Tấm Vé Không Hồi Kết
Dã cao, đậu A là chuyện bình
Nhưng Ôn Thư Dao thì là cái quái gì vậy? Một qua nổi điểm sàn mà đăng ký A?
Cô ta mình là thiên kim tiểu thư à? đi đi? Nực cười.
“Tôi đăng ký trường liên đến cô? Còn nữa, khả năng rình mò chuyện riêng người khác của cô cũng giỏi thật đấy. Mà tôi tự hỏi, điểm thi của cô, phải là do rình lén mà không?"
"Chị Hạ, em chỉ vô tình nhìn thấy nguyện vọng chị thôi Chị có cần vu oan em gian lận thi cử không?” Ôn Dao giả vờ rưng rưng mấy giọt mắt.
Tsk, lại thêm một "trà xanh" chính hiệu.
"Kỳ Hạ, Thư đâu có cố ý nhìn trộm vọng của cậu. Với lại, máy tính cậu để lộ thế kia, ngang qua chẳng thấy. Cậu có cần thiết phải nhắm thẳng vào Thư Dao như vậy không?"
"Còn nữa, hôm trước ai là người thề thốt hồn sẽ không làm 'chó săn' nữa cơ chứ? Giờ thấy tôi đăng A Đại, lại tự chạy theo đến tận nơi."
"Nếu cậu đã chọn A Đại, vậy thì chuyện cậu chửi tôi trước đây tôi cũng bỏ Nhưng nay vu khống Thư Dao gian lận cử, thì nhất định phải xin lỗi cô ấy!"
Nhìn vẻ tự cao đại của Dã, thêm bộ dạng ý Ôn Thư Dao bên cạnh, tôi tức đến mức nữa giơ tay tát.
Nhưng tôi đâu có vu khống Thư
Hôm thi xong đại học, tôi cờ nghe thấy cô ta khoe với bạn rằng đã nhìn bài mấy câu của người ngồi còn ý nói may mà mắt không
"Vu hay không, ta tự biết. Còn tôi đăng A Đại thì liên quái gì Trình Dã? đừng tự nâng giá trị thân lên nữa, vì thấy buồn nôn."
"Kỳ Hạ, cậu thôi vờ đi. Cậu ràng vẫn còn thích tôi, biết tôi chọn nên mới chạy theo!"
"Bạn học à, Hạ đã nhắm A Đại lúc du lịch Uy Hải rồi. Và tôi tin rằng cô ấy chọn A chắn phải vì một người đàn ông không xứng đáng."
Gương mặt Hứa An luôn nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng hiểu lại khiến tôi cảm thấy cùng an tâm.
Quả nhiên, sau khi Hứa An nói xong, Trình càng điên hơn.
6
"Cậu là người ngoài, ở đây không lượt cậu lên tiếng! Với lại, tôi và Kỳ Hạ có hôn ước từ nhỏ."
"Nói trắng ra, sau này Kỳ Hạ sẽ vợ tôi. Bây giờ cậu tỉnh ấy, coi – phu của ấy không à?"
"Bốp!"
Tôi không thể chịu đựng được nữa, giơ tát mạnh Trình Dã một cái.
"Trình Dã, bản thân cậu dơ bẩn thì chớ, còn muốn nhọ người khác? Hôn ước đã rồi, giữa tôi và cậu chẳng còn gì hết.”
“Còn nữa, cậu nói vậy... là muốn công khai mọi người rằng Ôn Thư Dao là ba à?"
Vừa dứt lời, xung quanh liền xì xào bàn tán đầy chọc.
là những kiểu: "Biết người ta có hôn ước cố vào", "Còn trẻ mà như vậy thì sau này ra
Ôn Thư Dao nước mắt lưng chạy mất hút.
"Thư Dao, anh có ý mà!" Trình Dã lườm một cái như dao, rồi vội vàng chạy theo.
"Anh Hứa, thật sự xin lỗi anh. chỉ tốt bụng xem nguyện vọng, vậy mà bị kéo thỉu như thế này."
là con trai, không sao Ngược lại là em bị xúc phạm đến mức như vậy..."
