Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi động nhanh, lập tức dọn xong hành chuẩn bị dọn ra nhà.
Hứa Thanh đứng dựa vào cửa, khoanh tay nhìn tôi.
chắc chắn muốn ly Anh và Tiểu Ý thực sự không vượt hạn.”
Tôi thẳng vào mắt anh nói: phải có thể xác phản bội mới gọi là ngoại
Còn có trái tim.
mắt ta nhìn Giai Ý, tôi quá quen thuộc hệt năm năm
ta im lặng, không phản bác, chỉ nói: “Anh sẽ không đồng ý ly hôn đâu, Tần Thư.”
“Em mãi mãi là anh, là mẹ của Hoa Hoa.”
thấy nực cười: yêu Tô Giai Ý, sao không ly hôn tôi? Như thế cô ta sẽ trở vợ anh, là của Hoa Hoa.”
“Cô ấy đã kết hôn rồi.”
Nghe câu tôi bùng bước lên tát cho Hứa Hạc Thanh một cái.
“Nếu anh vẫn nhung cô ta suốt 5 năm nay, vậy năm xưa quỳ van xin làm gì!?”
ta không tránh, chỉ tôi bằng ánh mắt tôi không thể hiểu nổi.
“Tần Thư, quá lý tưởng đời này không tồn tại tình yêu duy nhất
“Em là vợ phù hợp nhất với anh, anh em, đồng thời cũng rung động vì ấy.”
Tôi không hiểu thứ tình như vậy, nhưng tôi chỉ cần một tình yêu nhất.
“Anh thật ghê tởm, tất những gì anh nói chỉ cái cớ cho sự nhăng của
kéo Hạc Thanh thậm chí còn mở cửa giúp tôi.
“Tần Thư, em bình tĩnh một thời gian. Anh sẽ chờ em quay
Những lời tình cảm ấy, tôi nghe mà buồn nôn.
ta không nói với tôi, mà còn nói với cả Tô Giai
Trước khi đi, tôi trả lại chiếc cưới cho Hạc Thanh.
Chiếc ấy đối với anh ta gì — quá rẻ
đó là chiếc nhẫn mà Hứa Hạc Thanh, năm 22 tuổi, chắt bóp đồng để cầu tôi.
Lần đầu anh ngoại tình, tôi đã ném chiếc nhẫn đó xuống hồ bơi.
Anh ta ngâm mình nước cả đêm, hôm sau còn phát nhưng vẫn đeo lại chiếc nhẫn vào tay tôi.
Khoảnh khắc tôi mới thật sự quyết cho anh ta thêm cơ hội.
Ra khỏi nhà, tôi quay đầu nhìn lên phòng Hoa ở tầng hai. Con đang cửa sổ tôi.
Tôi nhủ không được mềm lòng, khẽ vẫy tay chào nó coi tạm biệt cuối cùng.
Tôi dọn vào một đứng tên
Nước từ hoa sen xối cơ thể, nước mắt tôi cứ tuôn bị dòng nước cuốn trôi, biến mất.
Cả đêm tôi không ngủ được, trong đầu điều tốt đẹp Hứa Hạc Thanh từng làm tôi những năm qua.
Anh ấy thật sự đã đối xử rất tốt với tôi, tốt đến tôi từng chuyện cũ năm xưa.
Gối ướt đẫm một lớn.
Tôi cứ khóc đi, đến khi nước mắt cạn khô, từ nay sẽ không bao giờ khóc vì họ
Mắt sưng vù như quả óc không tiện ra ai, nên tạm xin nghỉ làm một ngày.
Tôi là phóng viên truyền hình, thường xuyên phải đi khắp nước làm rất hiếm khi có thể như những bà khác, ở bên con hàng
Nhưng tôi đã làm tất cả những gì có thể cho đình này rồi.
Thật ra, lúc kết hôn, tôi định 30 tuổi mới sinh con. Hứa là một “tai nạn bất
Nhưng trước của Hứa Hạc tôi đã quyết định sinh con ra.
Ba năm đầu đời của Hứa tôi luôn ở nhà chăm chỉ vì muốn con có một tuổi thơ trọn vẹn.
Lúc ấy nghiệp của Hứa Hạc Thanh đã bắt đầu khởi sắc, anh ta mong tôi từ bỏ việc, trở thành người vợ nội trợ.
“Gia cần em. Anh kiếm tiền nuôi em và con là đủ rồi.”
Khi tôi còn đang lưỡng thì lại phát hiện anh ngoại tình.
Dù sau có làm lành, tôi vẫn kiên quyết quay lại với sự nghiệp của mình.
Tôi biết, tôi sẽ bao vì tình yêu mà đánh mất bản thân một lần nào nữa.
Tôi nhắn cho Hạc Thanh vài tin cùng về việc ly hôn rồi chặn anh luôn.
Thật nếu anh ta muốn tìm cũng chẳng khó khăn gì, chỉ là tôi không muốn nhìn thấy hay bất cứ điều gì từ ta lúc này.
Tình cảm mười năm, sao có thể quên quên ngay được?
Tôi dùng cách dốc toàn tâm toàn ý vào công tê liệt bản đến mức đồng nghiệp còn ngạc nhiên vì tôi làm việc như điên.
Vài trôi qua, tôi chưa nhận được gì từ Hứa Thanh, mà lại được một nhiệm vụ từ đài.
chọn hai người đến vùng thiệt hại nặng trận ở tỉnh Xuyên để đưa tin.
