Sau khi trọng sinh, tôi thâu tóm công ty của tra nam
01
Hôm là ngày tôi và Hứa Đình Thâm kết hôn vì lợi ích mại. Đám cưới tiêu hàng chục triệu, tổ chức tại bãi biển, lãng mạn và đầy mộng mơ.
Anh ta là thái tử gia của thượng lưu Bắc Kinh, còn tôi là tiểu công chúa của này.
Cả bên đều có lực tài chính hùng hậu, xã hội sâu rộng — là sự kết hợp của hai "cá mập lớn", khiến các trùm đầu trong giới đổ xô tới dự.
Chúng tôi cũng đã thỏa thuận từ trước: hôn nhân hợp đồng kéo dài ba năm, hết hạn ly hôn.
Chỉ trước, anh ta còn cúi người dịu dàng chỉnh lại váy cho tôi, rồi quỳ một gối, thâm tình thổ
Nhiên, em không là bạn đời định mệnh của anh, mà còn kỷ, là quý nhân trong sự nghiệp của anh. Dù tương lai ra sao, anh sẽ giữ hứa, đời tốt với em.”
Tôi xứng đáng với những ấy. Khi nhà họ Hứa lâm khủng hoảng tài chính chừng không thể gượng dậy, chính tôi là người chỉ đường, và là nhà đầu tư đã giúp ta vượt qua sóng
Là phụ nữ lăn lộn trong trường, tình yêu với chúng tôi là trò tiêu khiển, chứ không nhu yếu phẩm.
Chỉ có sự mở rộng của đồ sự mới khiến chúng tôi thấy khởi.
Thế nhưng chỉ vì một sinh nghèo mới quen ba năm, ta lại ra tay hại chết tôi.
Và còn thâu luôn đế chế thương mại mà tôi đã dày công gây dựng.
Tôi có thể chấp chuyện anh ta vì một đàn bà mà hại chết
Nhưng tuyệt đối thể tha thứ cho việc ta dùng thủ đoạn bẩn để chiếm đoàn của tôi.
Bùn thì thể trát tường, gỗ thì thể trổ.
Hạng rác rưởi như đời này không xách giày cho tôi.
Phải chết!
Và khi chết, anh ta phải lại gấp mười những gì kiếp trước đã gây ra.
Lần khi Hứa Đình Thâm một gối thổ lộ tình nữ sinh chiếc váy cưới rẻ tiền lại hiện.
gương mặt chẳng có gì nổi bật, vóc dáng thiếu dinh dưỡng, thế mà lập thu hút toàn bộ của Đình Thâm.
“Đình Thâm, em biết mình không xinh đẹp, cũng chẳng có xuất thân cao quý, em có một trái tim yêu anh chân Anh có lòng cưới không?”
Cô gái nghèo rưng rưng mắt, lem nhem, không những đẹp mà còn có phần nực cười.
Khách khứa phía dưới thì thầm bàn
Đôi mắt Hứa Đình Thâm lập tức cảm động đến rơi lệ.
Kiếp trước tôi từng ngăn cản anh ta, vì biết con đường anh ta đi rất gian truân, gia đình anh ta còn có một người anh cả thâm sâu đoán, và em trai được hết mực chiều — hết sức lúng túng.
Nên tôi mới khuyên: “Cứ chức đám cưới đã, sau đó tôi sẽ cùng anh đi giải Nếu không anh khó mặt với người nhà.”
quyền lực và địa vị, anh ta đã nghe lời tôi.
Nhưng cuối cùng lại đổ hết mọi trách nhiệm lên tôi.
Đàn ông càng vô dụng thì càng giỏi lỗi.
Lần này tôi chỉ khẽ mỉm cười: “Hãy dũng cảm theo đuổi tình yêu của anh
Hứa Thâm cảm động nói: “Chiêu Nhiên, ơn em!”
nhảy khỏi khấu, ôm chầm lấy nữ sinh nghèo và trao cho nụ nồng nàn trước mặt mọi người.
Buổi tiệc nhanh chóng chia làm hai rõ một đám thanh niên còn non nớt, vỗ tay cổ vũ cho động “dũng cảm” ấy.
Còn một phe khác chính những người như anh ba tôi — kẻ thực nắm quyền — sắc vô khó coi.
03
Nếu họ có đứa cháu nào dám làm ngay trong ngày đính hôn, thì có khi đã muốn đánh chết tại chỗ rồi.
Tất cũng có người cười vui hết cỡ — chính là mẹ của Hứa Đình Thâm. Người bà ta chính là kẻ sắp được hưởng lợi màn kịch này.
Sau khi hôn xong, Hứa Đình Thâm như bị bầu khí xung lây nhiễm, nắm tay nữ sinh nghèo lên khấu.
micro lớn tiếng tuyên bố:
tại tôi thức hủy hôn với Tống Chiêu Nhiên, và sẽ tổ chức hôn với người tôi sự yêu — Chu Thiến Thiến."