"Em quen rồi. Dù sao hôm nay cũng cảm ơn anh rất nhiều. Trời cũng tối em về kẻo mẹ lo."
“Ừ, nếu sau này có chuyện gì liên quan đến trường học, anh.”
“Vậy thì làm phiền Hứa nhé."
Tối về, mẹ tôi – Đường Mai – bảo tôi rằng mẹ Trình Dã mời tôi đến họ mai bàn chuyện ước.
Mẹ đi cùng tôi, nhưng ngoại đột ngột nhập nên mẹ phải vào chăm.
Trước khi mẹ dặn: nếu có chuyện gì, phải gọi ngay cho mẹ.
Tôi nghĩ không sao đâu, cùng lắm cũng là chuyện hủy cái hôn ước mà.
hôm sau, đến nhà họ Trình thì Trình vẫn chưa về.
Mẹ Trình tỏ ra rất nhiệt tình, tôi có hứng nán lại lâu.
gái, hôm nay cháu đến đây chỉ để bàn việc hôn ước thôi. Cháu và Dã giờ đã lớn, hôn ngày xưa là lời hứa miệng giữa và bố mẹ cháu, không có giá trị gì cả."
“Với cháu cũng không còn tình cảm kiểu nam với Trình Dã nữa. Mong bác đồng ý bỏ."
"Hạ Hạ xưa chẳng phải thích A Dã nhất còn gì? Còn nói lớn nhất sẽ gả cho nữa cơ mà."
"Có phải thằng Dã chọc cháu giận không? Để nó về bác sẽ mắng cho nó một trận."
Tôi hơi túng – là hồi bé tôi từng nói câu như thế.
Nhưng đó là khi tôi còn thích Trình Dã. Còn bây giờ, tôi chỉ thấy ghê tởm.
"Bác gái, mấy lời là khi cháu còn trẻ con, không hiểu chuyện nên mới nói thể coi là
"Hơn Dã cũng đã có bạn g..."
Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì... một ly trà tạt thẳng vào người tôi.
May mà không nóng.
"Không sao Quần con bị bẩn hết rồi kìa, hay là vào phòng thay đồ trước nhé?"
"Dạ sao đâu, bác gái, không nghiêm trọng lắm. Mà cũng sắp về rồi ạ."
"Sao được, quần áo ướt thế lỡ bị cảm thì sao?"
“Bác sự không—"
Tôi chưa kịp nói hết câu thì bị mẹ Trình đẩy vào một căn phòng.
Bên trong, quần sạch đã được chuẩn bị sẵn từ
đó, việc bưng vào một ly sữa nóng, là do mẹ Trình sợ tôi cảm dặn họ đun cho ấm bụng.
Nhưng từ nhỏ đã thích uống sữa, là sữa đun nóng.
"Chị để em thay đồ xong sẽ uống sau."
Nhưng khi tôi vừa thay gần xong thì cửa phòng lại bị mở ra – người vào là Trình Dã.
Tôi theo xạ kéo vội áo xuống, may mà chưa kịp thay xong, cậu ta chắc chỉ được một đoạn lưng dưới mà thôi.
"Mẹ tôi nói quả sai, cậu vẫn còn thích tôi. Không thì sao lại chủ động đến nhà tôi, còn định thay đồ dụ tôi chứ?"
"Kỳ Hạ, nói thật đấy, thích tôi cũng chẳng có gì đáng hổ cả."
“Tôi thừa nhận, đùa lần trước đúng là có phần quá đáng, chuyện đã lâu rồi, cần gì mãi bám vào nó không buông?"
"Giờ cậu đã chủ động đến mức này rồi, tôi không làm cậu mặt nữa. Mấy chuyện chịu trước kia tôi bỏ hết."
"Vậy thì... chúng ta bắt đầu nhé?"
Nói rồi Trình Dã bước gần. Trong cơn hoảng loạn, tôi vớ lấy ly sữa và thẳng vào đầu ta.
“Kỳ Hạ, cậu điên rồi à?!"