Có người quay lại cảnh này, tôi thấy Phó Nam cũng chạy đến tầng
Phó Nam Châu giọng run rẩy, dịu giọng dỗ dành:
“Em muốn làm gì vậy, An Đừng kích ngoan nào. Em ôm con làm gì vậy? Mau xuống đi.”
An như nghe thấy, ôm đứa trẻ vừa dỗ vừa hát:
“Con yêu sợ, mẹ ở mẹ sẽ mãi mãi ở bên
Phó Nam Châu chậm rãi di chuyển, vừa an
An, em bình tĩnh lại. Em muốn gì cứ anh đều có đáp ứng. Trước tiên, em hãy đưa con xuống.”
Cuối cùng, ánh mắt Kiều An mới nhìn thẳng vào anh ta. Cô ta hoàn toàn rơi vào trạng thái điên dại:
“Đồ lừa đảo! Anh lừa khiến tôi mất mất cuộc sống, sinh ra đứa con, còn mất luôn cả tự do.”
“Còn anh chưa từng có ý định cưới tôi! Lạc nói đúng. Anh sẽ không bao cưới tôi. Người muốn chỉ là thư môn đăng hộ đối. Còn tôi — chỉ đồ chơi khi anh rảnh rỗi thôi!”
“Đã khi tôi không thể được thứ muốn, thì anh cũng hòng có được điều anh muốn. Con tôi — đừng mong cướp đi. Nó là mạng sống của tôi. Dù là thiên đường hay địa ngục, sẽ mang theo nó.”
Nói cô ta ôm con nhảy thẳng xuống.
Tiếng hét chói tai vang lên khắp nơi. tái lao lên phía trước định kéo lại — nhưng làm sao kéo kịp?
Kiều An đứa bé rơi thẳng xuống đất. Khung cảnh lập tức hỗn loạn. Cả hai mẹ con… chết ngay tại chỗ.
Tôi thở lòng — tội nghiệp cho đứa trẻ.
Mẹ Phó Nam Châu ôm lập tức ngất xỉu.
Phó Nam Châu lao xuống lầu, chân bị ngã lăn mạnh xuống cầu thang. thân bị gãy xương ở chỗ. Nhưng anh ta dường như không cảm thấy đớn, lảo đảo lê dưới sự dìu đỡ, đến chỗ xác của Kiều An và đứa trẻ vừa tròn một tuổi.
Anh ta quỳ sụp xuống, nước rơi lã chã:
“An An...”
tiệc đầy tháng của nhà họ Phó... xảy ra án mạng, lập tức lan truyền khắp Hải Thành.
Phó Nam Châu ngoại tình, khiến thư ký mang thai, đó bỏ không cưới, đến hậu quả thư bị trầm cảm sau sinh và con nhảy — toàn bộ trách đều đổ dồn người anh ta.
Tin tức lan truyền chóng mặt, cổ phiếu Phó thị lại rơi tự tổn thất nề, từ một trong tập đoàn lớn nhất Thành rơi xuống thành công ty hạng xoàng.
Cha Nam Châu vì quá tức giận phát bệnh, bị đột quỵ.
Công ty buộc giao Phó Nam quản lý. Nhưng sau một loạt cú sốc, tinh thần anh ta đã hoàn toàn sụp.
Do những quyết định sai lầm và cứng đầu của Phó Nam Châu, với tình trạng bộ công ty rối loạn, tham nhũng, tranh giành quyền lực, Tập đoàn Phó thị chóng rơi hoảng phá sản.
họ nhân cơ hội, thu mua phần lớn cổ phiếu Phó thị, một bước trở thành gia tộc giàu nhất Hải Thành.
Lần tiếp theo tôi gặp lại Phó Nam Châu, là trong đính hôn của tôi và Kỷ Vân.
tễnh bước mang theo một món quà. Tôi anh ta — bộ vest rẻ tiền, thần sắc tụy, còn chút bóng dáng nào của cậu ấm lưu xưa.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi cái:
“Lạc Lạc, nhất định phải hạnh phúc nhé.”
Sau ta Kỷ Vân thật
“Nhất định phải trọng cô ấy. như tôi — làm một kẻ ngốc.”
Nói rồi, ta quay lưng rời đi.
Kỷ Vân cười trêu:
“Chồng cũ của em hình như vẫn chưa quên được đấy.”
Tôi vừa chỉnh lại bó hoa trên vừa bật cười:
“Dĩ nhiên rồi, em tuyệt như vậy mà. Nếu anh mà không giữ chặt, thì chim nhỏ tự do này sẵn sàng mất bất cứ lúc nào đó.”
Kỷ Vân siết chặt tôi, nhẹ giọng nói:
“Anh nhất định sẽ không buông tay.”
Tôi nắm chặt tay anh, từ nay về sau — nguyện lấy đời, mãi mãi nằm trong vòng tay của người.
(Toàn hoàn)