Tám Năm Yêu Thầm, Một Đời Chia Ly
Tôi còn nhớ cô ấy từng một chuyện rất táo công khai tỏ tình với Chu Dịch Khâm qua loa phát thanh của trường.
Tôi nhìn anh ta đầy kinh ngạc.
“Cô thích anh!”
Chu Dịch Khâm không phủ nhận.
“Tôi từng nghĩ đó chỉ là cảm xúc bồng bột của tuổi trẻ. Nhưng một năm trước, khi gặp lại ấy, cô ấy lại nói với tôi rằng — cô vẫn còn thích tôi!”
Tôi sững người trong hai giây, bàn tay đặt trên đầu gối từ từ chặt.
“Anh muốn nói gì?”
Chu Dịch nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Mười ba năm! Anh yêu em mười năm, còn cô ấy thì yêu anh ba năm. biết không? Anh nhìn thấy chính mình trong cô ấy — thấp hèn và đáng thương.”
“Rồi sao
Khâm cười khẩy.
“Có những lúc anh không được nghĩ — rốt cuộc em có yêu anh không? Em yêu anh hơn, hay yêu...”
Anh không nói hết câu, nhưng chúng tôi đều biết, anh đang nói đến Phương Vũ — mối tình đầu của tôi.
đã mất vì bệnh tim.
Chu Dịch Khâm từng dùng tám năm đơn phương và hai năm đồng hành để giúp tôi bước ra khỏi nỗi đau ấy.
Tôi cứ nghĩ rằng ta hiểu tôi.
mà giờ đây, sau ba năm hôn nhân, ta vẫn chấp với câu hỏi này.
Dịch Khâm, rốt cuộc anh muốn nói gì?”
Nỗi đau trên gương mặt anh ta vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lùng.
“Anh không quan tâm nữa. trong lòng em mãi không thể bỏ người đó, anh mãi chỉ đứng sau ta Giang Nguyện, chỉ cần nhận đứa con trong bụng thì giữa chúng ta coi xong, bắt đầu lại từ đầu!”
“Anh nói gì
khắc đó, tôi nghi ngờ chính nghe nhầm.
“Cái bụng Đường Tuyết là của anh? Chu Dịch anh đang nói với tôi rằng — anh ngoại tình sao?”
“Anh không có!” Chu Khâm mệt xoa trán: “Anh chỉ cho cô ấy một đứa con thôi!”
Gương mặt tanh, tôi mở cửa xe bước xuống, đóng mạnh cửa rồi định rời đi.
“Giang
Chu Dịch Khâm đuổi nắm chặt tay tôi.
biết em không thể chấp ngay, nhưng hãy nghĩ kỹ đi. Anh chỉ muốn chúng ta có thể ở bên nhau một cách công chứ phải chỉ mình anh phải nhượng
Toàn thân tôi căng cứng, siết chặt hàm răng, từng chữ như rít qua răng:
“Buông tay ra!”
“Chu Dịch Khâm, khiến tôi thấy ghê tởm!”
Dịch Khâm bỗng nới tay.
nói gì?”
“Tôi nói, anh tôi ghê tởm!”
Anh ta cười nụ cười đầy cay
“Ghê tởm? Em nói ghê tởm sao?”
“Vậy trong mắt em, anh cũng giống như bao người khác — chỉ là con chó trung thành bám em, đúng không?”
“Anh theo đuổi em mười năm, cuối em thương hại anh mà anh. Nhưng đến giờ, trong lòng em vẫn chưa từng buông bỏ người đó.”
“Em biết không? Trong mắt người khác, anh chỉ là một trò
04
Cảm xúc của Chu Dịch Khâm ngày càng kích động.
Còn trái tim tôi thì ngày càng nguội lạnh.
Khi Vũ qua đời, chính Chu Dịch Khâm là người luôn bên cạnh tôi.
ta đã với tôi anh ta đã thầm tôi suốt tám năm.
“Từ lúc vào cấp ba đến bây giờ, năm qua, anh yêu một mình em.”
Tôi từng chối anh ta, không muốn dùng anh ta để chữa lành vết thương trong lòng mình.
Anh ta nói không sao.
“Dù em không yêu anh cũng không sao, chỉ để anh bên cạnh em. Nếu không, anh không yên lòng.”
Sau tôi chấp nhận anh ta.
Anh ta xúc động đến mức suýt bật
hiện tại em chưa yêu anh nhiều cũng không còn cả đời bên nhau, anh tin rằng, chúng ta mãi mãi ở bên nhau!”
Rõ ràng mọi thứ đều đã diễn ra theo đúng những gì anh ta mong muốn.
không biết từ khi nào, anh lại nảy sinh biết bao oán hận và bất mãn.
Sự dịu dàng và tình yêu xưa, giờ đây tôi cũng phân biệt thật giả.
Điều đó khiến tôi… rợn cả người!
Dịch Khâm, là anh sao? Anh đến thăm em à?”
của Đường Tuyết bất ngờ vang
05
Cô ta lê bước nặng băng qua đường, lúng túng chạy về phía chúng tôi.
Chu Dịch Khâm khẽ cau mày, buông tay tôi ra.
Anh ta bước nhanh lên phía trước đỡ lấy Đường
“Sao phải vội vậy? Cẩn thận chứ!”
Đường lè lưỡi, vẻ mặt đầy vui sướng, bám chặt lấy Chu Dịch
“Em chỉ muốn nhanh gặp được anh thôi Anh đến mà không gọi cho em, nếu không phải em thấy anh...”
“Đường Tuyết!”
“Ừ?”
“Anh đưa Nguyện đến em.”
Nụ cười trên mặt Đường Tuyết cứng lại.
Cô ta vội buông tay Chu Dịch Khâm, ánh mắt luống cuống nhìn tôi.
“Tiểu... Tiểu Nguyện, lâu quá không gặp!”
Cảnh tượng mắt thật quá nực cười.
Tôi không muốn ở lại thêm dù chỉ một
Nhưng Đường Tuyết lại hấp tấp bước đến, định giữ lấy tôi.
Tôi lập tức lùi lại một bước.
“Đừng chạm vào tôi. Nếu va chạm rồi có gì, ai sẽ chịu trách nhiệm đây?”
Chu Dịch Khâm tiến đến, đứng chắn giữa người.
Giọng anh ta đạm: biết em không phải người như vậy.”
Tôi bật cười khẩy, gật đầu.
“Tôi cũng từng nghĩ là anh biết.”
Chu Khâm hơi sững người, định nói gì thì bị Đường Tuyết ngang.
Cô ta mặt cúi đầu thật sâu trước tôi.
“Tiểu Nguyện, tất cả là lỗi của tôi! Ban đầu tôi muốn giữ lại đứa con không hề muốn gây phiền phức cho Nhưng cơ thể tôi vấn đề, lẽ tôi không thể sống để nhìn con lớn Nhưng cô yên tâm, tôi sinh con xong sẽ rời đi, sẽ làm đâu!”
Chu Dịch Khâm quay sang nhìn tôi.
“Em suy nghĩ kỹ đi, cần trả lời anh ngay đâu.”
“Không cần!” – Tôi nhìn thẳng vào anh ta – “Tôi có thể trả anh ngay bây giờ.”
“Chu Dịch tôi sẽ bỏ đứa con này!”
“Sau đó — chúng ta ly hôn!”