“...Em không muốn gặp anh nữa, không?”
Tư Niên đứng bia mộ, nhìn người trong ảnh chỉ mỉm cười, nhưng lại chợt nhớ dáng vẻ cô ấy đứng trước mặt mắng anh một trận tơi
Dù là… chổi cho tanh bành căn nhà một trận cũng được.
Đáng tiếc, không thể nữa rồi.
đúng là độc ác… một câu cũng không lại cho anh.”
Lần cuối cùng cũng không cho anh gặp, để lại một khu đất mộ đã mua lâu.
“Y tá Tiểu Chu khóc dữ lắm, cô nói sẽ không giờ xem hai tập cuối bộ phim đó nữa đâu, vì đã hứa sẽ xem em.”
bé ấy khóc sưng cả
lại bó hồng thật lớn đặt trước khẽ
“Em đưa tiền cho cô cô ấy mang đi quyên góp cả rồi. Em nhìn người vẫn như xưa – Tiểu Chu là đứa trẻ tốt. Cô ấy vốn dĩ mình là người bệnh cứu người, nên số tiền đó nên đến tay những người cần nó hơn.”
Ngoại trừ việc yêu em những điều còn lại… em luôn nhìn đúng người.
“Đồng Niệm chia Từ rồi, Từ Vọng cũng chẳng kết hôn nữa, chỉ đứng trước cửa tiệm nhỏ cô ấy mua, chờ mãi… mà cô ấy chẳng ra gặp.”
Tôi nghĩ, là Nhân đã nói gì đó với Đồng Niệm – mà cô ấy cũng sẽ không kể biết.
“Nhân Nhân, sao chẳng bao giờ đến giấc mơ của anh?”
Tôi vẫn đưa chạm lên bức ảnh lạnh ngắt ấy: “Cũng phải, em nên trách anh.”
mở một chai rượu, khẽ thì “Nhân anh cũng trách
đầu là cảm mới lạ… mới lạ thôi mà. Sao đi mãi, quay đầu được nữa?”
“Nhân Nhân, anh chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em, em chắc không tin đâu – nhưng anh thật sự không muốn tay. Anh tưởng…”
… tưởng sẽ mãi mãi không rời đi.
Em vẫn luôn đứng sau lưng anh, chỉ cần quay là thấy em đó. Sao có thể rời đi?
Là anh tham lam.
“Nhân Nhân, dù anh gì, em chắc cũng không Không sao cả… nếu em không đến gặp anh, thì để đi gặp Anh còn nhớ, nguyện của mình…”
“… là có một nhà cùng em.”
“Nhân Nhân, từ em đi… anh thật sự không còn ai khác nữa.”
“Em chắc nghĩ anh nực cười lắm, mà anh cũng thấy mình nực cười. Sao đến lúc này, mới nhận ra bản thân thật sự muốn điều gì?”
“Em nghĩ là Đồng Niệm đã nói cho anh biết em ở đâu, đúng không? Không phải là anh đã tự đi tìm em.”
“Nhân Nhân, là anh đã tìm
“Anh tìm em lâu rồi. Về nhà không có, đến công ty cũng chẳng thấy… Anh hoảng lắm, anh tìm mãi mà không thấy đâu.”
“Rồi cuối cùng tìm được, em lại đang nằm trong bệnh viện.”
thà rằng em lừa anh, mắng anh, đánh anh… chứ không em thực bị
Tôi nước mắt: “Chắc giờ em muốn mắng anh đạo đức giả, mèo khóc chuột rồi chứ
một lúc, tôi nói: “Ngôi nhà của chúng ta, anh mua lại rồi.”
“Ngôi nhà chất kỷ đó, sao có thể để người khác ở được?”
quán nhỏ sau trường học năm xưa… anh sang tên rồi.”
“Chỗ đó là nơi em nhất, sau sẽ là anh nấu cho em.”
“Chắc chắn em sẽ nhưng không sao đâu – anh mơ mong được nghe em cơ
Bỗng anh sực nhớ lấy từ trong túi ra một hộp bánh, vội vàng bày ra trước bia mộ: “Đồng Niệm nhất định anh phải mang cái này cho em. Suýt nữa thì anh quên mất.”
“Cô ấy nói đây là mẻ bánh đầu tiên tự tay làm ra, đã hứa sẽ để dành cho em. Em ăn thử đi nhé, nếu không nhớ trong mơ
“Nhân Nhân, anh lắm… Em vào giấc mơ của anh, được không?”
Tôi mắt lại nghĩ – em không muốn đâu.
Vậy thì, để anh… đến tìm em.
Niệm nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định chôn tro cốt của Tư Niên cạnh Nhân Nhân.
“Trời rồi, mau về thôi.” Vọng cầm ô đứng bên khẽ nói.
“Tôi cứ nghĩ… Tư Niên sẽ tự mình sống yên ổn.”
Từ trầm xuống: “Ký ức nặng nề quá, anh ấy không thể buông bỏ.”
“Vậy sao… lúc đầu lại làm như thế?” – cô hỏi.
Từ Vọng đầu: nhìn không rõ.”
Đồng siết chặt khoác rồi xoay rời đi.
“Anh đưa em về hàng nhé?” Vọng hỏi.
Đồng chỉ vào bóng người đứng gốc cây xa xa: cần đâu, chồng em đang đợi rồi. về sớm đi, trời lạnh lắm.”
Ký ức quá nặng, ai có thể sự buông bỏ?
Nhìn không rõ, thì đáng lẽ… phải bỏ lỡ.