Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Trong cơn mê tôi ta
Là Bác Giản.
“Mới thế mà đã ngủ rồi sao? Lộ Lộ đến rồi, em nấu cho cô ấy vài món đi. Làm một đĩa thịt kho tàu, khoai tây chua cay, rồi giết con gà mẹ em hôm qua, nồi canh gà…”
“Ọe ——”
Tôi bị lay đến phát buồn nôn, những lời sau đó nghe không rõ nữa, nhưng cũng đủ khiến tôi ghê
Tôi nôn ra ít, dính cả vào người Thẩm Bác Giản.
Anh ta theo phản xạ đẩy tôi một đầu tôi đập mạnh vào đầu giường, phát ra một tiếng rồi tôi bất tỉnh.
Khi tỉnh cảm mình đang trong một lò lửa, đôi môi khô nứt, đưa tay sờ trán — nóng hừng hực.
Nếu không uống thuốc, tôi thật sự sẽ đến mất.
Tôi định đứng dậy, nhưng toàn không còn chút sức lực nào, lại ngã gục xuống giường.
Tôi lờ nghe thấy giọng của Thẩm Bác Giản, gọi mấy lần mới thấy anh ta trả lời.
xong nhờ anh ta mang đồ ăn tôi kiệt sức ngã xuống giường, khó chịu đến mức nhắm chặt lại.
Bác Giản, chó của em cũng đói rồi. Em phải về đây, anh đưa em về nhé…”
Chỉ đó.
Bên ngoài không còn tiếng động gì nữa.
Tôi một nữa bị sốt thiêu đốt làm đi thức.
Tỉnh thì trời đã tờ mờ sáng.
Tôi vừa đói vừa toàn thân ê ẩm, lê bước vào bếp.
Những món tôi nấu tối qua đã không còn vết. Đĩa đựng thức ăn nằm trên sàn nhà, bị liếm bóng.
nền đất đầy những dấu chân nhỏ, còn cả cái nơ bướm màu hồng… chính là cái con của Hạ Lộ Lộ hay đeo.
Với tình hình này, không khó để đoán ra chuyện gì xảy ra.
Thẩm Giản đã mang đồ ăn tôi để lại — tôi kịp ăn cho chó của Hạ Lộ Lộ.
thậm chí còn đặt đất để chó ăn trực tiếp.
Chuyện như thế, không phải lần đầu tiên.
Có lần, tôi không biết cái đĩa đó từng chó liếm qua, nên nhặt lên rồi dùng lại.
sau, Hạ Lộ thấy dùng cái đĩa đó bày thức ăn, cười ngặt nghẽo ôm bụng và hét lớn khắp
Từ hôm đó, tôi có biệt danh mới — “cái con tranh đồ ăn với chó”.
Tôi từng chất vấn Hạ Lộ Lộ tại vậy.
Thẩm Bác Giản lại tôi vào phòng ngủ: “Chỉ là cái bát thôi, em làm ầm ĩ thế?”
“Người ta đùa với em vì thấy em dễ chịu, thân thiện, đâu phải có ý gì.”
Sau khi cháo, nhịn ra khỏi
05
Tôi phải kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền, khi đưa bà rời nơi này, chúng tôi không đến mức phải lang thang đất khách quê người!
Tôi học được nghề ăn rất giỏi từ
Vì mặt đôi mắt, tôi không tìm công nào, lại luôn bị mẹ chồng bắt khi giặt đồ thuê. Cuối cùng, dưới sự động viên của bà, tôi một quán nhỏ, chuyên bán bún bò và bún
Tôi cho nhiều đồ, thịt thơm, giá lại phải chăng.
Dần dần, tiếng lan rộng, mỗi ngày đều có nhiều khách
giờ là kỳ nghỉ hè, lượng người còn đông hơn bình thường.
Tôi bận đến không kịp thở, mấy liền ngủ lại luôn trong quán.
Một hôm, bận đến tận 11 giờ đêm tiễn khách cuối cùng.
Tôi xoa cái mỏi nhừ, tự nấu một bún nóng hổi để ăn.
Nghĩ tới việc ống dẫn tắc từ chiều, lửa yếu đi tôi đành về lấy đồ sửa.
tối đen như mực.
“Chụp —”
Tôi bật đèn, giật mình khi Thẩm Bác Giản đang ngay đó.
“Anh ở nhà mà bật đèn? Nghe thấy em vào cũng không nói
Thẩm Bác Giản im lặng, mắt nhìn tôi phức tạp.
Tôi đồ sửa định đi, thì bị anh ta kéo mạnh lại.
“Doanh Doanh, muốn với em chuyện này.”
Anh nói, ngày trước Hạ Lộ Lộ lơ là trách nhiệm, khiến một nhân bị ngã khỏi sân khấu trong buổi đón tiếp lãnh đạo mới của quân khu.
Vốn cô ta phải quân đội, giờ thì bị luôn, hiện có việc làm, họ Hạ cứ giục suốt, cô khóc mấy lần rồi.
“Thì sao?”
hy em nhường lại quán bún cho Lộ Lộ, không lấy tiền.”
Anh nắm lấy tay tôi, ánh tình cảm:
“Em mở quán cực khổ em là vợ anh, anh không muốn em vất vả thế nữa. Anh nuôi nổi
thì khi mẹ làm khó tôi, sao anh không nói một lời?
Khi tôi bệnh nặng cần tiền, sao anh lại giả câm giả điếc?
Thậm chí tôi cầu xin anh lại tiền đều đưa cho mẹ giữ rồi?
Cuối cùng, tôi đành hạ mình, đến Ủy ban khu phố vay tiền.
Thẩm Bác Giản rõ ràng đã hiểu ánh mắt của vội vàng nói:
“Em yên sau này có nói gì em, anh nhất định sẽ đứng về em. Tiền lương cũng đưa em giữ!”
Tôi đẩy mạnh anh ta ra.
“Không cần!”
06
Ngày
Quán bún bị người ta hắt nước rửa và rau thối nơi, xa đã thấy mùi hôi nồng khiến người khác chẳng muốn lại gần.
Tôi đứng trước cửa tiệm, nắm chặt hai tay.
Quán đã mở lâu như chưa từng chuyện mà ngay sau khi từ Giản, này đã xảy ra!
Tôi đến đồn công an trình báo.
Nhưng không có bất cứ manh mối hay bằng chứng nào, sát đến hiện trường, chỉ ghi chép rồi lắc đầu lực bỏ đi.
Tôi nuốt nước mắt, một mình dẹp nước và rau thối.
Khi dọn dẹp xuôi, cũng đã gần 11 giờ trưa.
Khách đầu lác đác đến.
Tôi dần bận rộn trở lại.
Nhưng đến 12 30 trưa — điểm đông khách nhất thì một nhóm côn đồ xông vào quán.
Chúng túm cổ áo khách rồi ném ra sau bắt đầu đập bàn ghế trong quán.
Tôi xông tới ngăn cản, hỏi lý do.
Chúng không nói lời nào, âm thầm hoại.
Tôi không thể ngăn nổi, chỉ trơ mắt nhìn bọn chúng đập nát công sức mình.
Có vẻ trong bọn chúng có người canh chừng. Cảnh sát chưa đến nơi, đã rút đi sạch sẽ.
Cuối cùng cảnh sát tới, không bắt được ai, chỉ hỏi tôi gần đây có đắc tội với ai
Hừ, tôi tội với chứ?
Chẳng phải là và những gã đàn ông sau cô ta sao!