Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Ông cau mặt đầy vẻ khó chịu:
"Con không biết việc hiến tủy có rủi ro à?"
cười khổ một tiếng:
một rủi ro rất nhỏ để mạng con mình, chẳng rất đáng sao?"
Bố tôi cứng nhắc quay mặt chỗ khác, không đáp lại.
"Chúng ta không thể để chị con mạo hiểm. Rủi ro chỉ một phần trăm xảy ra Thư Ý, thì cũng một trăm phần trăm đối với gia đình này."
Câu trả lời của bố chẳng khiến tôi ngạc nhiên.
Là đứa con thứ hai được gửi nuôi từ nhỏ, từ khi tôi sinh ra, bố đã không hoan nghênh có mặt của tôi. Và sau khi tôi trở lại, sự lạnh nhạt vẫn chẳng hề thay đổi.
Nhưng mắn là mẹ và chị gái đối với vẫn xem như còn chút tử tế.
chuyển ánh mắt sang mẹ.
Mẹ đã bắt đầu rơi nước mắt.
Tôi bà với một tia vọng, nghĩ có lẽ chuyện khoảng lạ bấy lâu sẽ được bỏ.
lẽ bà sẽ vì tôi đang mắc bệnh mà ôm một lần, như cách bà chị
Nhưng mẹ lại vừa khóc vừa thốt ra những lời tàn nhẫn hơn:
"Con sống chết là số phận. Dù không cam lòng, con phải chấp nhận."
tay ôm lấy ngực, giọng tràn bi ai:
"Con một mình mắc bệnh, sao lại kéo chị con nước? Nếu con bắt mẹ mất cả hai đứa gái, mẹ làm mà sống nổi đây?"
Khoảnh khắc đó, tôi mới thực sự bừng
Điều mẹ sợ không phải là mất cả hai đứa con.
Bà chỉ mất đi chị mà thôi.
Tôi hoàn toàn mất hứng thú. mắt tôi hướng về Ôn Thư Ý, người thực sự liên quan đến chuyện này.
Từ lúc tôi được đón nhà, Ôn Ý đối xem như không tệ.
Dù thường hay nói những lời khách sáo, nhưng có vì chị ấy lớn lên nhung lụa nên hiểu thế nào là lỗ.
Ít nhất, khi Ôn Thư Hằng bắt nạt chị ấy sẽ lên tiếng trách mắng cậu ta.
Vậy nên, tôi vẫn còn chút mong
Thế nhưng, lần này, Ôn Thư Ý lại hoàn toàn khác với dáng vẻ dàng thường ngày. Chị ấy nhìn tôi bằng ánh mắt giận dữ, tràn đầy trách móc.
"Ôn Tư Nam, em làm thế này là cố đúng không?"
ấy kích động đứng bật dậy, thể đã đựng tôi từ lâu.
"Có vài lời chị đã muốn nói lâu. Em lúc nào nghĩ bố đem em cho người khác nuôi bất công với em, nên từ lúc trở lúc nào giữ bộ mặt u ám, tình khiến mọi người chịu."
"Em giả vờ như mình đã chịu nhiều đau ở bên ngoài, nhưng đừng tưởng người không biết. Chẳng qua em chỉ muốn khiến bố cảm thấy áy náy mà thôi!"
Chị ấy tức đến mức phập phồng dữ dội, thể vừa phải một nỗi ức to lớn.
Dừng một chút để kiềm nén cơn nức nở, chị ấy tiếp tục:
"Nhưng làm gì phải có chừng mực. Bình những chuyện nhặt, chúng tôi nhịn em. Nhưng bây giờ là chuyện lớn như hiến tủy, em nói ra nhẹ nhàng như vậy. Có phải em cố tình muốn đẩy bố mẹ vào thế khó xử không?"
không ý hiến, liền quay ngược lại đổ tội cho khiến họ mang vô vô nghĩa. Họ đồng ý thì lại đối mặt mất cả người con gái."
"Em nói xem, tại sao em lại độc như vậy? Sao em chịu được chúng tôi sống tốt?"
Ôn Thư Ý vừa nói, vừa vươn tay ôm lấy mẹ.
Mẹ tôi, sau khi nghe lời cùng cũng bật khóc nức nở, như thể nén đã
"Thư đừng nói nữa. Đây đều là tội nghiệt bố con gây ra. Ông ấy nhất quyết phải có con trai con gái đủ nếu không thì..."
