Mối quan hệ chúng tôi dường như dịu đi nào.
lần đó, Linh Linh và Hứa Hoa cũng không còn đối đầu nhau như trước nữa.
Còn Hứa Hạc Thanh thì ràng đang cố gắng kéo tôi không ngu đến mức nhận ra.
Nhưng chỉ nghĩ lại chuyện đã qua, là tôi như bị nghẹn nơi cổ họng. Dù nào, giữa tôi cũng không thể quay lại.
Tôi định sẽ nói rõ với anh ta — sau này có thể làm bạn bình thường, nhưng tuyệt đối hôn.
Chỉ là tôi không ngờ, đến cả “bạn bè” cũng chẳng làm
đó, khi Hứa Hạc Thanh dẫn theo Tô Giai Ý đến tôi, tôi toàn tới — chưa đầy nửa năm, cô ta đã thay đổi đến này.
Tóc rụng gần như hết, người biến dạng.
Vừa thấy tôi, cô ta liền quỳ rạp xuống:
“Chị Tần Thư, em xin chị, cứu em
Tôi né người tránh cú quỳ ấy, còn Hứa Hạc Thanh lập tức vội vàng chạy tới đỡ cô ta dậy.
Giữa đường đông đúc, hành của họ lập tức thu đám đông tò đến
Tô Giai Ý nước mắt như nhưng đã mất đi vẻ thanh thuần năm giờ chỉ còn tiều tụy thê thảm.
“Em bị máu, mà chị có phù em! Em cầu xin em quỳ xuống chị cho em tủy đi!”
Tôi kinh ngạc — không phải vì tình của cô ta, mà vì sự trẽn của cô ta.
Với tất cả những gì cô ta từng gây ra cho tôi, tại sao phải cứu cô ta?
Cô ta có lẽ cũng biết sẽ từ chối, nên mới dám quỳ giữa chốn đông người, cố tình dùng dư luận ép tôi phải nhượng
Nhưng tôi đã không là người dễ bị đạo trói buộc nữa, tôi lớn tiếng nói:
là ứng! Cô cướp tôi, chen gia tôi, nên giờ mới phải chịu quả đắng
Người xung quanh lúc đầu còn thương giờ ánh mắt đã thay đổi.
“Là tiểu tam mà bắt vợ chính hiến tủy à? Cái mặt này dày thật đấy!”
“Báo đáng đời! Tiểu tam không có kết cục tốt đâu!”
Hứa Hạc Thanh đỡ lấy Tô Ý, ánh mắt đầy đau khổ nhìn tôi, khẩn cầu:
“Tần Thư, giận, nhưng em thực sự có trơ mắt nhìn cô ấy sao?”
đàn ông này, lần nào phá vỡ giới hạn cuối cùng trong nhận thức của
Tôi cười lạnh: “Vậy nghĩa anh muốn tôi tủy cho nhân tình anh?”
“Chỉ là một ít máu thôi mà…”
nhìn họ bằng ánh mai: “Hừ, rõ luôn — tôi không bao giờ hiến tủy cho con tiểu tam cướp chồng như ta! Còn anh, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Một người yêu cũ tử tế thì nên biến mất như đã chết!”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Đám đông cũng xôn
“Người vợ này mạnh mẽ ghê.”
“Mạnh gì chứ, đó lẽ phải. Gặp tôi thì tôi đã tát con tiểu kia rồi!”
“Đúng rồi, chị ấy còn quá tử tế Nếu là tôi, gã đàn ông cũng không thoát được mấy cái bạt tai!”
Giai Ý nghe thấy lời tôi, vọng quỳ sụp dưới đất, khóc nở.
định đuổi theo tôi, quay lại thấy cô ta đang quỵ, cuối cùng vẫn do dự, ôm cô lòng đưa đến bệnh viện.
Điều ngờ tới ngay cả Hứa Hoa cũng đến cầu xin tôi.
Đôi mắt to nó ngấn lệ, vẻ mặt đáng yêu ra có thể khiến mềm lòng, này tôi chỉ cảm giá lạnh đến tận tim.
