Anh ta thản nhiên dời ánh đi, con trai và đó bước một nhà hàng Tây.
Như thể đã chắc rằng sẽ không dám gây chuyện.
Bộ đồ chơi Lego tay tôi rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Tôi hoàn hồn lại, quay sang nói với nhân bên cạnh: “Cái tôi đền, mấy còn lại không lấy nữa.”
Vì tôi thanh toán, nên nhân gói lại bộ Lego bị vỡ rồi đưa cho tôi.
Tôi không vào nhà hàng Tây để chất vấn Hứa Hạc Thanh, về nhà trước.
Về đến nhà, tôi nhìn quanh một vòng mới chợt ra — hóa ra đã có quá nhiều dấu hiệu cho thấy…
Hạc Thanh lại ngoại nữa.
Trên áo khoác có mùi nước hoa phụ nữ không phải của tôi, cà vạt thì có vài chiếc màu anh ta xưa nay không bao giờ đeo.
Ngay phòng của con trai cũng hiện đồ chơi
sụp xuống ghế sofa, cuối cùng cũng khóc thành
Chồng ngoại con trai cũng phản bội.
nào tôi đã bại đến vậy trong trò người người mẹ?
Lần này, tôi mới thực sự hối vì năm xưa đã tha thứ cho Hứa Hạc Thanh vì đứa con Hoa.
Đột nhiên điện thoại nhận được một tin nhắn từ số lạ, kèm theo một bức ảnh và vài dòng chữ.
Trong ảnh, tôi đang bóc tôm, chồng tôi thì cắt bít tết thành từng miếng
【Cô Tần, năm xưa cô tôi vào cùng, không ngờ cuối cùng thế này.】
khiêu khích đầy đắc ấy khiến cơn giận trong tôi dâng không thể
Nhưng ngay sau đó, tôi lại như quả hơi, chỉ còn lại cảm giác bất lực.
có thể làm gì được đây, khi hai người thân thiết nhất lại phản bội tôi?
Khoảnh khắc đó, bỗng thấy bản thân thật
Tới tận chiều tối, Hứa Hạc Thanh và Hứa Hoa mới về.
Vừa thấy tôi, Hứa Hoa liền sau Hứa Hạc không muốn lại gần, giọng đầy sầu: “Con không muốn học đâu, muốn đến chỗ cô Tiểu Ý.”
Tôi nhìn gương mặt nó, có đến bảy phần giống Hứa Hạc Thanh, mà không biết nên nói gì.
Trước kia Hứa Hoa rất tôi, nhưng từ sau khi vào tiểu học, tôi bắt đầu bận rộn với nghiệp, thời gian ở bên con ít dần.
Thêm vào đó, Hoa rất thiếu tự giác, mỗi lần học đều phải tôi thúc ép.
Tôi từng nghĩ con sẽ hiểu nỗi khổ tâm của hóa ra nó chỉ là một đứa phụ
Hứa Hạc Thanh thì chẳng thèm giấu giếm quay con: “Lần ba lại dẫn đi, ngoan nào, giờ vào phòng trước đi.”
vừa nghe vậy liền không thèm tôi một cái, hí hửng chạy về
Tôi biết nó vào phòng là để chơi máy tính bảng, nhưng tôi cản nữa.
hít sâu một hơi: “Hứa Thanh, chúng ta ly hôn đi.”
Động cởi áo khoác của anh khựng lại, lúc này mới quay đầu nhìn tôi: “Tần Thư, lại làm ầm gì đây?”
Thái ngang ngược như nắm chắc phần thắng của anh ta buồn vừa thấy thảm hại.
Không muốn đôi co, tôi đưa tờ đơn ly hôn ra: “Anh qua, không có đề gì thì ký đi.”
Hứa Hạc Thanh treo áo lên xong mới nhận lấy tờ giấy.
Anh ta có ngoại hình ưa dù đã 32 tuổi nhưng vẫn rất cuốn hút, so với 5 năm trước lại thêm phần chín chắn. Thường xuyên có những cô gái mặt đỏ ửng xin cách liên lạc với anh ta.
Anh ta liếc vài cái rồi đặt bản thảo một bên.
