Nửa tháng sau, linh cảm đó trở thành sự thật.
Kết quả xét nghiệm ADN cho thấy — Dịch Khâm không phải là cha ruột của đứa bé Đường Tuyết ra.
Cảm giác đó thật khó tả.
Tôi đã chờ đợi bao lâu, chỉ để tung ra một đòn chí mạng — cùng bị phản đòn.
10
Tôi xông thẳng đến công ty của Chu Dịch Khâm, ném xét nghiệm vào mặt anh ta.
Anh không né vẻ mặt điềm tĩnh, như sớm tôi sẽ đến.
“Vội gì? gì em muốn biết, anh sẽ nói hết. Tiểu Nguyện, chúng ta nói chuyện nghiêm túc!”
Chu kể lại đuôi sự việc.
Trong buổi họp lớp năm ngoái, Đường Tuyết sau khi uống say đã kể về tình cảm năm dành cho anh ta.
Chu Khâm vì thấy thương cảm, anh ta đã lưu lại số liên lạc với ta.
Từ đó, Tuyết đến anh ta.
đó, đến sinh nhật của Đường Tuyết, cô ta muốn anh ta qua chơi.
Chu Khâm đã đến.
Họ đã uống rất nhiều rượu.
Nhất Đường Tuyết, rõ ràng đã say mềm.
Vì muốn mua thuốc giải rượu cho Đường Tuyết, Chu Dịch Khâm đã rời đi
Chính khoảng gian ngắn đó, Đường Tuyết người khác đưa đi.
Khi Chu Dịch Khâm tìm thấy cô, là khách
ấy quần áo xộc xệch, cảnh tượng hỗn loạn.
“Cô ấy tưởng đó cô ấy rất Tôi đã nhận lấy.”
“Sau đó cô thai, muốn giữ lại bé… Tôi không thể nói ra sự thật, chỉ có thể chấp nhận để sự việc tiếp diễn.”
“Nhận nuôi đứa đó là cách tôi bù cô ấy. Tiểu Nguyện, nếu chúng ta có của mình, tôi sẽ không thể đối công bằng với đứa đó — ít nhất là bây giờ!”
Tôi có thể nói gì nữa?!
Từng chuyện, từng một, tôi chỉ có nói: “Tuyệt vời!”
Chu Dịch Khâm đường tôi.
“Em thật sự không có muốn nói
Tôi nghĩ một đáp: “Hai ngày nữa, vụ ly hôn của chúng ta sẽ ra tòa, anh nhớ đến đúng giờ!”
Sắc mặt Dịch Khâm trầm xuống.
“Anh đã nói cho em biết sự rồi, em còn muốn gì nữa?”
Tôi mở miệng nói, lại thôi, cùng chỉ một đầy dọc.
“Sao trước đây tôi không hiện ra anh suy nghĩ kỳ lạ Chu Dịch Khâm, tôi không phải kiểu người cần anh nói vài là ngoan ngoãn nghe theo. anh có ngoại tình hay bất kể là anh muốn làm người hay là chuộc lỗi — tất cả đều là chuyện của anh. Đừng lôi tôi vào!”
Ánh Dịch Khâm nhìn tôi càng lúc càng thất vọng.
“Anh không ngờ em lại nói ra lời như vậy.”
“Hừ!” – Tôi cười nhạt – “Lời nào? Vô tình? Lạnh lùng? Nhưng lúc anh ý kéo tôi vào vòng nhân quả của anh và cô ta, anh có hỏi qua ý kiến của tôi chưa? Nhân, thì tôi không được biết. Quả, lại bắt tôi phải chịu? Làm vợ anh, đúng là xui xẻo tám đời
“Vậy là điều em bận tâm, chỉ là anh không nói cho em biết, đúng không?”
Tôi lạnh nhạt lắc
“Chu Dịch Khâm, động não một chút đi!”
11
Vụ ly hôn tôi và Chu Dịch chính thức được đưa ra xét xử như đã định.