“Mẹ ơi, cô Tiểu Ý chết rồi, mẹ cứu cô ấy con xin mẹ
Dù sao cũng là con tôi mang nặng đẻ đau tháng, dù đã ly hôn, tôi vẫn dành tình cảm cho
Chỉ là bây giờ, thứ tình cảm đó lại biến thành dao găm ngược vào tim tôi, khiến tôi hoàn toàn
Tôi nghiêm nhìn vào mắt “Hứa Hoa, nếu con thích cô Giai Ý thì đi tìm cô ta, đừng nhận mẹ là mẹ nữa.”
Tôi tưởng sẽ khiến lùi nhưng phản ứng sau tôi như vào hầm băng.
Đôi mày nhíu biểu cảm giống như Hạc mỗi lần bực bội.
“Mẹ vô lý! Mẹ không có chút lòng trắc ẩn nào sao? cần hiến chút máu là cứu được cô Tiểu Ý rồi, tại sao mẹ không làm?”
“Nếu cô ấy chết, thì mẹ chính là hung thủ!”
Những lời đó khiến tôi không thể kiềm ngực phập phồng dữ dội, bật dậy:
“Tại cứu cô ta?! Mẹ không có vụ phải cứu một người đã phá hoại gia đình mẹ, làm mẹ thương vậy!”
Tôi đuổi Hứa khỏi nhà: “Mẹ có phải là hung thủ hay không, do pháp luật định đoạt, con hay kỳ ai cũng không có quyền nói như vậy!”
Tôi tưởng mọi chuyện đến đây là kết sẽ còn đến làm phiền tôi nữa.
Nhưng vẫn giá thấp ham muốn sống của Tô Giai Ý trong lúc cận kề cái chết — không chỉ mê hoặc Hứa Hạc Thanh và Hứa Hoa, còn muốn dùng sức ép từ mạng xã hội để khiến tôi khuất phục.
Thông tin bệnh của cô ta cùng tin nhân của tôi bị tung lên mạng. Cô ta “gửi lời qua mạng”, mong tủy cho mình.
cô ta quá ngây thơ.
Thứ nhất, tôi là phóng viên kỳ của đài truyền hình, là người tiên đến vùng động đất đưa tin. Đài không dễ dàng để cô ta gây sức ép lên tôi.
Thứ hai, cư dân mạng không phải ai cũng mù quáng.
Nhiều người táo lên tiếng:
【Đây là ép buộc đức trắng trợn chứ còn gì nữa?】
【Không quen không biết, mở miệng ra là xin tủy, mặt dày quá trời.】
【Còn dám đăng thông cá nhân người khác mạng, có phải muốn cư mạng công người không? Độc như vậy thì không nên cứu!】
chẳng chốc có người “đào lại” cô ta từng là cô giáo chen chân vào gia đình học sinh — từng là “tiểu tam” tiếng.
quả những ủng hộ cô ta vốn ít, giờ chẳng còn ai.
vẫn có vài “thánh mẫu” vào luận dưới bài tôi rằng gì cũng là một mạng người”, nhưng họ chóng bị cư phản dữ dội.
Dù sao thì, cây to cũng có loại chim.
Tô Giai đã hoàn toàn thất bại trong dùng dư luận để ép tôi hiến tủy.
Thế nhưng, điện thoại vẫn tục nhận nhắn quấy rối từ đủ số lạ, phiền đến mức không chịu nổi.
Tôi biết đó là do Tô Ý. đã bắt đầu suy nghĩ có nên chuyển nhà thêm lần nữa.
Dù sao thì, người chết, lỡ đâu trong cơn tuyệt vọng lại quay sang trả thù tôi hoặc Linh Linh thì sao?
lúc tôi còn chưa quyết định xong, Hứa Hạc Thanh lại đến tôi.
Tuyết bắt đầu rơi nhẹ. bông tuyết li ti rơi xuống đất rồi tan biến không vết.
Từ màu trắng tinh khôi trở thành đất nhơ — giống hệt cuộc hôn nhân của tôi và Hứa Hạc
Tôi thở ra một hơi, nói: “Anh muốn tôi hiến tủy cho Tô Giai là chuyện không bao giờ ra.”
