Nhưng đã biết từ khi nào?
Cô biết được bao nhiêu?
Anh… liệu cơ hội để được cô tha thứ không?
Chu Tự Ngôn hoảng hốt nhớ lại chuyện nhiều năm
đó họ đều đang học đại học.
Vì hoạt động của câu bộ, anh và một đàn em có chút gần gũi.
em ấy thầm thích anh, chuyện này nhiều đều nhìn ra.
Lâm Bích Hàm từng nhắc nhở anh hai lần, anh chẳng để tâm.
Dù sao anh cô như vậy, căn bản không để mắt người phụ khác.
Sau đó, trong buổi liên hoan câu lạc bộ, anh giúp cô đàn em chặn rượu, còn tiện đưa về ký túc xá.
Lâm Bích Hà cũng không cãi nhau với anh, trực tiếp đề nghị chia tay.
Khoảnh khắc đó, anh như người mất hồn, cảm giác bầu trời như sụp đổ.
Trong suốt nửa anh không nhớ đã qua nào.
anh gần như đã quên, anh phải dùng bao nhiêu nỗ lực, mới có thể cầu xin cô tha thứ và quay về bên anh.
Cửa mở ra, căn phòng om.
Chiếc gọn gàng, sạch sẽ, không một
Trống trải.
Đến hương thơm quen thuộc về cô, dường cũng biến mất
Anh bước nhanh vào, vô vọng đẩy từng cánh cửa.
Nhưng mỗi căn phòng đều không.
Anh run rẩy bấm số gọi
Điện thoại đổ chuông, nhưng ai nghe máy.
Chu Tự Ngôn cố gắng giữ bình tĩnh.
Anh một điếu thuốc, hít hơi thật sâu.
Sau đó lấy của Lâm Dược gọi qua.
“Lâm cho người tìm cô ấy. Ngay bây giờ, lập cho người đi tìm.”
anh muốn tôi tìm ai?”
Anh nói cho Lâm Dược biết về câu lạc bộ mà Lâm Bích Hà đã đến buổi chiều.
“Điều tra xem, sau khi rời khỏi câu lạc cô ấy đâu, giờ đâu. Những gần đây cô liên lạc với ai.”
tra bộ tờ cô ấy, kiểm ở bay, ga tàu cao tốc, bến xe. Tất cả mọi nơi, không được bỏ sót.”
nữa, theo dõi định thoại của cô ấy. Có thông tin gì, báo ngay lập tức cho tôi.”
12
Chu Tự quay người xuống lầu, tiếp lái xe thẳng đến sân bay.
Nơi có thể đi không
Ngoài thị trấn quê nhà cách vài trăm dặm, chỉ còn thành phố thân thời đại học của cô đã lấy chồng.
Anh cố gắng giữ cho thân tĩnh.
Anh nhủ mình luôn hành động rất
Bạn bè xung quanh, đều đã nhắc nhở và cảnh cáo, dám nói tinh trước mặt cô.
Đào Nguyện lại càng không dám.
Vậy nên, có cô chỉ tình cờ được một số lời đồn.
Có lẽ chỉ vì dạo gần đây anh về quá muộn, thời gian dành cho cô quá ít, lại thất hứa vài lần.
Trong lòng cô không muốn cho anh một bài học.
Bây giờ không trước kia.
Họ là vợ chồng, tất cả lợi ích đều gắn chặt nhau.
Cô sức không luôn ở nhà dưỡng bệnh.
Rời anh, cô như con chim nhỏ được thả lồng son, nhưng sẽ không sống được bao lâu.
Chu Tự Ngôn tự an ủi mình như vậy.
Nhưng dường như hoàn toàn vô ích.
dọc đường, tim anh thình thịch.
Trong lồng ngực sôi cả trái tim như bị dầu lửa thiêu đốt.
Khi dừng đèn đỏ, anh lại gọi điện cho cô.
Vẫn không ai máy.
Gần đến sân bay, thoại của Lâm Dược gọi tới.
"Phu rời khỏi câu lạc bộ khoảng bốn giờ chiều."
“Nhưng toàn bộ video con phố đó đều bị vô hiệu hóa, không thể tra hành của nhân."
“Chúng tôi kiểm tra sân bay và ga tàu cao tốc, nhưng không có thông tin nào cho thấy phu nhân đã rời thành phố.”
“Chu tổng, có phu nhân vẫn còn ở Bắc Kinh.”
Chu Tự Ngôn nắm chặt vô lăng, đột nhiên thở phào một hơi: "Đi tìm đi, kể thế nào, nhất định phải tìm được cô ấy.”
"Còn nữa, định vị điện thoại di tra được chưa?"
"Không tra được, định vị điện thoại của phu hình như cũng bị can thiệp chặn lại."
Lời của Dược khiến đầu óc Chu Tự Ngôn nổ cả người trống rỗng.
Lâm Dược còn nói gì đó, nhưng anh chẳng nghe rõ.
Trong đầu chỉ lên lời cô đã nói khi xin tiền anh hôm nọ.
Cô nói cũng đã chuẩn bị cho anh món quà, để ở phòng bảo vệ của trường ba cũ.
Theo như đã ba ngày sau đi lấy, chính là ngày mai.
Nhưng anh không thể chờ thêm một nào nữa.
Khi Chu Tự Ngôn phóng xe đến trường học, trời đã quá nửa đêm.
Đèn trong phòng bảo tắt từ
Anh quan tâm, xuống xe và gõ cửa ầm ầm.
Bỗng một cơn thoáng sống mũi.
Anh vô thức đưa tay lên chạm, phát hiện là tuyết giá.
Bắc Kinh đón tuyết đầu tiên.
Ngày anh Lâm Bích Hà bắt đầu nhau, cũng trong một trận tuyết đầu như này.
Chu Tự Ngôn sững tuyết ngày càng dày đặc, thần trí mơ
một lâu, mới bừng khi nghe thấy tiếng gọi của Tống.
Thứ được đưa cho anh chỉ một giấy màu đơn giản.
Khoảnh nhận lấy, anh cầm phải khối than nóng, vô thức muốn vứt đi.
Có lẽ đoán được bên trong là
Hoặc có thể, anh không dám đối mặt.