Nói anh quỳ gối xuống, nâng nhẫn cưới sáu carat, giọng nghẹn ngào:
"Thiến Thiến, chuyện cầu sao có thể để con gái làm trước? Chu Thiến Thiến, anh em. Em có đồng ý anh không? thề, từ nay về sau sẽ để chịu ấm ức, cũng sẽ không để em rơi lệ Anh sẽ khiến em cả đời không hối hận vì dũng cảm hôm nay!"
sinh nghèo vội vàng đeo nhẫn vào, kích động hét to: "Em đồng ý, Chu Thiến Thiến đồng ý Hứa Đình Thâm!"
Rồi hai người lại ôm hôn cuồng nhiệt trước của bao người.
Ông nội Hứa Đình Thâm tức đến mức suýt lao lên khấu anh ta bằng gậy, mắng không ngừng: "Đồ hỗn láo! Thật là thứ láo!"
Ba tôi cũng giận lao lên định đánh người, nhưng tôi chỉ nháy mắt ra hiệu, khẽ chạm vào sợi dây chuyền hồng ngọc trị giá hơn sáu triệu tệ trên cổ.
Ông chau mày, rồi lập tức ý, gật đầu.
Tôi hài lòng mỉm cười — từ đã học làm ăn ba, sự ăn ý không cần nói nhiều.
Cho Hứa Đình Thâm không chủ hôn, tôi cũng sẽ tìm cách rút lui. Anh ta mong kiếm được một danh nghĩa tôi.
giờ anh ta đã ý tôi đương nhiên phải lấy cho được cái lợi.
04
khi Hứa Đình Thiến hôn xong, liền cầu MC tiếp tục buổi lễ.
"Những có mặt hôm đều là chú hàng của tôi, xin hãy tiếp tục chứng cưới của tôi và Thiến Thiến."
Một nửa chi phí lễ là do bỏ ra, số khách dưới cũng là vì tôi Anh ta đúng là biết mượn hoa dâng Phật.
Tôi khẽ gật đầu với ba, ông lập tức quát lớn:
"Hứa Đình Thâm, hôm nay là ngày cưới của cậu và con gái bảo bối của tôi! Cậu đột ngột hủy hôn rồi lại vội vàng cưới người khác, là định bắt nạt con gái tôi dễ dãi, hay định nhục nhà Tống chúng tôi không có người?"
Ánh Hứa Thâm lên vẻ bối rối. Lúc này anh ta mới nhận ra, tôi đồng ý hủy hôn, nhưng người tôi thì chưa.
Anh ta quay sang tôi: "Chiêu Nhiên, em..."
Tôi thản nhiên gỡ chiếc mạng che mặt phiền phức ra, vứt xuống đất, rồi người váy cưới thành váy cả người trông thoải hẳn.
Tôi tự nói:
"Hứa Đình Thâm, theo đuổi tình yêu không sai, tại sao anh không theo đuổi sớm Biết bao tâm đã vào đám cưới này? Các bác bên dưới đều rất bận rộn, vậy mà cũng dành thời đến dự, anh làm có đáng chúc anh và cô Chu Thiến trăm năm sớm quý tử. Nhưng chi phí lễ cưới là hai triệu, phiền vào tài khoản công ty nhé."
Hứa Đình Thâm vội vàng "Được, vấn gì."
Ba tôi lời: "Trước kia khi đính hôn, nhà chúng tôi đã tặng cậu 10% cổ phần, bây giờ phải Ngoài ra những dự án hợp tác đã để hỗ trợ đám cũng phải chấm dứt. Tổng cộng tỷ đầu tư vào khu biệt thự đó coi như tiền bồi thường con gái tôi."
Tổng cộng lên đến mười con số — đúng là mức bồi thường trên
Sắc mặt Đình Thâm tái mét, quay sang nói: "Chiêu như vậy phải hơi quá không? Anh cũng đã tặng em không ít thứ, em cũng nên lại chứ?"
Ba tôi hừ lạnh: "Nhiều sao? Con gái tôi bị làm trước mặt bao nhiêu vậy là nhiều à? Vậy sau này..."
Chưa nói hết, ông nội Hứa Đình Thâm đã tức gật chuyện làm. Cháu tôi không ra gì, sính lễ ban đầu coi như tiền bồi thường cho tiểu thư, nay cháu gái chịu ấm ức, của nội."
Như vậy, tôi vừa giữ được thể diện, vừa được lợi ích.
Tôi cũng không làm quá, dù sao ông Hứa cũng luôn đối xử tốt với tôi.
Tôi mỉm cười nhẹ: "Ông cháu và Đình Thâm không có nhưng sau này vẫn là ông nội của cháu."
Hứa ánh mắt phức tạp: "Đứa ngoan."
Nói xong ông run rẩy xoay người đi, theo một phần khách bên nhà họ Hứa.
Ba tôi nắm tay tôi cũng rời đi, mang theo toàn bộ khách nhà họ Tống.
Buổi tiệc cưới vốn náo nhiệt giờ đây còn nhân viên phục vụ nhiều hơn cả khách — là người của ty Hứa Đình Thâm.
Không có tôi, Hứa Đình chẳng là gì cả.