Hứa Hạc mặc áo khoác dài, khuôn mặt điển trai có phần tiều ánh nhìn vẫn lắng như xưa.
“Không cần em hiến nữa. Cô rồi.”
trong vài giây. Mới đó thôi mà.
Anh ta tiếp tục: chồng cô tìm đến, hai cãi nhau, anh ta trong lúc nóng giận đã lỡ tay dùng bình hoa đập vào đầu cô ấy.”
Tôi dài trong lòng.
Tô Giai không chết vì bệnh, mà chết vì quả từ chính sai lầm của mình.
“Thế nên?” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Anh đến đây chỉ để báo tin ta chết? Anh biết rõ tôi sẽ không áy náy vì chuyện đó.”
Hạc Thanh cúi đầu, giọng trầm: “Anh Anh xin em cứu cô ấy cũng không phải vì còn chỉ là... không đành lòng nhìn một mạng người ra như
“Lạ thật. ngờ giờ anh lại thành người có lòng trắc ẩn.”
Anh ta tự giễu: “Em nghĩ anh giả tạo cũng được. hôm nay anh đến hỏi... chúng ta còn có khả năng
Nói rồi, anh ta lấy ra chiếc nhẫn — chiếc nhẫn năm xưa tôi từng ném đi — ánh mắt chuyên chú nhưng đầy lo như thể câu trả của tôi quyết định vận mệnh của anh ta.
Trong khoảnh khắc đó, như nhìn thấy Hạc năm 22 tuổi.
Cũng một ngày tuyết thế này, anh gối cầu hôn
tôi đồng ý, ôm chặt lấy tôi như đứa trẻ, hứa sẽ mãi mãi tốt với tôi.
tôi lập tỉnh lại. Tôi mỉm cười, lắc đầu:
“Hứa Hạc Thanh, thời gian có thể quay lại, tôi sẽ không ý lời cầu hôn của anh.”
Câu nói đó như dao thẳng vào tim ta. Khuôn mặt lập tức tái nhợt, như thể vỡ nát ngay tức khắc.
“Chúng ta thật sự...”
“Thật Tôi bắt đầu thấy phiền. Linh vẫn còn đang nhà chờ tôi về.
Thanh, đi, đưa cả Hứa Hoa theo
“Tôi đã dành hàng chục năm thanh xuân cho cha anh. Giờ coi như nuôi chó đi.”
quên giáng thêm cuối cùng: “Thật ra, chỉ cần nghĩ những việc anh đã trước đây, tôi liền cảm thấy kinh tởm.”
Ánh sáng trong mắt Hạc Thanh vụt tắt, lưng ta — vốn luôn thẳng — giờ sụp đổ.
Lời cuối cùng nghe thấy từ anh là: lỗi, Tần
Từ ngày hôm tôi không nhìn thấy Hạc Thanh nữa.
Chỉ Hứa Hoa là vẫn tìm tôi vài lần, khóc lóc Nhưng lần nào cũng chóng bị người đến đưa đi, sau đó thì không thấy quay
Tôi biết, đó là Hứa Hạc Thanh ngăn nó lại.
Trước đây, khi Tô Giai Ý bệnh ta cũng từng nhiều lần đến cầu xin tôi, nên hoàn toàn mềm lòng.
Cho Hứa Hoa có khóc chân tôi, như lúc 3 tuổi từng van xin đừng bỏ nó — cũng vô ích.
Hứa Thanh đã giữ đúng lời, còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Không còn ai làm phiền, cũng không nghĩ đến chuyện chuyển nhà nữa.
ở lại phố có mùa rõ rệt này định cư tại đây.
Cuộc hôn nhân đó đã để lại cho tôi quá nhiều tổn thương. Dù vết lành, vẫn sẽ lại
Tôi không còn dũng để bước vào một mối quan nữa.
Chỉ cần ở bên cạnh Linh Linh, cùng con lớn lên — như vậy cũng đã là hạnh phúc