Sau Khi Ly Hôn, Chồng Cũ Tôi Phát Điên
Khi tỉnh lại, Chu Hoài đang ngồi bên giường chặt tay tôi, râu ria xồm xoàm, gương mặt ửng đỏ bất thường như đang sốt.
Thấy tôi mở anh ta mừng rỡ mặt.
“Em tỉnh rồi à?”
Tôi lập tức giật tay
“Xin lỗi... thay mẹ anh và chị anh, anh xin em. Họ không em mang thai, đừng buồn, sau này chúng ta vẫn còn cơ hội có con…”
“Tỉnh mộng đi. Anh nghĩ tất những này, tôi còn muốn sinh con anh
Chu Hoài ôm mặt, vẻ đau hiện rõ trên gương mặt.
“Anh sai Tiểu Đừng ly hôn nữa, anh sẽ bù đắp cho em. đã xóa hết mọi lạc với rồi. Mẹ và chị, anh cũng mắng họ một trận rồi. Em tha thứ cho bọn anh, được không?”
Tôi quay lưng lại, nước mắt cứ thế xuống mà chẳng hay. Tôi thề, đây là lần cuối cùng khóc vì đôi mắt mù ngày xưa, vì tình từ lâu.
Tôi khàn nói với anh “Cút.”
Anh ta chỉnh lại góc một câu
“Được, nghỉ ngơi cho Anh bị sốt, lây sang em, đợi anh rồi, anh lại đến thăm em.”
Sau khi anh ta đi, tôi bỏ anh khỏi chặn, rồi gửi đoạn quay màn hình kèm tin nhắn, ảnh mà Tần Niên từng gửi tôi — tất cả gửi hết qua cho anh ta.
【Không phải anh từng nói anh muốn được cô ta “truyền bệnh” sao?】
Gửi xong, tôi chặn Tôi không cần biết anh ta sẽ nói gì.
Không phải anh ta từng xem Tần là cô gái tốt, ngây cái gì cũng không biết sao?
sẽ để anh ta thấy rõ, cô ta có thật ta nghĩ?
Còn và anh ta, tưởng một xin lỗi nhẹ bẫng là xong chuyện
lập tức báo cảnh sát. Bọn họ đánh tôi đến sảy thai, còn phá hoại tài sản trong nhà tôi!
Còn Chu Hoài và tam? Tôi sẽ toàn bộ công của họ biết bộ mặt thật cặp chó cặn ấy!
Ngay hôm mẹ và chị Chu Hoài vội mua vé bỏ trốn về quê — nhưng lập bị bắt lại.
Hai ngày khi tôi xuất viện, Chu Hoài lại xuất hiện.
Rõ ràng là đã chỉnh trang lại bản thân, lại ra dáng bảnh bao, tử trước.
Anh ta niềm nở chào bố mẹ tôi, động xách đồ. Bố tôi thì mặt tanh từ đầu đến
“Đừng gọi tôi là bố, tôi không chịu nổi cái danh đó!”
“Bác trai, bác xin lỗi Tiểu Cháu thật sự không muốn mất cô ấy, thể cháu thêm một hội không?”
Tôi bảo mẹ về trước.
Họ vừa đi, Chu Hoài lại sáp tới xin lỗi.
Tôi cười khẩy: “Thấy vui lắm sao? Anh có thể đừng bám lấy tôi như chó thế được không? Anh tìm tôi chẳng phải vì với anh bị bắt rồi à?”
“Không phải vậy Tiểu Là nhận người anh yêu thật sự luôn là em. Anh cũng biết dạo trước mình bị làm sao nữa, như bị ma quỷ khiến vậy. Em thấy anh có không tốt, anh sẽ sửa, mà, em có thể đừng bỏ rơi anh không?”
“Thế còn mẹ với chị anh thì sao? Anh không quan tâm nữa à?”
Anh ta cúi đầu, giọng càng lúc nhỏ.
“Em có thể… mặt anh mà tha cho họ không? Họ đến nhà em… thật ra là khuyên em ly hôn…”
“Không nào! Lúc chửi tôi hả hê lắm mà? Lúc tôi thì cũng nương tay. làm sai thì phải trả giá!”
Cuối lại là một cuộc chia tay trong lạnh nhạt và cay đắng.