Lúc được thông báo tủy xương tôi hoàn toàn phù cũng là lúc tôi vừa biết đã thai.
Thầy hướng dẫn nhìn tôi với vẻ nặng nề, kéo tôi ra một góc rồi nói rằng, nếu tôi muốn hiến tủy cho gái Ôn Thư Ý, rất có khả năng phải bỏ đi đứa bé.
Thầy khuyên tôi nên nghĩ thật kỹ và trao đổi với chồng cho rõ ràng.
Tôi thực sự do dự.
Để được đứa trẻ này, tôi đã uống không biết bao nhiêu loại bắc, chuẩn bị trong suốt một thời gian dài.
nữa, khi chồng tôi biết mang thai, ấy vui sướng đến muốn bố với cả thế giới rằng sắp làm cha.
Nếu phải bỏ đứa tôi làm sao thể nhẫn tâm?
Nhưng Ôn Thư Ý mới chỉ 29 tuổi. ấy khác tôi.
ấy là viên ngọc quý trong lòng bàn tay của bố mẹ, được nuôi chiều chuộng từ Nếu chị ấy gặp gì bất trắc, bố mẹ cũng khó lòng sống nổi.
Sau cả một buổi chiều tôi quyết tan làm sẽ về nhà một chuyến.
Khi tôi trở về, họ đang quây vui vẻ bên bàn ăn tối.
Ngoài gia đình chị tôi Ôn Thư Ý, có em Ôn Thư Hằng và của ta.
Bầu không rất mọi cụng ly cười nói, nhiên là mừng một gì đó.
sự xuất của tôi đã làm phá cảnh ấm áp ấy.
Cả lặng ngắt như tờ, nụ cười của người cũng tất cả đều bối rối đặt ly xuống.
Chỉ có mẹ tôi gượng gạo cười hai tiếng, giả vờ thân thiết kéo tôi vào bàn:
"Cứ tưởng con bận nên không ngờ con lại có lộc ăn. xuống ăn cùng đi."
Nhưng bà không biết dù lời thân mật đến đâu, cũng không thể che giấu được sự khách sáo và xa cách trong hành động của mình.
Bất chợt, tôi lại muốn chọc họ một chút.
Khác với thái độ thường ngày, tôi nhẹ nhàng quay người, nắm bàn tay bà đang giả vờ đỡ cánh tay tôi:
"Mẹ, con bệnh rồi."
Tay mẹ tôi khựng lại, nhưng bà không rút ra, chỉ để mặc tôi lấy.
"... Ờ... bệnh thì ăn vào, ăn no rồi bệnh gì cũng khỏi."
Bà qua loa đáp lời, thậm chí còn chẳng hỏi tôi bệnh gì, rồi vội vàng mượn cớ kéo ghế rút ra.
Ôn Thư Hằng nhíu mày:
"Ôn Tư Nam, chị về đây chỉ chuyện đúng không? Lần nào nhà chuyện chị làm mất hứng."
"Hôm nay chị cả vừa nhận được suất diễn lưu diễn nói với em là chị không cố ý nhé."
Tôi lờ ta, thản nhiên xuống chiếc ghế mẹ vừa kéo ra.
"… Con bị ung máu."
Ôn Thư lập tức im lặng.
Mẹ tôi đũa cho tôi thì tay run làm đôi đũa đất.
Trong phòng ăn, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe được kim
Mẹ tôi đỏ hoe mắt, đứng bên cạnh bắt đầu lau nước mắt.
Ở vị trí đầu bàn, bố tôi, người từ nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng cất lời.
"Chuyện này phải để gia đình nhà chồng con biết. chữa bệnh chắc chắn lo
Ông nói, đồng tôi một cái đầy không hài lòng.
"Gặp chuyện thì phải bình tĩnh, đừng hành động hấp tấp như vậy. để chữa bệnh của mình rồi lại làm mẹ con tăng áp mà ngã bệnh theo."
Mẹ tôi lau mặt, rồi đầu gắp thức ăn cho tôi:
"Bố nói đúng, chuyện lớn đến đâu thì cũng phải no tính tiếp."
Ôn Thư Ý cũng gắp ăn cho tôi, nở một hồn nhiên như một bé vô lo:
"Đúng em nghĩ nhiều quá mới dễ sinh bệnh. Ăn nhiều vào, cười nhiều rồi mọi ổn thôi."
không động đũa.
Ánh mắt lướt qua từng người số họ.
"Tôi về đây không phải để vay tiền chữa
"Tôi muốn hỏi, chị thể hiến tủy tôi không?"
Phòng ăn lại rơi vào im lặng.
Sau một hồi tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
nhảm!"
📖 Hướng dẫn mở Linh Truyện bằng trình duyệt ngoài (tránh lỗi):
Nhấn vào link truyện trên Facebook.
Nhấn dấu "..." ở góc trên màn hình.
bằng trình duyệt bên ngoài" "Sao chép liên kết".
Mở trình ngoài (Chrome, → Dán link vào để đọc.
Cách này giúp tránh bị trắng trang, load được
