Tám Năm Yêu Thầm, Một Đời Chia Ly
01
Tôi và Dịch Khâm lại một lần nữa tranh cãi vì chuyện đứa bé.
Sáng sớm, đang dọn dẹp liệu trong phòng.
Chu Dịch đã đồ xong thì đột nhiên lên tiếng:
giờ em rảnh?”
“Tại sao vậy?” tôi hỏi.
Anh ta nói: “Em sắp xếp thời gian nhất có thể, chúng ta đi thuật.”
Tôi đang tập trung vào đồng, nhất thời không hiểu đang nói
“Phẫu gì cơ?”
mắt Chu Dịch Khâm hạ xuống, rơi vào tôi.
Tay tôi đang cầm tài khựng lại.
Trong hai chúng tôi đều im lặng.
Một lúc lâu sau, tôi quay đầu nhìn anh ta.
Dịch Khâm, anh muốn ly hôn với tôi sao?”
Anh ta ngẩn tức lắc đầu.
“Sao có thể chứ? Tại sao anh lại muốn ly hôn với
tại sao anh cứ nhất quyết bắt bỏ đứa bé này?”
thật sự không hiểu.
phát hiện khoảng nửa tháng
khi theo sát hai vụ án liên tiếp, tôi trong phòng họp.
tôi hoảng sợ, tưởng tôi bị nhồi máu cơ tim vì làm việc quá sức.
Kết quả đi khám mới biết mang thai.
Đó là một vui.
Tôi rất hạnh phúc.
Tôi cứ nghĩ Chu Dịch cũng sẽ vui mừng tôi.
Nhưng khi nghe tin, ta lại im lặng.
Đêm anh ta trằn suốt, ba ngày sau cũng hồn vía lơ lửng.
đến thứ tư, anh ta mới nói với tôi: “Bây giờ điểm hợp. Sau này chúng ta còn có con. Đứa này thì… thôi đi.”
Anh ta muốn dứt thai kỳ, bỏ đứa trong bụng.
Chúng tôi đã cãi nhau trận lớn, không ai vẻ ra đi.
Tôi dọn ra khỏi nhà, ở khách sạn suốt một tuần.
Trong tuần không gặp Chu Khâm, không nghe bất kỳ cuộc nào từ anh ta.
Sau đó, anh mệt đến tôi.
“Giang Nguyện, có phải chỉ cần anh không chịu cúi đầu, thì em vĩnh viễn cũng quay lại nhìn anh Em không tàn nhẫn với anh như được!”
Tàn nhẫn?
đã không còn đủ can đảm nhẫn với Chu Khâm từ rồi.
Vì thế đã nhiên đi theo anh ta về nhà.
Chuyện đứa bé cứ bị chúng tôi tạm thời
nghĩ đợi đến khi xong sẽ chọn lúc hợp để nói chuyện rõ ràng anh ta.
Tôi không ngờ rằng, chưa mở lời, anh ta đã chủ chuyện cũ.
02
Lời chất vấn của tôi khiến Chu Dịch Khâm mày, rõ ràng đang bực bội.
đã nói với em rồi mà, phải lúc! Tại sao em nhất định phải sinh đứa này lúc này? Sau chúng ta sẽ có nhưng đứa này thì không được!”
từng chữ Chu Dịch Khâm những tảng đá nề đè lên tim tôi.
hít sâu một hơi, cố bình tĩnh lại.
“Trong tuần lễ ở khách sạn, tôi đã nghĩ rất năng — công ty anh vấn đề, sức khỏe anh có vấn đề, chí tôi còn theo báo cáo kiểm tra sức khỏe anh đến bác sĩ chuyên khoa. Chu Dịch Khâm, tôi không hiểu nổi. ta là vợ pháp, giữa ta không có vấn đề gì tình cảm, tôi thai — sinh con lẽ ra là điều đương ‘Không đúng thời điểm’ ư? Lý do không thể thuyết được tôi!”
Chu Khâm lại rơi im lặng.
Khi tôi nghĩ rằng cuộc nói chuyện này lại một lần rơi vào bế tắc, anh ta nói: đưa em đi gặp một người.”
Trên đường cả hai không ai nói lời nào.
Tôi có phần tức giận.
Chu Dịch Khâm chắc chắn đang giấu tôi điều
Anh ta không nói ra.
03
bí mật này lại quan đến lý do vì sao anh ta không đứa con của
Giờ đây, lẽ anh ta định nói cho tôi biết.
Tôi nghĩ, vì lý do gì, thì lần này thực sự đã giận.
tổn thương tôi.
Tôi sẽ không dàng tha thứ anh ta.
Nhưng đồng thời, dù do gì, ta vẫn là người tôi yêu, tôi sẽ cùng anh ta vượt qua tất cả.
Tôi thật đã nghĩ như
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng ta đồng cam cộng khổ.
về sau tôi mới hiểu, thật nực
Chiếc xe chạy qua nửa thành phố rồi dừng
Tôi nhìn theo hướng tay Chu Dịch Khâm chỉ.
Đó là một tiệm hoa.
Chủ tiệm mặc chiếc váy dài rộng rãi, mỉm cười tiễn ra khỏi cửa.
Đợi khách rời đi, cô ấy có vẻ mệt mỏi, đưa tay đỡ lấy lưng.
Cô đang mang thai, khá to, trông có vẻ sắp sinh.
“Em cô ấy
Tôi do dự đầu.
Cảm thấy quen quen, nhưng không ra
“Em nghĩ kỹ lại xem.”
mày nhìn Chu Dịch
“Cô ấy là ai? Có gì đến chuyện của chúng ta?”
Chu nhìn xa xăm, giọng điệu bình thản.
“Đó là Tuyết, bạn học cấp của chúng ta.”
Tôi suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng lục lại ức người
Suốt năm ba, một cô gái đặc biệt — tóc ngắn, cá tính, chơi đàn tỳ bà.
nào trong hội diễn văn nghệ của trường, cô ấy cũng tham gia.
Hình dáng cô ấy ký tôi đã mờ nhạt.
dáng vẻ khi say mê đánh đàn tỳ bà như đắm mình trong chiến trường lại khiến ấn tượng sâu sắc.