Thử Lòng Thân Tình
nữa, một gia đình như vậy, tôi cũng chẳng thiết tha gì.
Vì vậy, ngẩng đầu lên lần nữa, tôi còn giữ vẻ cẩn trọng như trước.
Tôi thoải mái cầm lấy phong bao, cảm nhận trọng lượng của nó, rồi chậm đứng lên.
Với đôi giày cao gót, giờ đã cao bằng bố.
Tôi cũng không còn là cô bé từng hức chờ mong được gặp ông lần tháng.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, bình tĩnh hỏi:
"Ông luôn miệng nói không muốn sinh tôi ra, vậy tại sao tôi vẫn được sinh ra?"
"... Là do không kiềm chế phần dưới, hay tôi con của người khác?"
Đồng tử của bố lập tức co rút, ông sững sờ đến mức không nên lời.
Môi ông run rẩy, hai tay giơ lên chậm chạp, cuối cùng định vung tay đánh
Tôi nghiêng người né tránh, khiến ông loạng choạng một chút.
Sau đó, tôi quay đầu, chỉ cằm về phía mẹ:
"Còn bà nữa."
giả vờ ngồi đó khóc đây tỏ vẻ hối hận thì có ích gì? Lúc không muốn tôi, sao bà không kiên quyết hơn?"
khi mang thai tôi, bà bị bố cưỡng bức à? Với cân nặng 140 của bà đó, chẳng lẽ phản kháng?"
Mẹ tôi cuối cùng cũng khóc.
Vẻ mặt như thể mang nợ tôi suốt bấy lâu cũng thể giữ được
Bà tức đến mức giận run cả tay, chỉ vào gào lên:
"… Đồ vô liêm sỉ! Cùng con tôi sinh ra, sao khác nhau đến thế này!"
Ôn Thư Ý thấy mẹ mình bị xúc phạm, đến mức nhào vào lòng bà khóc nức
Ôn Thư Hằng dường như muốn tôi, lao tới túm lấy cổ tay tôi.
Người yêu của cũng tham gia, cố gắng can ngăn hai bên.
Phòng ăn lập tức trở nên hỗn loạn.
Tôi bị kéo kéo lại, và cuối cùng nhận trọn một cái tát nảy bố.
Gương mặt tôi bị đánh sang một bắt đầu ra dòng máu hổi.
"Biến đi!"
Bố tôi hét lên giận dữ.
"Từ nay trở đi, chúng cắt đứt quan hệ! Nhà họ Ôn không có đứa con hiếu như
Bàn tay tôi theo phản xạ đặt lên bụng.
May mắn thay, nơi đó vẫn an vô sự.
Đến khoảnh khắc này, tôi mới ra rõ rằng giữa tôi và sinh nhỏ bé trong đó đã hình thành một mối liên kết
Đó điều muốn, và nhất định tôi sẽ để nó bị hại.
ngẩng cao nhìn chằm vào bố, mắt không rời:
"Được thôi, đây là lời ông Từ tôi không còn là con gái của nhà họ nữa."
Bố tôi tôi đầy chán ghét, gương mặt lạnh lùng cứng rắn:
"Đúng thế, tôi đấy. Tôi là Như Hải, nói một đóng đinh cột!"
Tôi mạnh tay lau trên mặt, gật đầu:
"Tốt! Từ nay trở chúng ta sống chết mặc kệ nhau. Ai chủ động cầu cứu kia là kẻ mạt."
Bố tôi nghẹn lời, không đáp lại. Ôn Thư thì vừa khóc vừa chen ngang:
Ai cầu cứu là không biết hổ, là kẻ đáng bị trời đánh thánh
cút đi Cô còn muốn làm tôi tức chết sao?"
Tôi mỉm cười đầy mãn nguyện, từ trong túi ra tờ kết quả xét nghiệm, tiện tay đặt lên bao đỏ.
Thư Ý, nhớ kỹ những lời chị vừa nói hôm nay."
"Tiền này tôi nhận. lại dùng, có khi sau này cần
Rời khỏi nhà họ lẽ ra phải cảm thấy nhẹ nhõm.
mà băn khoăn suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng có quả. giờ đây có thể yên tâm giữ lại đứa con của không cần vì hiến tủy mà bỏ nó đi.
Những mối quan hệ mà tôi đã cố trì bao năm qua, giờ đây cũng không cần phải gắng gượng
Nhưng cười cười một lúc, mắt tôi lại tràn ra đầy mặt.
