Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Khi nhìn thấy Thư ở trung tâm thương mại, ra tôi rất hoảng hốt.
Tôi lập tức quay đầu đi, dám đối cô ấy.
Tôi cố tình Hứa Hoa về muộn, hy vọng Tần Thư có thời bình tĩnh lại. Dù sao bây giờ cũng còn là năm năm trước nữa.
Hứa Hoa đã lớn, và nó thích Tiểu Ý.
Tôi thừa một gã đàn ông tồi. muốn Tần Thư là vợ mình, vừa vấn mãi với Tô Giai Ý.
Nhưng thời gian trôi qua, Giai Ý cũng hôn.
Dù cô ấy thường xuyên ám chỉ rằng hôn nhân không hạnh phúc, tôi cũng chưa từng có ý định lại với cô ấy.
Tôi từng rung động, nhưng mỗi lần như vậy, hình ảnh gương mặt lạnh lùng Tần Thư lại hiện lên trong đầu tôi — tôi không thể chịu nổi việc ấy xa tôi.
Vì thế, tôi chỉ thầm giúp Tô Giai Ý khả
Dù vậy, Tần Thư vẫn kiên quyết ly lần này cô ấy thậm chí không cần Hứa Hoa nữa.
Tôi biết khi cô ấy đi đến vùng thiên tai để đưa tin, đã từng ngất xỉu vì kiệt sức.
Ngay khi vùng đó được dỡ phong tỏa, tôi lập tức đến tìm ấy.
Thấy cô ấy vẫn an toàn đứng trước mặt mình, tôi suýt nữa đã khóc vì vui
Nhưng cô không chỉ không mức độ nguy hiểm mình đối mặt, lớn tôi vì chuyện của Tô Giai Ý.
Trong cơn tức giận, tôi đã đồng ly hôn — và đó quyết định khiến tôi hối hận nhất
ngu ngốc nhất tôi là phản cô năm xưa vì Tô Giai
Sau đó xảy ra nhiều chuyện. Ngay lúc tôi nghĩ giữa chúng tôi còn có thể cứu vãn, thì Tô Giai Ý lại xuất hiện.
Cô muốn Thư hiến tủy. Tôi không giúp, nhưng cô ta nắm được một vài chuyện mờ ám liên quan đến công ty tôi.
Đó là tài liệu cô ta lấy được từ nhiều năm và giờ dùng hiếp tôi.
Không ngờ chính điều đó Tần Thư chán ghét tôi.
Giai Ý bị chết, phào nhõm. Sau đó tức đến tìm Tần Thư, muốn giải thích mọi chuyện.
Nhưng cô ấy chỉ nói một “Nguyện vọng cuối cùng tôi với anh là — đừng giờ hiện trước mặt tôi nữa.”
Tôi gật đầu. Và thêm một xin lỗi muộn màng.
Tôi dắt Hứa Hoa đang khóc lóc bỏ
Còn trái tim tôi, bị Thư mang từ lâu rồi.
Tôi bắt đầu chăm chỉ kiếm tiền muốn để lại nhiều tài cho Thư — như một cách bù đắp. không biết cô ấy có bao giờ cần hay
Tôi cất kỹ cả những tấm ảnh chụp chung của tôi và ấy. Mỗi tối, tôi đều xem lại một lần rồi mới có thể ngủ.
Hứa lúc đầu kháng rất dữ dội. Tôi với con: “Con học giỏi lên đi, thì mẹ mới ghét con nữa.”
Từ Hứa Hoa trở nên vô cùng kỷ từ học sinh xếp hạng cuối vươn lên đứng lớp. Nó còn rèn luyện đủ thứ tài năng.
Khi lớn hơn, biết chuyện năm xưa, nó cũng chẳng còn mặt mũi nào để đến chuyện đi tìm mẹ nữa.
tối, nó đều cùng tôi xem lại những bức ảnh mẹ. cũng có một cuốn album riêng chỉ toàn là ảnh Tần Thư.
thoảng, Hứa Hoa đến thành phố nơi Tần Thư sống. nó chỉ đứng nhìn từ xa, không dám phiền.
Lần tái ngộ sau đó là một sự hợp.
Hứa Hoa và con gái nuôi của Tần — Tần Bách Linh — cùng đỗ trường đại học.
Tôi nhìn thấy cô ấy đám đông, và cô ấy cũng thấy tôi.
Nhưng nhanh, cô ấy liền đầu bình như thể chưa từng quen biết — giống hệt nhiều về trước.
Theo dõi nhiều https://www.facebook.com/share/1E43QiPgJE/