Chu Dịch Khâm không vắng mặt.
Nhưng độ của anh rất rõ ràng — kiên quyết không ly hôn!
Vì kiên đó.
Vì không thể cung cấp bằng chứng rõ ràng chứng minh tình cảm đôi đã tan vỡ.
Tòa tuyên — không chấp thuận hôn.
Ra khỏi tòa, Chu Dịch Khâm lại chặn tôi.
Anh ta nhìn tôi đầy bất lực, giống như đang trẻ ngang bướng, ương ngạnh.
Nguyện, lần này anh sai, sau anh sẽ không giấu em bất cứ chuyện gì nữa. Chuyện này coi như xí mình bắt đầu nhé, được không?”
Tôi cũng rất bất lực.
“Chu Dịch Khâm, tôi nói lại lần nữa — tôi không phải kiểu người bị mũi chỉ bằng câu nói!”
Vừa nói, tôi lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh đưa lên anh ta.
Nét bình trên mặt Chu Khâm lập tức sụp đổ.
“Ảnh này em lấy
“Còn ai nữa chứ?” – Tôi cười nhạt – “Ảnh còn giờ chụp, hóa ngay ngày hôm sau buổi họp lớp, hai người đã không chờ mà lên giường rồi, gấp gáp thật!”
Chu Dịch Khâm tránh ánh tôi, bàn tay siết chặt bên hông.
“Anh có thể giải chỉ là hiểu lầm, hôm đó cả đều say, và chỉ là một lần duy nhất!”
lần, một lần rồi một — Chu anh còn bao nhiêu nói dối nữa? cũng chẳng còn quan
“Anh có biết vì sao tôi có bằng chứng anh ngoại mà chưa đưa ra
Dịch im lặng.
Tôi nói: “Bởi vì dù có đưa bức ảnh này, cũng không thể xoay chuyển tình Ở tòa sơ thẩm, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ không thể ly hôn được!”
Chu Dịch toàn căng cứng, vẫn chỉ lặp một câu: “Anh sẽ không ly với
Khâm, điều khiến tôi cảm thấy bi ai chính là — ngay trong lĩnh vực mà tôi chuyên nghiệp nhất, tôi lại không thể khiến anh ra đi tay
Chu Dịch Khâm gầm “Giang Nguyện, anh sẽ không ly hôn với em!”
Tôi khựng bước, không quay lại.
“Vậy à? Không sao, cứ từ từ!”
ngày hôm sau khi xử xong vụ ly hôn với Chu Khâm, tôi nộp xin công tác ở chi nước ngoài.
Một tuần sau, tôi nhận được duyệt.
Hòa giúp tôi dọn hành lý, có tiếc nuối.
này đột ngột quá!”
Tôi mỉm cười.
“Thật văn phòng luật đã xuất chuyện này với tôi từ lâu, nhưng lúc đó tôi từ Khi ấy nghĩ rằng hai người sống xa nhau sẽ ảnh hưởng tình cảm. Nhưng thực ra, đây là một cơ hội tốt — lương gấp đôi, kinh nghiệm lũy nhiều, sao lại không làm? gì nhỉ? Sau cơn mưa trời lại sáng!”
Chuyện tôi chuẩn bị nước ngoài, tôi nói với nhiều người.
Nhưng Chu Khâm vẫn biết.
Tôi gặp anh ta ở sân bay.
Chỉ ngày không gặp, khí chất quanh người anh ta đã trở nên u ám, thân căng thẳng.
Anh ta hỏi tôi: sao phải ra ngoài? Em không phải đang đòi ly hôn sao?”
“Tôi đã nói không vội! Anh còn gì không? Không thì tránh ra, còn lên máy bay!”
Chu Dịch tiến gần tôi.
“Em ghét đến mức này sao? muốn tránh mà chấp ra nước ngoài?”
Tôi lùi lại một bước.
“Nếu anh vậy, thì tôi cũng không còn để nói!”