Tôi vẫn luôn nghĩ, mình là người nhất trong lòng anh.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh mưa đã tạnh từ lâu.
Ngoài cửa sổ, nắng chiếu rực rỡ, cả thế giới như không còn một u nào.
Chỉ trong khoảnh khắc đó, tôi gần tin.
Tất cả những gì xảy ra hôm qua chỉ là cơn ác mộng.
Cho đến khi tôi khẽ động người.
đau nơi vết thương ở bắp chân nhắc tôi nhớ rõ: Mọi chuyện đều là sự thật.
đau nhức nơi vết thương vừa lên, những ký ức loạn, dồn dập của ngày hôm qua cũng cùng lúc về.
Dư Nhiễm.
Chỉ nghĩ đến cái tên ấy, tim tôi lập tức bị xúc nề nhấn
Cái ánh mắt thách thức, thù địch cớ của cô ta trong phòng hôm
Giờ đây, mọi thứ đều đã có lời giải.
Tôi cầm điện thoại lên, Chu Ngôn nhắn tin:
"Y Y, em bị thương rồi thì nghỉ ngơi một Anh đã xin nghỉ hộ em ở ty rồi."
"Hôm nay công ty có việc, chắc anh về muộn tiếng. Em đừng đợi nhé."
Tôi không trả lời. Gọi xe đến thẳng ngôi trường cũ.
Đúng lúc tan học, Nhiễm ngẩng đầu bước ra khỏi thấy chiếc Bentley của Chu Ngôn đỗ bên đường, liền nhào tới.
"Anh Ngôn, em nhớ anh chết
Chu Ngôn tay ôm lấy cô ta, khẽ hôn nhẹ lên chóp
"Không giận anh nữa rồi
"Vẫn còn giận đấy! Trừ khi hôm anh dỗ em thật ngoãn."
"Được, hôm nay nghe em."
Hai người quấn quýt hôn nhau, thật lâu mới tách ra.
Tôi ngồi trong xe, lặng nhìn Bentley dần rời khỏi tầm mắt.
Tài xế liếc nhìn mặt tôi, cẩn trọng hỏi: "Chị muốn bám theo ạ?"
lắc đầu: "Không đâu, quay về đi."
09
không mất nhiều thời gian để tìm tài khoản Weibo của Dư Nhiễm nhờ điện thoại đã thấy trong điện của Chu Ngôn.
Với quan hệ này, cô ta hoàn toàn có ý định che giấu.
Hàng trăm đăng, đều ghi lại từng khoảnh khắc giữa cô và Chu Ngôn.
"Lại cãi với bạn cùng phòng, toàn lũ Kể với mẹ thì bị phải tự điểm, nhưng anh thì ngay lập tức thuê tôi một căn hộ cao Được thật là tuyệt!"
Tôi chợt nhớ lại.
Thời đại học, tôi cũng từng vì chịu giúp bạn cùng phòng quay cóp mà bị họ ghét bỏ.
Thậm chí có lần tôi đang tắm, họ còn cố ý khoá cửa, nhốt ngoài lang.
Lúc đó, từng muốn trọ tôi ở riêng.
hồi chúng tôi đều nghèo. Dù chỉ một phòng nhỏ bình thường cũng đã vượt quá khả năng tài chính.
Vì vậy, ý.
Thậm chí còn vì chuyện đó cãi nhau với anh.
"Họ cửa thì gọi cô quản lý lên giải quyết là được. Không phải tiêu tiền vô ích như vậy."
Chu mím môi, nhìn tôi: "Anh muốn em tốt hơn một chút."
Tôi nhẹ giọng thở dài: "Chu Ngôn, em anh cực nhọc thế nào. Em không muốn anh vất vả."
cùng, anh gì. Chỉ tôi thật chặt, mắt hoe.
"Thật sự muốn đến Disneyland một lần. nói với Ngôn anh ấy đặt full dịch vụ VIP, không tôi phải xếp hàng vất vả một giây Nghĩ đến mẹ và bả phải đổ hôi giữa trời nắng mà xếp hàng dài, đúng là hả dạ!"
