Thanh Mai Mất Dấu
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Vì cô than phiền không hợp với bạn cùng Chu Ngôn đã thuê cho cô một căn hộ gần trường, còn tặng thêm một chiếc xe.
Dư Nhiễm thích thú nhồi bông của Disney, nên khi đi công tác ở Hải, anh mua hai thùng lớn về cho cô.
Cô hết thú bông đầy ghế sofa, rồi chụp cho anh:
"Anh chỉ mua cho em thôi đúng không? Vợ anh không có chứ?"
Chu Ngôn nhắn lại: "Không, cô không giống em, đâu có mấy thứ này."
Dư Nhiễm không vui: "Ý anh em trẻ con hả?"
anh là em thương."
Tôi lướt từng chút trên màn hình, ngón tay dần mất giác, người như rơi vào hư
Hóa trước Ngôn đột nhiên đi Tây Tạng.
Là để leo ba nghìn bậc xin một tấm bùa bình an cho Nhiễm, người khi đó đang bị
buổi họp lớp tháng Sáu, khi đang ăn uống vui vẻ, anh đột nhiên lấy cớ việc gấp rời
Là vì Nhiễm say khóc lóc bắt taxi đến tìm anh.
ra từ rất lâu lâu trước đó, cô ta đã chen chân vào từng kẽ hở trong cuộc sống tôi và Ngôn.
Tôi cố nén cơn đau đang run đáy lòng, tiếp tục kéo xuống đoạn tin nhắn cuối cùng.
Là sau vụ nạn xe hôm nay.
"Em đã lấy nhẫn cưới của anh ném đi rồi."
Dư Nhiễm hờn dỗi nói: "Chỉ cần nhìn thấy nó em chịu, cứ như người nữ đó chĩa thẳng em khoe khoang."
"Cô ta có gì giỏi giang đâu, chẳng qua là gặp anh sớm hơn em thôi."
"Bao giờ hai ly hôn?"
Và ngay trước khi vào nhà, Chu Ngôn đã trả lời
thêm nữa, anh sẽ nói rõ với cô ấy."
Khi Chu Ngôn tắm xong bước ra, tôi đã để lại điện thoại đúng chỗ
không nhận ra điều gì bất thường, vừa tóc vừa giục tôi đi ngủ sớm.
Tôi không chỉ chăm chú ngón tay trơn của
đây không đeo cưới nữa à."
Sắc mặt anh khẽ biến cúi đầu nhìn tay như để che giấu:
"Hôm trước đánh golf với đối tác, chắc quên ở rồi. bảo trợ lý lại."
"Em bị thương rồi, ngủ sớm đi,
xúc trào như sương mù đột ngột bao phủ lấy tôi.
Nặng nề đến mức gần như không thở nổi.
Tôi im lâu, mới khẽ khàng đáp một tiếng.
Nửa đêm, Chu Ngôn gọi tôi:
Y… Em chưa?"
Sau khi chắc tôi ngủ say, nhẹ nhàng rời giường, ra ban công gọi điện.
"Hôm nay em gặp vợ anh à?"
"Nhiễm Nhiễm… Chuyện ly không đơn giản như em nghĩ."
"Em trước giờ vẫn luôn ngoan mà, đừng dỗi anh lúc này, được không?"
Chỉ tôi vài bước, ngăn bởi một cánh
Người chồng của tôi, dịu dỗ dành tình nhân trẻ tuổi:
"Tất nhiên là anh yêu em nhất, yêu em nhiều nhất."
Giọng anh dịu dàng đến mê hoặc, như mật ngọt rót vào tai.
Khói thuốc trắng mờ vờn quanh tay anh.
Tôi chỉ biết đứng nhìn anh, không nhúc nhích.
Cho đến khi Ngôn dường như cảm được mắt tôi, đầu lại.
Qua kính trong suốt, ánh mắt tôi chạm nhau.
khựng lại tại chỗ, sững sờ:
Y…"
Tôi khép mắt lại, giọng hỏi: "Chu Ngôn, đang gọi điện cho ai vậy?"
06
"Không có ai phương án mới có chút đề, Đinh cho anh xin ý kiến."
Anh thoại, bước về phía tôi. Giọng điệu vô cùng tự nhiên.
Cứ thể, lời dối anh đã dùng đi dùng lại vô số lần, mức thành thạo.
ngửi thấy mùi thuốc lá còn vương trên anh, liền ho khẽ hai Chu Ngôn lập tức thẳng, đưa tay chạm vào trán tôi:
"Không phải là bị sốt rồi Ngoài trời vẫn trời lạnh, nữa anh thêm chăn cho em."
Khi nói đó, ánh mắt anh lướt qua tôi rất nhanh, không để lộ cảm xúc.
Như thể dò xét xem tôi nghe thấy cuộc chuyện vừa rồi của anh hay không.
siết chiếc ngủ trên người, nhẹ giọng đáp: "Ừ."
Giọng nói vẫn dịu dàng và thản mọi khi.
Chu Ngôn toàn thân dần buông lỏng.
"Về giường ngủ đi."
Sau khi lại giường, anh nhanh chóng chìm vào ngủ.
tôi, đắp chăn kỹ càng, lại chỉ nằm nhìn chằm chằm trần nhà tối om, không chớp mắt.
Chỉ cần nhắm mắt mọi ký lại ùa về.
Năm mười hai tuổi, Chu Ngôn mẹ đến thị trấn nhỏ để điều trị bệnh, và rồi gặp tôi.
Khi đó, tôi thường xuyên bị đói.
Mỗi lần mẹ cãi nhau với bố, bà bắt tôi đứng phạt ngoài sân giữa đêm.
Em trai tôi hí hửng cầm cái đùi nhai trước tôi, nói: "Này, đồ vô dụng, mẹ bảo mày cả đời chỉ xứng ăn đồ tao ăn thừa
Chu Ngôn lúc bước vào sân, trước mặt mẹ và em kéo tôi đi, dẫn tôi về nhà anh ăn cơm.
Mẹ đang giận cuộc cãi nhau, nhưng không thể lên tôi.
Chỉ có thể giận dữ theo sau: "Thích nó thế thì cưới nó làm vợ luôn cho rồi!"
Chu Ngôn dừng lại, quay đầu mỉm cười: "Vậy cũng được, còn hơn để ấy đói ở nhà bà."
Sau thi đại bố mẹ cuối cùng cũng kết cuộc hôn méo mó kéo dài bao năm.
Bố tôi bỏ đi không lời từ biệt.
Còn mẹ thì thẳng tôi: "Đường Y, mày mười tám tuổi rồi, là người lớn. Tao vụ nuôi mày nữa, đừng hòng đòi tao thêm đồng nào."
Tôi cắn răng sống tiếp qua bốn năm đại học nhờ vay vốn sinh và học bổng.
Chu Ngôn thì cật làm thêm, tích góp vốn khởi nghiệp cùng người khác.
tư, vì một buổi rượu quan trọng, anh bỏ lỡ sinh nhật tôi.
Nhưng đến tận nửa đêm, anh vẫn ôm bó đứng dưới túc xá.
Anh nhét hoa vào tay tôi, tôi vào
"Y Y, anh sẽ cho em một cuộc sống tốt nhất."
Về cuộc của chúng tôi dần khá lên.
Ngày cưới, Ngôn nắm trịnh trọng thề:
đời vạn có thể đổi thay, nhưng tôi mãi mãi yêu Y."
không rời xa, không thay
tin anh, tin đến tận xương tủy.
biết đến sự tồn tại của Dư Nhiễm.