Nguyện Một Đời Rực Rỡ Vì Anh
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

không phải vì anh đến viện quay phim…
Tôi đang nằm trên giường bệnh thì nghe giường bên reo lên đầy phấn "Trời ơi, sự là Từ sao? Giang Từ đến bệnh quay phim đó! Kích động quá mất!"
"Thật muốn xuống xin chữ ký, biết ấy có thấy phiền nhỉ?"
"Giang Từ ngoài đời còn đẹp trai hơn trên TV." Cô ấy dán vào cửa vừa nói ngừng: "Tô mau lại đây nhìn xem, đẹp trai đến phát ngất!"
Cuối cùng, tôi không kiềm được mà cùng ấy dán mặt lên cửa sổ.
dưới rất đông
Nhưng một cái liếc là có thể nhìn ra ngay — Giang Từ, nổi bật đám đông.
Anh đang trên băng ghế nghỉ, chờ cảnh quay. Bên cạnh là Vân, đang trò chuyện với anh đầy thiết.
"Trời ơi, cặp đôi này đáng yêu quá!" Giường bên cười đến như một bà cô già khích.
Phải đấy…
Họ thật sự rất đôi.
"Không hiểu nổi là người phụ nào mà lại không biết quý trọng, nỡ lòng rời bỏ Giang Từ chứ. Đã thế lần trước anh ấy còn cho cô ta ngay trong livestream, mà ta còn mặt dày mở miệng tiền? Thật đúng là mất hết liêm bệnh nhân tức tối nói.
"Chắc chắn là lúc đó cô ta không biết Giang Từ đang livestream. Giờ biết rồi, chắc đang hận đến xanh ruột." Cô vẫn lải nhải không ngừng.
dưng hét toáng vì kích động: "Aaa! Giang Từ nhìn lên đây rồi! Anh ấy thấy
Cũng đó, tôi lập tức quay người đi.
Anh chắc không thấy tôi
"Giường 16 – Tô Sơ, thủ tục xuất viện xong hết rồi. Cô có thể rời viện được rồi." Y tá mang giấy tờ đến, nói tôi: "Về nhà nhớ khám lịch, mỗi tháng một lần. Nếu thời gian đó thấy ổn, phải đến viện ngay nhé."
"Vâng ạ."
Tôi đồ bệnh nhân.
cùng không nỡ: xuất viện rồi, thật ngưỡng mộ."
ngưỡng mộ, em vẫn còn hy vọng mà."
Còn tôi thì… chẳng còn hy vọng nào cả.
Năm năm trước, tôi được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu giai đoạn cuối.
Người thân mất.
Cũng không tìm được tủy phù hợp để ghép.
Chỉ biết mặc cho số phận thôi…
tôi dọn dẹp rời bệnh viện, lại một lần nữa… nhìn Giang Từ.
Anh kéo vào xe hơi của mình.
nhìn tôi, hỏi dồn: Sơ, sao em ở
Tôi cố nặn ra nụ tự nhiên: nói là em biết trước anh nên lén theo đến đây, tin không?"
Giang Từ ánh mắt ngay sau đó tràn đầy chán đến đây làm gì?"
Tôi mở to mắt nhìn anh, nhẹ nhàng "Em hối hận rồi."
Lông anh nhíu chặt: thiếu à?"
"Anh nhìn ra rồi." Tôi thẳng thắn thừa nhận: "Lần trước cho em mượn mười vạn, giờ có thể em thêm chút nữa không?"
"Sao em anh phải cho em?" Giang Từ nghiến răng, cố nén giận.
cười, ngả người lại gần: "Vậy… em lấy báo đáp vài đêm, được không?"
Sắc mặt Từ thay đổi thấy anh nghiến răng nghiến nói: "Tô Sơ! Em thật sự hạ đến mức người ta phát
04
Giang Từ giận dữ rời đi.
nhìn theo anh khuất xa, trở mơ hồ.
Năm năm trước là lựa chọn của riêng Nhưng năm năm sau… lại là chuyện bất đắc dĩ.
Tôi xuống xe Giang Từ, đứng đường chờ Lục đến đón.
Vừa đến nơi, anh liền tục "Xin lỗi nhé, Tô Sơ, đến trễ, ty đang loạn cả lên."
Vừa nói, anh vừa nhanh tay giúp tôi cho hành lý vào cốp xe.
"Đã nói là có thể tự được mà."
"Không được, có việc gì quan trọng em chứ." – Lục Dương nghiêm đáp.
Tôi không khách sáo nữa, lên xe ngồi.
xe lăn bánh rời khỏi bệnh viện, Lục Dương như sực nhớ điều gì, ánh mắt khẽ động: "Hình anh vừa thấy Từ."
Tim tôi hơi run
"Đi mất rồi." Lục Dương cau mày, lẩm bẩm: "Thằng đó bây giờ đúng là nổi đình nổi đám thật."
"Ừ." Tôi khẽ cười.
"Em chắc chắn không muốn quay lại với anh ta sao?"
"Anh ấy bạn gái rồi."
Lục Dương hít một hơi, nói thêm gì nữa.
Anh biết hết mọi chuyện giữa tôi và Giang Vì thế… không có lý do gì để khuyên can.
Khi đưa tôi về đến nhà, tôi tiện miệng nói: "Khi nào rảnh mình cùng đi xem đất nhé."
"Đất cơ?"
"Nghĩa trang."
Tôi nói rất bình thản.
Nhưng mắt Lục bỗng
Anh mặt sang hướng khác: "Gần đây anh tăng ca tục, chắc phải một thời gian đi được."
"Ừ." Tôi đồng ý.
Không vạch trần lời nói anh.
Dù gì lúc nãy anh “có việc gì quan trọng hơn em
Thật ra… là anh không diện với chết tôi.
Tối đến.
Tôi thiếp đi trong mơ màng, thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Tôi không nhìn hình, chỉ lẩm Dương à…"
Giờ này, chỉ có ấy mới gọi thôi.
Thật ra… tôi cũng mỗi mình anh ấy là bạn.
Nhưng bên kia lại vang lên giọng nói lạnh lẽo quen thuộc: "Đang chờ cậu ta à?"
Tim tôi như hẫng một nhịp.
Tôi chưa từng nghĩ, Giang sẽ còn gọi cho tôi. Càng không nghĩ anh sẽ đến tìm tôi.
Tôi tưởng… lời tôi nói nay đủ nhẫn để anh cắt đứt mãi mãi.
"Tôi đang ở đường Nam Viên. Tôi uống say rồi, đến đón tôi đi."
"Giang
Điện thoại dập mạnh.
Tôi do dự ít nhất nửa tiếng… bắt xe đến chỗ anh.
Bây giờ là 2 giờ sáng.
Đường phố vắng lặng không một bóng người.
Khi tôi đến, chẳng thấy ai cả.
Đứng dưới ánh đường, tôi ngẩng đầu nhìn lên trời, nơi vầng trăng liềm mảnh treo lơ lửng, lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả — có lẽ… là nhẹ
Nhẹ nhõm vì Giang Từ chỉ đang trả thù tôi.
Nhẹ nhõm vì anh… đã không còn nhớ tôi nữa.
Tôi xoay người, định rời đi.
Sơ.”