“Tình như vậy, tôi tác cho họ sao?”
Sau đó, tôi bấm “rời khỏi nhóm”.
Từ hôm nay trở đi, không còn người nhà họ Phó, còn liên quan gì họ — chỉ một đồng.
Phó Nam Châu tắt hoàn toàn không biết rằng bên ngoài cái "vũ trụ tình yêu" nhỏ bé của anh ta, cả thế đã nổ tung.
Về đến nhà, bố tôi giận đến mức suýt nhảy lên, chạy ngay đến bệnh viện để đánh gãy chân Phó Nam Châu.
Anh trai tôi thì lạnh mặt gọi thẳng cho các ty đối tác, tuyên bố rõ ràng: ai còn với nhà Phó thì chính là đối đầu với nhà họ Thẩm.
Đội ngũ luật sư của Thẩm gia làm việc suốt nhanh chóng kiểm toán tài sản trước và sau nhân, bản thảo thỏa thuận ly hôn.
Trong đó, Kiều An vẫn còn ngây đóa sơn hoa rực rỡ, hồn nhiên đăng trạng thái:
“Thích nhất là thấy anh tỉnh dậy bên cạnh em mỗi sáng.”
Ảnh là gương mặt lúc ngủ của Phó Nam Châu — nhìn cũng thấy hai người ngủ chung rất thỏa mãn.
Tôi thấy thế thì mừng quá, ngay lập tức lại, gửi thẳng cho luật
Tôi thích nhất là mấy cô gái trẻ con, yêu đương là phải thắn, thích khoe khoang, chuyện gì cũng phải đăng lên mạng xã hội. Tìm bằng chứng này, dễ như bàn tay.
Phó Nam Châu không muốn ly hôn, nhưng chuyện giờ đã không còn do anh ta quyết Hai đình đang tiến hành chia tách hợp do bố tôi và bố chồng tôi đứng ra xử lý. Sự hợp tác giữa hai tập đoàn lớn, không phải chuyện nhỏ.
Sau khi xuất viện, Phó Nam ngày nào cũng đến nhà tôi đòi gặp tôi. Lần nào cũng bị anh trai tôi đuổi ra, thậm chí không cho vào cửa. Nhưng anh ta kiên trì đến ngày, chẳng khác gì đồng hồ điểm giờ.
Mẹ tôi cuối cũng không nhịn được nữa, nhìn anh ta đầy thất vọng:
“Cậu nói yêu Lạc Lạc, vậy mà lại lén dây dưa với người khác, phản bội, lừa dối. Cậu đã không yêu Lạc Lạc, giờ ra bộ này là sao? Tự làm khổ mình ư?”
Anh ta quỳ ngay trước mẹ tôi, khẩn cầu:
“Mẹ, xin mẹ cho con gặp Lạc Lạc. Con thật sự yêu cô ấy. Con hồ đồ, phạm hết sai lầm này đến sai khác, xin mẹ, cho con cơ để thích với cô ấy.”
ấy không thể không cho một cơ hội. sẽ giải thích rõ mọi chuyện với cô ấy.”
Mẹ tôi thở đầu:
“Cậu về đi. Lạc Lạc nói sẽ gặp lại cậu nữa — trừ khi cậu ký đơn ly hôn.”
Dù có ở nhà tôi đến chết cũng vô ích, bởi tôi căn bản… không có ở đó.
Tôi cùng hội bạn thân bắt du lịch nói đi là đi.
thân nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt lấp lánh, bật cười:
kết hôn xong bị nhốt trong nhà đến luôn không biết bên ngoài có nhiêu điều tuyệt vời đâu.”
Chúng tôi đi Ngọc Long Tuyết Sơn ngắm tuyết, Shangri-La, ghé qua Thanh Hải. Cảnh đẹp khiến quên phiền, trạng được gột rửa, chỉ còn lại sự dễ chịu và thanh thản.
Câu nằm trên con tự do là ngọn gió ngoài kia. kiên không làm con ngốc tình yêu nữa.
