“Giang Nguyện!” – Chu Khâm gầm nhẹ – “Em nhất định phải nói với anh bằng như thế sao?”
Dịch Khâm, anh đang lãng phí thời gian của tôi!”
Tôi vòng anh ta định nhưng anh ta lại giữ tôi.
không được đi!”
Tôi quay lại, ánh mắt lạnh lẽo.
“Anh muốn tôi gọi hay báo cảnh
Tôi giằng tay ra và
Anh vội hét lên: “Anh sai rồi!”
“Giang Nguyện, sai rồi, đừng đi!”
Tôi không dừng lại.
Anh ta lại kéo tôi lại, giọng nói mang theo sự xin.
“Chúng ta nói chuyện không, Giang Nguyện, xin em đấy!”
Tôi nghĩ, đã mức này rồi, có chuyện nói rõ cũng tốt.
Dù không rõ, chỉ để xả cảm cũng đáng.
Nhưng bắt từ đâu?
Chu Dịch Khâm mở lời trước: “Chúng ta nhất định phải đi đến này sao?”
Tôi nhìn anh ta: “Chứ anh nghĩ sao?”
“Giang Nguyện, anh đã yêu tám năm, là tám năm đấy, không phải tám ngày, sao có thể tàn nhẫn như
Khâm, gọi là năm đó, nếu tôi muốn công thì là cộng. Nếu tôi không công nhận, thì nó có quan gì Đó là tám năm của anh, tôi đâu có biết, cũng chẳng nhận được từ nó, tại sao phải chịu?”
Chu Khâm bị lời nói của tôi làm cho chết
Một lúc lâu sau, ta mới lên tiếng: “Em thật sự nghĩ như sao? Thì ra bao nhiêu năm qua chỉ là anh đơn phương tình nguyện! Giang Nguyện, em nghĩ mối quan này đi đến này hoàn toàn là anh sao? Em không có chút lỗi nào à? không phải em, sao anh lại không muốn đứa con đó?”
“Vì tôi? Chu Khâm, chẳng lẽ anh ngoại tình rồi lại nghi ngờ tôi ngoại tình à?”
Chu Dịch Khâm mặt mày lạnh lùng nhìn tôi.
Anh ta nói: “Ngày em ngất xỉu phải nhập viện, có đến bệnh viện.”
Tôi chưa hiểu.
“Rồi sao nữa?”
Dịch Khâm lại, sau đó cười nhạt đầy mai.
“Em nhất định bắt anh phải nói trắng ra như vậy
Tôi mất kiên nhẫn, dậy định đi.
đã!” – anh ta gọi tôi lại.
ta nói: đã được cuộc điện thoại giữa em và Hòa.”
Hòa?
nhớ rồi.
Hôm đó đúng lúc Tô Hòa gọi cho tôi, tôi đã chia sẻ tin vui với cô ấy.
đã nói gì nhỉ?
Tôi nói: “Tôi mang thai rồi, vui lắm! Thật ra tôi luôn muốn có một mái một mái nhà hoàn chỉnh thuộc về mình. Tôi muốn có một đứa con với anh ấy, một nửa giống anh ấy, một nửa giống tôi. Trước đây anh ấy còn đặt tên cho con Nhưng là gái thì sao nhỉ?”
“Giang Nguyện, anh biết em chưa quên được Phương Vũ. Kể cả khi em đã mang thai, là con của anh, người nghĩ đến vẫn là cậu Em bảo phải làm sao?”
“Tôi nghĩ đến anh ấy? Anh dựa đâu mà nói vậy?”
nói chuyện Tô Hòa, em mân mê bức ảnh của cậu ta mãi!”
Tôi lấy túi giấy tờ ra, mở ra, để một bức ảnh cũ bên
“Anh nói là cái này
Ánh mắt Dịch Khâm đờ ra.
ta ngột bật làm cả chiếc ghế phía sau, phát ra một tiếng “rầm” lớn.
“Sao có thể như vậy?”
Anh ta nhìn tôi, nửa hoang mang, nửa
sao? Không thể nào! Khi nào? Sao lại như vậy được?”
chậm rãi dậy, lấy tấm ảnh ra đặt lên
đầu anh đưa về nhà anh, tôi đã thấy thẻ học sinh của anh, rồi gỡ tấm ảnh này Thật ra, từ lúc tôi đồng ý ở bên anh, tôi đã cất ảnh Phương đi. Còn cái của đứa trẻ, anh nói ra vào đêm tôi đồng ý lời cầu hôn của anh. Nhưng anh lại quên rồi.”
Nguyện!” – Chu Dịch Khâm run rẩy.
Anh ta nắm chặt tay tôi, giọng nghẹn “Anh… anh đã làm gì vậy? Rốt cuộc anh đã làm gì? Đứa con của chúng ta… Anh…”
hất tay ta ra.
“Cần an ủi sao?”
Anh ta ngây người nhìn tôi.
Tôi thản nói:
“Lời an ủi của tôi là — kể cả không có hiểu này, kết cục giữa ta là chia tay. Vì anh không tin tôi, anh không nhìn thấy hiện tại, cũng không thấy tương anh chăm chăm nhìn vào quá khứ. Và tôi cảm ơn anh, cảm ơn vì đã để tôi nhìn rõ hiện thực đúng lúc, kịp thời dừng sai lầm. Chu Dịch Khâm — tạm biệt!”
Tôi bước đi dứt khoát.
trong lòng tôi rất
đã từng yêu ta thành, nhưng anh ta không tin tôi.
Tôi đã nỗ lực, dốc lòng yêu anh ta, bù tám năm đơn phương anh ta dành cho tôi.
Thế nhưng ta không hiểu, chỉ biết oán
Vậy năm năm qua, tôi đã cố gắng vì điều gì?
Cảm bất lực và thất bại ùa đến.
Tôi như bị ai bóp nghẹt cổ họng.
Nghẹt thở, mông vô vọng!
Giang Nguyện à Giang Nguyện, thật sự mày thảm hại rồi!
Tôi nước ngoài
Trong một năm đó, ngoài công tôi còn học thêm lên.
Việc học và công việc trọn toàn bộ thời gian của tôi.
Rất
Nhưng cũng rất đủ đầy.
Tôi không còn gian để nghĩ ngợi lung đến lúc có lại thì lòng đã bình thản.
Tôi và Tô Hòa thường xuyên liên lạc.
Cô ấy nói Chu Khâm thường xuyên tìm đến làm phiền cô, muốn biết địa chỉ hiện tại của tôi.
Tô Hòa từ chối vài lần, rồi phiền quá liền báo sát.
đó anh ta mới chịu yên.
Chu Dịch không biết tôi đang đâu, luôn tìm cách liên lạc với tôi.
Anh gọi tôi vô số lần.
Có lúc tôi không để ý nên lỡ nghe máy vài lần.
Nhưng chỉ cần thấy giọng anh ta, tôi tức dập máy.
“Tên đó không thực sự nuôi đứa kia, nhưng nuôi mẹ họ. Nào là chu nuôi con, rồi còn giúp mở hàng. nói sắp tổ chức thôi nôi cho đứa bé, mẹ anh muốn làm linh đình, mà Chu Khâm không đồng ý. Cậu xem, chuyện này là Ly hôn còn chưa giải quyết xong mà đã làm tới mức đó, sợ mất mặt sao!”
“Tại sao cậu biết rõ thế?”
“Giang Dã nói mình.”
Tôi hơi bất ngờ: “Hai người vẫn còn liên lạc à?”
Nhắc đến chuyện này, Tô Hòa tức nổi cáu.