“Em làm ầm lên chỉ vì hôm nay thấy Tiểu Ý sao?”
Tiểu Ý, tên đủ là Giai Ý, chính là người phụ nữ Hứa Hạc Thanh từng ngoại tình 5 năm trước.
Hứa quả đúng là con của Hứa Hạc Thanh ba thích ai, cũng người đó.
“Tôi không làm ầm, anh thừa biết thế nào.”
Trong mắt tôi không dung nổi hạt cát nào.
Nếu 5 năm trước, không vì con trai ôm chân khóc lóc van rời đi, thì lúc ly hôn rồi.
Trên mặt Hứa Hạc Thanh thoáng hiện vẻ lúng túng.
“Tần Thư, Tiểu Ý là cô giáo Ngữ văn của Hoa Hoa, bọn anh bây giờ chỉ là bạn bè thôi. Hôm nay chỉ cùng nhau tổ chức nhật 8 tuổi cho Hoa, vì sợ em không vui mới nói.”
Tổ chức sinh nhật cho con không gọi tôi — mẹ nó — mà lại cùng một cô quan hệ cũ?
biết tôi vui cơ đấy.”
Nói đến đây, dường như nhớ ra ta bỗng mạnh miệng hơn, bất trách móc:
cứ bận công việc suốt, họp huynh của Hoa Hoa chưa từng đi một lần!”
Từ khi Hứa Hoa vào tôi đặt trọng tâm vào sự nghiệp, họp phụ huynh toàn Hứa Hạc Thanh đi.
Tình cũ gặp lại sau nhiều năm, chắc hẳn cảm xúc dâng lắm nhỉ?
Tôi nở một nụ cười nửa miệng: “Họp phụ huynh chẳng phải còn có anh – người cha hay sao?”
“Hơn nữa, nếu không bận, thì anh cũng đâu có cơ hội mà dính líu với ta.”
Hạc Thanh tức đến đỏ mặt: “Em nói bạ gì đó! Tiểu Ý bây đã hôn rồi!”
Điều này đúng là ngoài đoán của tôi.
Nhưng cũng càng tôi thấy tởm — hai người đều đã có gia đình mà vẫn mặt dày đến thế.
nên nghĩ ảnh hưởng của ly đối Hoa Hoa đi chứ?”
Câu đó khiến tôi hơi dao
đi nữa, nó vẫn là cốt nhục của Dù trước kia thân thiết là vậy, nhưng trẻ con tiểu dễ bị tình cảm chi phối, nhỡ đâu con người lớn che mắt?
Tôi đi đến phòng Hứa Hoa.
Nó đang chơi game, thấy tôi thì miễn cưỡng đặt máy bảng xuống, gọi khẽ tiếng: “Mẹ.”
Tôi xoa đầu con.
“Nếu ba mẹ con sẽ buồn chứ?”
Phản ứng của khiến tôi rơi hầm băng.
“Mẹ sắp đi rồi à?! Vậy con thể để cô Tiểu dọn đến sống cùng không?”
Tôi mím môi, hỏi “Vậy so với mẹ, con thích cô Tiểu Ý hơn sao?”
Hứa Hoa hơi do dự, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Cô Ý rất dịu dàng, không như mẹ cứ bắt con học.”
“Cô còn dẫn con đi ăn KFC nữa, ba cũng thích cô Ý hơn.”
Nhưng thúc ép con học là vì Hứa Hạc Thanh từng đóng vai người cha nghiêm khắc. Vả lại, cơ thể Hứa Hoa yếu, ăn đồ chiên nhiều rất dễ ốm.
Tôi hoàn toàn tuyệt vọng, “Vậy được, để cô Tiểu Ý làm con đi.”
📖 Hướng dẫn mở Truyện bằng trình duyệt ngoài (tránh vào truyện trên Facebook.
Nhấn dấu "..." ở phải trên hình.
Chọn "Mở bằng trình duyệt bên ngoài" hoặc "Sao chép kết".
Mở trình duyệt ngoài (Chrome, Safari...) link vào để đọc.
Cách giúp bị lỗi trắng trang, không load được truyện.