Trong thời gian đó, Kiều đường chính chính xuất hiện với danh phận “bạn gái Phó Nam Châu”. Bạn bè gửi cho tôi xem, trên mạng xã tràn ngập ảnh người họ tay trong tay, cùng nhau xuất hiện tại đủ
Tôi thấy buồn cười óc Nam Châu chắc bị chó gặm rồi. bên thì không chịu ly hôn, bên lại dắt tình nhân đi nơi phô trương. ta sợ thiên hạ không biết mình ngoại tình à?
tôi quay về Hải Thành, đã là hai tháng sau.
vừa đến sân bay thì thấy Nam Châu — anh ta cầm một bó hoa, đứng đó tôi, gương mặt dàng bước tới:
“Vợ ơi…”
Tôi lùi một bước, mắt lạnh lùng nhìn anh ta:
chúng không kiểu chào hỏi này Phó Nam Hai tháng rồi vẫn chưa ký đơn hôn. Không phải anh ngày nào cũng dắt nhân đi chơi rất vui vẻ sao? dây dưa tôi? Chẳng lẽ không thể nhau có một con đường sống riêng sao?”
Ánh Phó Châu né tránh, trông có áy náy:
“Chúng ta là vợ chồng bao năm, thật còn chút tình nghĩa sao? Anh thật sự em.”
Tôi cười:
“Anh không tôi. Thứ anh cần là một người vợ đủ giúp anh nở mày nở mặt, và cái vai diễn đó — tôi chán rồi.”
Anh ta cần tôi vì tôi là tiểu thư nhà họ Thẩm, vì danh tôi có mang lại trong các xã giao, vì giúp anh có tiếng nói trong nhà họ Phó. còn có tìm ra người vợ như vậy? Nếu đó tôi không bị khuôn mặt đó mê hoặc, cũng sẽ không mắc cú to vậy.
Còn mấy cô chim yến nhỏ đang dắt chơi bây giờ, ngoài trò vui ra thì còn làm gì?
Tôi vali, người anh ta, ngoảnh bỏ đi. Dù nét mặt anh ta có khó coi nào, cũng chẳng buồn để
Ngày sau khi tôi về đến Kiều An tìm gặp tôi, hẹn ra ngoài.
Tôi chẳng cần đoán cũng biết — chắc chắn là vở kịch “cầu xin tôi ly sớm” thôi. Nhưng tôi vẫn
Cô ta còn chưa kịp mở miệng, tôi đã giơ tay ngăn lại:
“Tôi còn muốn ly hôn với Phó Nam hơn cả cô. Vậy nên, nếu cô có bản lĩnh thì tốt nhất hãy khuyên được anh ta ký đơn đi.”
“Nếu không, cô định làm ‘Phu Phó kiểu gì?”
Cướp của người khác, thì phải chuẩn bị thần không còn đường đi. Lời tôi khiến Kiều An nghẹn họng, đứng ngẩn người hồi lâu không đáp nổi.
Cô ta cúi đầu, cắn môi, tay chặt lại trước Mãi sau mới lấy can đảm nói:
“Tôi biết sẽ không quay lại với anh ấy, chị ly hôn Tôi tìm chị… không phải vì chuyện đó. Mà là… Nam Châu lại có người nữ khác.”
Hả??
Tôi sững người mất giây, sau đó cười phá lên:
“Rồi nữa? Cô với tôi làm Muốn tôi đi đánh tiểu tam giúp à? Cô yên tâm, ngay cả cô cũng không để mắt huống chi tứ tiểu ngũ. mắt tôi, cùng một giuộc cả, tôi chẳng coi ai ra gì hết.”
nói thẳng biết — trong mắt Phó Châu, cô chẳng có giá trị nào hết. Cô không hiểu cuộc của người giàu có. Họ chỉ cưới người ‘môn đăng Cô nghĩ mình là Lọ Lem chắc? Mơ đi, cô à. Ngây thơ quá chỉ khiến cô càng ngu ngốc mà
“Giới hào môn không bao chấp nhận người như cô làm — không gia thế, lại là tiểu tam, không có gì tay cả.”
Kiều An gần như sụp, hét
đã có con với Phó Nam Châu rồi!”