Tôi bến xe vắng lặng. Ai có chuyến xe đưa mình về nhà.
Chỉ có tôi là chẳng tìm thấy chốn để quay về.
Bỗng thoại rung lên. Trong nhóm trò chuyện có hơn sáu mươi người thân bạn bè, từng tin nhắn bắt đầu hiện ra.
Mở ra xem, đó là thông báo từ bố tôi:
hiếu Ôn Nam lăng mạ cha hành vi không đắn, từ hôm chính thức cắt quan hệ với nhà họ Ôn. Từ nay sau, mọi hành động mượn danh gia đình tôi để vay nợ kêu gọi giúp đỡ của Nam đều không quan đến chúng tôi. Mong mọi người chú ý!”
Đọc thông tôi cảm giác máu trong người như đông cứng
không dám tưởng nếu người mắc bệnh là tôi, tôi tuyệt vọng đến nhường nào.
Ôn Như Hải thật quá tàn nhẫn.
Nhưng may mắn thay, người bị ép đến đường cùng sẽ chỉ là chính mà thôi.
báo vừa được gửi đi, nhóm gia đình vốn đã lâu hoạt lập tức sôi nổi trở lại.
Mọi người đều tò mò biết đã xảy ra chuyện gì.
Bác gái cả bóng gió: “Đúng là trẻ con không được nuôi dạy bên cạnh thì khó quản thật. Con hư tại mẹ, nói không liên quan cũng không được đâu.”
Bác hai lại khuyên nhủ: “Cũng đừng Dẫu sao gãy xương còn liền gân, vẫn là người nhà cả thôi. giận rồi thì mọi chuyện sẽ
thấy mọi người không ai coi thông báo này quá nghiêm trọng, Ôn Thư Hằng ngay tức lên tiếng:
“Ôn Nam mắc bệnh, quyết kéo chị cả tôi nước, bắt ấy mạo hiểm hiến tủy cho chị ta.”
“Chị sống không tốt, cũng không muốn chị tôi sống tốt. dùng đạo đức trói buộc bố mẹ tôi, muốn họ cả hai người con.”
lời của Thư Hằng khiến trò chuyện thêm sôi động.
nói tủy không nguy hiểm lắm đúng không?”
không nguy hiểm, có nào cô ấy chỉ đơn muốn cứu mạng mình, không hẳn muốn hại chị cậu hay ép mẹ cậu đâu?”
“Đứa trẻ thật đáng thương. Nếu rủi ro không lớn, thì nên hiến tủy, vẫn việc nên làm.”
Thấy dư luận trong bắt đầu về phía tôi, Ôn Thư quyết định tự ra mặt:
“Thưa các bác, vốn dĩ chuyện trong nhà không nên ra ngoài, nhưng bố thông báo này là mọi người bị lừa nên làm vậy.”
ro của hiến thực sự là một ẩn số, nhưng Ôn Nam sẽ tìm đến các bác để kiểm tra tủy chắc sẽ xảy ra.”
“Bố tôi chỉ sợ đến lúc đó, ai thực sự hiến và gặp chuyện không may, thì sẽ rất khó nói rõ trắng đen, nên ông mới nhắc nhở trước.”
Ôn Thư Hằng lập tức tiếp lời:
“Nếu chị ta tìm đến các bác, mà sự xảy chuyện gì, thì nhà tôi sẽ không chịu nhiệm đâu.”
Những lời này vừa những người trước đó lên bênh vực tôi cũng
Dù sao, chẳng ai muốn rước họa vào thân.
Tiếp đó, Ôn Thư Ý lại nói vài lời léo, thể hiện vẻ biết:
“Sợ rủi ro là lẽ thường tình, ai hiến tủy cũng không chuyện đáng xấu hổ. Ai cũng có bố mẹ già, con cái nhỏ cần lo. Thành thật nói, nếu tôi là người mắc bệnh, tôi tuyệt đối sẽ không miệng nhờ vả người thân.”
Một số người, muốn tránh bắt hùa lời của Ôn Thư Ý.
Và việc tôi bị nhà họ Ôn loại bỏ, cũng vì thế mà được ngầm nhận.
Tôi dựa lưng băng ghế dài, không được bật cười chế giễu.
Cười, rồi lại khóc. Vừa khóc vừa cười, tôi lại những hội thoại đó và gọi cho Giang Thành.