Tôi siết điện thoại, cơn đau xé bất ngờ khiến tôi phải cúi gập
Tôi nhớ mùa hè năm tôi mười lăm tuổi, mẹ tôi hiếm hoi hòa thuận một lần.
Họ để tôi ở nhà rồi dẫn em trai đi Disneyland Hồng Kông.
Chu Ngôn đến tìm tôi, tôi công viên chơi ở thành phố đó.
Tàu lượn siêu mười lăm tệ một lượt, quay ngựa gỗ mười đồng một vòng.
Trò chơi cũ lạc hậu—nhưng tôi vẫn chơi rất
Bởi đó là tôi chưa bao giờ được tới.
Chu Ngôn cạnh, lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt dần ươn ướt.
Trên đường ánh dịu, tôi nghe Chu Ngôn nói: "Y Y, này anh nhất định sẽ dẫn đi Disneyland."
"Em muốn chơi bao lâu được."
Về sau, chúng tốt nghiệp, kết hôn.
Lần cùng hẹn đi Disneyland, vì ty có việc xuất nên
Chu Ngôn nhìn đầy áy còn thì dịu dàng an ủi "Đi hay không đi cũng không quan trọng đến thế đâu."
Ngôn, em còn trẻ con nữa. Không được đi công trò cũng không buồn rầu. Anh đừng bận lòng."
Lúc đó, anh nhìn tôi rất lâu, rất sâu, mới đáp một
Từ đó về sau, anh chưa từng nhắc lại chuyện đi Disneyland.
Giờ tôi mới biết, người anh đi… là Dư Nhiễm.
10
Tôi kéo xuống xem nhiều bài đăng nữa trên Weibo của Dư Nhiễm.
Đến cuối cùng, cơn đau như lưỡi dao nhỏ, rỉ rả qua kẽ tim, khiến nghẹn
Tôi không muốn nhìn thêm lau nước mắt, định thoát khỏi trang của cô ta.
Nhưng vừa chạm tay vào màn hình, một bài đăng mới hiện lên.
Vừa đăng cách đây ba phút.
Là một bức ảnh cô ta khiêu gợi, bên thấp thoáng bàn tay của một người đàn ông.
Trên xương quai xanh còn hằn rõ một dấu đỏ chót.
"Anh có cách dỗ dành thật đặc biệt, khiến tôi mệt đến muốn gãy họng cũng đau. Thế mà anh thì cứ bơ không có gì."
Trong phần bình luận, có một tài khoản dùng ảnh đôi với cô ta đáp
"Lần sau còn dám gọi anh là ông chú nữa xem."
Là tài khoản của Chu Ngôn.
Dư Nhiễm nịu lỗi: "Em sai rồi anh của em~"
Một cơn buồn cuộn trào lên cổ họng, tôi lảo đảo chạy vào nhà vệ gập người xuống, nôn khan dữ dội.
Nhưng vì ngày chưa ăn gì, cuối cùng cũng chẳng nôn ra được thứ gì.
sáng chao đảo trước mắt, mọi thứ trở nên mờ mịt.
ôm bụng, ngồi xuống nền gạch lẽo.
Chu Ngôn đến tận chiều hôm sau mới trở về.
Vừa bước vào cửa, anh đã đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.
Khuôn mặt anh đầy "Y Y, anh bảo trợ lý tìm rồi nhưng vẫn không tìm được chiếc nhẫn cưới Lúc đó bọn mình có tiền, mua loại giản. Giờ đổi cho em cặp nhẫn mới, hơn."
Tôi nhìn bàn tay
nhung đen, hai chiếc nhẫn bạch kim gắn kim cương lấp lánh, vừa nhìn đã biết đắt tiền.
Ánh anh nhìn tôi tha thiết thể trong lòng từng có tia đãng, chưa từng có khoảnh khắc phản bội nào.
Tôi chiếc nhẫn lâu, rồi ngẩng đầu hỏi: "Đêm anh không về, đã đi đâu?"
"…Lúc khỏi tiệc, đã rất muộn rồi. Anh uống rượu, không tiện gọi tài xế, nên tạm khách sạn đó…"