“Thế mà cả tuần nay tôi không gặp được anh ấy. Tôi lén xem điện thoại ấy biết anh ấy đang ở bên người khác. Người anh ấy thích giờ là người khác rồi.”
xong, cô ta ôm mặt khóc, đầy uất ức:
“Tôi làm sao đây? Tôi không tìm được anh tôi chẳng còn gì trong tay… tôi chỉ còn lại anh ấy thôi.”
Thấy mặt mày tràn vẻ “mừng khi người họa”, Kiều An đột nhiên nhìn đầy nghi ngờ:
“Không hồ ly tinh kia là do cô sai người đến quyến rũ Nam Châu đấy chứ? Cô sao mà độc ác như vậy? Cô giữ được anh ta kéo người khác vào làm tôi buồn
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt không cam của cô ta, đáp:
“Cô có bị nặng ở não đấy?
Thấy thái cô ta chắc mẩm là đoán trúng.
Cô ta giận dữ chỉ thẳng vào tôi:
lắm, Thẩm Lạc Lạc! Tôi nói cho cô biết, nếu tôi không sống yên, thì cô con hồ ly tinh đó đừng hòng sống yên!”
Nghe cô nói như thể bản thân phải hồ ly tinh
Tôi không còn kiên nhẫn nghe thêm, đứng dậy:
giữa cô Nam Châu không hề hứng thú. Tôi cũng không rảnh rỗi như cô. Từ nay về sau, đừng làm phiền tôi
Nói xong, tôi quay rời
Kết là tôi đã đánh giá thấp Kiều An. Cô ta thuê người theo dõi và chụp lén Nam Châu cùng cô gái kia, phát cô gái vẫn đang sinh viên học.
ta điều tra ra trường học và ngành học của cô gái, đăng toàn bộ ảnh thân mật hai người diễn đàn của yêu nhà trường xử lý. Lý do là: một nữ đại học dám quyến rũ đàn ông đã có vợ — hành vi đáng khinh.
gái bị nhà trường mời lên làm việc, yêu cầu dừng ngay vi trái đạo đức, và phải công khai xin lỗi.
Cô gái không đồng ý. Khó khăn lắm mới bám được "cây đại thụ" Phó Nam Châu, sao có thể dễ dàng buông tay?
cùng, dập scandal, nhà trường quyết định đuổi học cô ta.
Điện thoại của Phó Châu gọi đến tôi. Trong điện ta thở dài:
“Lạc Lạc, anh nói, chỉ cần em anh cơ hội, chúng có thể bắt đầu lại. Anh cắt đứt mọi mối quan khác. Em không cho anh cơ hội, sao còn ra làm khó một cô gái nhỏ vậy? Doanh Doanh mới 20 tuổi, cô ấy không hiểu chuyện.”
Tôi cảm thấy máu dồn thẳng lên não, tức đến mức suýt chửi bậy:
“Phó Nam Châu, anh hiểu nhầm cái vậy? Ý ‘anh bẩn’ là đến cái tên anh tôi cũng không nghe! Anh nghĩ tôi tâm chuyện của anh? Còn đến mức đi xử lý mấy tiểu tam, tiểu tứ cạnh anh à? Anh tự đề cao mình rồi
“Còn nữa, bằng chứng ngoại tình của anh, luật sư của tôi đã gom đủ rồi. Nếu anh còn không chịu ký đơn ly hôn, đến lúc đó trách tôi ra thêm kiện. Hay là… anh muốn tay trắng ra khỏi
Cuối cùng, Phó Nam cũng ký đơn. Một sau, chúng chính thức ly hôn.
Nam Châu nhìn tôi, trong mắt vừa là hận, vừa là những cảm không thành lời. Cuối cùng, anh ta chỉ cười nói:
“Cho anh em về nhà lần nữa, giống mình còn yêu không?”
Tôi lùi lại bước, lắc đầu:
Nam Châu, tôi từng rất thích anh, cũng từng nghĩ chúng sẽ sống đến răng long. Nhưng rồi chúng ta vẫn đi này. Đã ly hôn rồi thì đi, cũng cần dây dưa thêm này, anh tự lấy thân.”