Tại đồn sát, phía an cho chúng tôi một chút không gian riêng để hòa giải trước. Chu Hoài, mẹ anh ta và gái ngồi đó, sắc mặt cả hai tái nhợt như tro tàn sau ngày bị giữ.
Mẹ anh ta định chơi bài đạo đức, còn cố nặn vài giọt nước mắt ra.
“Con dâu à, dù gì dì cũng là lớn trong nhà, con lại đưa mẹ chồng vào tù, chuyện này truyền ra người sẽ con đấy…”
Chị ta cũng tiếng: “Em tha cho mẹ với chị đi, dù cũng là cần gì làm căng như vậy.”
“Tôi đã ly hôn với Chu rồi. Từ giờ, chỉ người xa lạ đối tôi!”
Thấy tôi độ kiên quyết, mẹ anh bắt đầu lóc gào lên:
“Tôi còn phải ngồi tù nữa, tôi nghiệt này!”
Hoài đứng bên cạnh, im lặng không nói lời nào.
Dù có nói gì, tôi cũng đã — không tha thứ.
Thấy tôi không nhún nhường, hai người bắt đầu hoảng cùng đành cúi đầu xin lỗi.
“Xin lỗi con hôm đó là dì chỉ muốn hai đứa đừng hôn… Sau này dì sẽ không can thiệp nữa. nói với cảnh sát một bảo đây chỉ là tai nạn đi.”
“Em trai, em nói gì đi chứ, không vì em, chị với mẹ đã chẳng đến nhà ta.” chị anh ta cuống quýt nhìn Chu Hoài.
Nhưng lần Chu Hoài không phía họ. Anh ta quát
“Tôi bảo với chị đến là để khuyên nhủ, không phải để chửi rủa, đánh cô ấy!”
Hai người sững sờ, dám mở miệng thêm lời nào.
Chu Hoài quay nhìn tôi, giọng đầy ân cần: “Tiểu Nhã, em mới là người quan tâm nhất. Họ sai thì nên nhận hậu quả.”
Tôi lạnh lùng cười trong lòng — trước và chị anh ta ức hiếp tôi, anh ta như mù như chẳng hề lên tiếng. Giờ lại quay sang làm bộ tử tế.
Giả tạo đến buồn nôn!
“Yên tâm đi, ngồi tù hai là cùng, ít ra ăn uống ngủ nghỉ đều có người lo!” – Tôi bỏ lại cuối cùng, quyết không đồng ý hòa giải.
giải thất bại, vụ việc lập tức được khởi tố.
Sau đó, Chu Hoài nào cũng đến dưới lầu tôi, nhưng không dám gõ cửa.
Chỉ đứng xa nhìn cửa sổ nhà Tôi nhưng không thèm ý.
Tôi gửi cho Tần Niên xem hết những lời tỏ mướt, những tin nhắn níu kéo hèn mọn mà Chu Hoài gửi cho tôi.
Tần Niên lập phát nhắn tin chửi tôi trên WeChat không chút kiêng nể. Cô ta thậm chí còn gửi luôn cho tôi lịch sử thuê và ảnh giường chiếu giữa cô ta và Chu Hoài.
Tôi lưu lại từng thứ một. Cô nóng mặt? Tốt thôi, trò vui thực sự mới chỉ bắt đầu.
Cuộc sống của tôi dần trở lại đạo. Sau mất bố mẹ bắt tôi nằm giường dưỡng sức, không cho làm gì cả.
Mỗi họ thay phiên món ngon cho lúc thì ngồi trò chuyện, lúc thì xem TV cùng tôi.
Tâm trạng tốt lên, cả người cũng như sống lại.
Tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch “xử lý” cặp cặn bã kia. Tôi tiền thuê một thám tử tư kỳ kín đáo để theo dõi Chu Hoài và Tần
Sau lần bị tôi dội một gáo nước lạnh, Tần Niên dọn hẳn vào ở trong nhà Hoài. Anh thì tỏ ra từ chối vài lần sau đó cũng mặc kệ.
Buồn nôn!
Nhưng cuộc sống chung giữa hai người chẳng mấy vui vẻ, bởi vì con trai của chị gái Chu Hoài cũng đang ở trong nhà anh ta.
Cũng thôi mẹ và chị anh ta đều bị bắt cố ý thương tích, chồng chị liền quăng đứa bé cho Chu Hoài trông, còn nói là do anh vợ hắn tù, chết chịu nuôi con.
cháu trai không những biến nhà Chu Hoài thành một mớ độn, mà còn thường xuyên sai bảo Tần Niên như osin, hở ra lệnh, coi cô người hầu.
Chỉ chưa tháng, Tần Niên chủ động đá Chu Hoài, rồi ngay sau lập tức cóc” sang quen con trai của ông chủ công ty, không có khoảng trống.
Đến kết thúc gian “chờ ly hôn”, tôi tức hệ với Chu Hoài để cục dân chính hoàn tục.
Sau 20 ngày không anh ta gầy đi thấy rõ.
phải đi làm, vừa phải trông trẻ — không mới lạ.
Khi thấy tôi xuất hiện với vẻ ngoài rạng rỡ, mắt anh ta sáng rực.
ta quỳ xuống, tuyệt van xin tôi, làm một lần vùng vẫy cuối cùng.
“Tiểu Nhã, chúng yêu nhau suốt bảy năm… Anh thề, anh chưa từng thật sự phản bội em! Anh đã cho Tần Niên nghỉ việc giữa anh và cô ta từ nay sẽ bất kỳ quan hệ gì nữa! Anh cầu xin em, đừng ly không?”
Tôi nói:
năm khổ đến mất ngủ triền miên, anh có hỏi han tôi đúng rồi, lúc đó anh còn cáu vì tôi lật người làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của anh.”
“Tôi từng cho anh hội xóa liên với Tần Niên, phản ứng của anh là gì? ly hôn không chịu xóa ta khỏi danh bạ.”
“Tôi thai, một mình đi bệnh viện, anh ở đâu? Anh đang đi viện với tiểu tam. Giờ thì quay lại nói hối hận? Xin lỗi, trễ rồi!”
Chu Hoài hoảng tôi, giọng run run.
“Lúc đó đầu óc anh rối loạn… Chúng ta quen nhau quá lâu rồi, tình cảm dần trở nên nhạt nhẽo. Niên xuất bất ngờ, đã lầm mình không còn yêu giờ biết, em mới là người duy nhất trong lòng anh. Không em, không biết sống nữa…”
Sự “chân thành” đến muộn, còn rẻ hơn cỏ rác — không ai mãi đứng yên chờ tỉnh
“Đủ rồi! kiếm cớ cho sự tệ của nữa! Thừa nhận mình thay lòng đổi dạ trong hôn nhân khó lắm sao? Nếu không phải Tần Niên, cũng sẽ là một người đàn bà khác! Muốn chết thì đi khác, tôi thấy gớm!”
Bị tiểu tam đá mới quay nhớ vợ chính?
Nực cười!