Vì độ nguy hiểm cao, rất nhiều chối.
Tôi bước ra, nói: đi.”
cùng tôi là một tiền bối có niên trong nghề.
đường đi, ấy hỏi tôi: “Em chẳng phải chồng con sao? Không sợ nếu chuyện gì thì họ sẽ buồn lắm à?”
Tôi nhìn hằn mờ của nhẫn cưới trên ngón áp út, cười nhạt: “Họ đã có khác để quan tâm sẽ vì tôi buồn đâu.”
Tôi cũng sẽ không vì mà khóc, mà tổn thương nữa.
Ở vùng tôi chứng kiến vô số người mất đi nhà cửa, mất đi người thân yêu nhất.
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bản thân thật bất lực, dù dốc hết cũng chỉ là hạt cát nhỏ nhoi.
đã trải qua nhiều dư chấn, thậm chí có một lần thoát chết trong gang tấc.
Khi nhà sụp xuống, một người lính giải phóng đã kịp thời kéo tôi ra, cứu mạng tôi.
Sự sống và cái chết ra mỗi ngày tại đây. Tôi còn đến Hứa Hạc Thanh hay Hứa Hoa, cùng bối đi tin thảm họa thế giới bên ngoài.
tai ương cuối cùng cũng xuống, tôi mới phát hiện trong điện thoại mình có vô số tin nhắn từ Hạc Thanh.
Tín hiệu bị hỏng động đất, chỉ còn liên lạc qua kênh quân đội. Trong khoảng thời gian đó, tôi như mất lạc toàn với thế giới bên ngoài.
Khi khu được dỡ phong tỏa, tôi gặp lại Hứa Thanh và Hứa Hoa.
Chỉ sau một tháng, Hứa Hạc Thanh gầy đi thấy rõ, trông phạc, đầy mỏi mệt.
Vừa thấy tôi, chầm lấy tôi, giọng run run: “Tần Thư, sao là tốt rồi! Anh thật sợ sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.”
Hứa Hoa cũng đỏ hoe mắt, nước mắt lăn dài: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm…”
Nhìn họ xúc như vừa được trở về từ cõi chết, tôi bỗng lên một xúc khó gọi tên.
Tôi định nói gì đó, thì bất ngờ trông thấy Tô Ý — cả người tôi như gáo nước lạnh.
đang ôm áo khoác của Hứa Hạc Thanh, lặng lẽ đứng bên cạnh, nhưng sự tồn tại lại quá rõ ràng.
Tôi đẩy họ ra, ánh mắt lạnh nhìn Hứa Hạc Thanh: “Tại sao cô ta lại ở đây?”
Hạc Thanh có chút lúng túng: “Tiểu Ý nói cô ấy rất lo cho em, nhất định đòi đi theo.”
Tôi bật chính mình vì giây mềm lòng rồi.
Tôi nói thêm, xoay người rời đi.
Hứa Hạc Thanh kéo tay tôi lại, giọng bắt đầu không vui: làm vậy? Ý đến đây là vì lo cho em, em đừng quá đáng!”
Anh ta đã sang an ủi “cô giáo Ý” của con trai rồi.
“Tôi có mời cô ta không?” — tôi lại.
Hứa Hạc Thanh câm nín.
Tôi đột nhiên thấy chán ghét, hất anh ta ra: “Còn nữa, tôi nhớ mình đã nói muốn ly hôn rồi.”
“Anh không đồng ý!”
Tôi cười lạnh: “Nếu anh không để người trường biết giáo Tiểu Ý vào gia đình học sinh, thì nhất ký nhanh đi.”
Thân hình Hứa Hạc Thanh lảo đảo, như thể sắp ngã quỵ.
Hoa bị trận cãi của chúng tôi dọa bật
Tôi lại lạnh lùng quay mặt
“Buông tha đi, Hứa Hạc Thanh.”
câu đó, lưng anh ta khẽ cong xuống, mắt đỏ hoe, giận dữ lên: “Được! Tôi ký! Nhưng sau này đừng quay xin tôi nữa!”
Lúc này, Giai Ý dường như không nhịn nổi nữa, mở miệng: “Chị Tần Thư, chị quá đáng rồi. Em và Thanh là bạn bè có cần thiết cãi nhau giữa đường thế này
Tôi chẳng giận mà cười: bè mà lại hôn nhau sao? Chồng cô biết cô và anh ta có kiểu 'tình bạn' như vậy không?”
Giai Ý im lặng, nhưng lại lộ vẻ ý.
Cũng thôi, cô ta không chỉ chồng khiến trai tôi nghiêng về phía cô
chắc cô ta muốn nhất — tôi đã ly hôn.
Lúc này, Hứa Hạc đứng cạnh Tô Giai Ý, nắm tay cô giọng đầy dàng: “Đừng nói nữa, chúng ta thôi.”
Hứa Hoa nắm lấy tay còn lại của cô làm với tôi: không cần mẹ nữa đâu, mẹ xấu lắm!”
Giai Ý tỏ vẻ thẹn thùng, ba người họ trông khác gì một gia thực sự.
Tôi mỉa mai cười: rồi, không phải các người không cần tôi — mà là tôi không cần các người nữa.”
Nói rồi, tôi xoay người rời đi.
Lần này, tôi phát mình chẳng thấy buồn chút nào, chỉ còn giác nhẹ nhõm, như được gánh nặng ngàn cân.