Bà không nói hết câu, nhưng tất cả mọi người đều hiểu.
muốn nói rằng, bà không ra
Ôn Hằng lên, hai chị em họ đứng hai bên mẹ, ánh nhìn tôi tràn oán hận giống hệt nhau.
Ôn Thư Ý ngẩng đầu vẻ mặt như thể đang làm một việc cùng nghĩa:
"Ôn Tư chị sẽ không để cơ hội làm tổn thương bố mẹ. Hôm nay, chị nói rõ ràng, chị sẽ không hiến tủy cho em."
Chị ấy kiêu ngạo đứng chắn trước mẹ, như một anh hùng bảo vệ người thân:
"Chuyện này không liên quan đến bố Sau này nếu truyền ra ngoài, cũng đừng rằng bố mẹ vô tình vô nghĩa. Là chị, là chị ích kỷ, vì chị sợ mẹ mất hai con đau lòng."
"Là chị tự mình quyết không tủy. Mọi tiếng xấu cứ để chị gánh!"
Biểu của Thư Ý kiên như thể hy sinh vì đại
khẽ chạm vào tờ kết quả trong không được mà bật cười.
Một lúc sau, tôi nhìn chằm chằm vào Thư Ý, từng chữ rõ ràng hỏi:
"Chị chắc chắn chứ? Dù thế nào cũng không hiến tủy?"
Ôn Thư Ý nhẹ nhàng nước mắt mẹ, ánh mắt càng thêm kiên quyết, như thể quyết tâm hy sinh đến cùng.
"Tuyệt đối không hiến!" Chị ấy nói.
"Nếu em muốn trách, cứ trách chị. giận bố mẹ. Chị đang chuẩn bị mang thai, không thể nào vì mạng sống em mà từ bỏ mạng của chị."
Tôi cười đến mức nước mắt trào ra, chị ấy với ánh mắt đầy
Sau đó, tôi nói:
"Đúng vậy, chị rất đúng. Không thể vì cứu người mà giết đi chính con mình."
Ôn Thư Ý không hiểu cúi đầu tục an ủi mẹ.
Ở một bên, mẹ đã khóc đến mức không thở nổi, gục trong vòng tay của hai đứa con yêu quý, như thể người mắc bệnh bạch cầu được tâm là bà.
Bà yếu ớt xoa thở dài:
"Đều tại lão Ôn. Đều là lỗi của ông. bảo cứ nhất quyết phải có đủ nếp đủ tẻ!"
Bố tôi mắng mất kiên nhẫn, mạnh tay đập bàn đứng dậy.
Ông bước tới chỗ móc từ trong túi ra một phong bao đỏ tướng, rồi như đang đuổi một kẻ ăn mày, dứt khoát đập mạnh nó xuống trước tôi.
"Dù là bệnh thật hay bệnh giả, tiền này rồi cút ngay đi!"
cô làm mẹ cô đến phát bệnh, đừng trách mặt không người!"
Chiếc phong bao trước mặt gói hiển nhiên đã bị cẩn thận.
Tôi cầm lên, nhìn kỹ, phát hiện trên còn có những dòng viết rất
“Chúc gái bảo bối có biểu diễn thành chơi thật vui
tự giễu, ngẩng đầu hỏi:
"Dùng số tiền này để cứu mạng tôi, liệu có làm ảnh hưởng chuyến ngoại vui của chị không?"
Bố tôi nhìn tôi đầy chán ghét, nói không chút ấm áp:
"Đừng có đứng đây mà mỉa mai. Là không biết tự lượng sức, cứ thích tranh giành công Được tôi không xé toang mặt nạ với đâu."
"Tôi vốn không muốn sinh cô ra, nhưng đã sinh thì cũng nhờ người để cô thiếu thiếu mặc. Cô biết đủ, có mãi gây phiền phức."
Ông mặt đi như quyết
nhịn cô chỉ vì mẹ cô. Nhưng hôm nay, cô vô lý trước, vậy đừng trách sau này không nhận là con gái nữa."
Cuối ông đã đuổi
phòng một nữa rơi vào im lặng.
Họ lặng lẽ nhường cho tất cả đều lặng nhìn, như đang đợi một thứ bẩn thỉu như tôi sớm chút bố thí
Khoảnh khắc tôi bỗng nhận
Dù có mình đến đâu, tôi cũng mãi mãi thể phần của gia đình này.