Tình Cha Đến Muộn
ấp úng không gì. khí bỗng trở nên ngượng ngùng.
Lúc này, Chu nhìn tôi với mặt ngạc nhiên mừng: “Con Tân phải không? Quả thật giống như anh Trịnh miêu tả, trông rất dễ Chỉ nói bà bầu không ngượng ngùng liền tan biến.
Ba tôi nở một cười biết ơn.
cùng, nửa tháng sau ngày giỗ của mẹ tôi, Chu Huệ – 32 tuổi, con gái bà ta – Nguyệt, 12 tuổi, chuyển đến trong nhà tôi.
Lúc đó, tôi
Tôi hỏi ba: ba còn thương con không? mỉm cười nói: Dĩ nhiên rồi.
Tôi lại vội vàng hỏi: Ba sẽ quên mẹ
Rất lâu sau, thở dài: "Làm sao ba có thể quên mẹ con chứ?"
"Nhưng à, ba thật lòng dì Chu của con. Con cũng hiểu ba được không?"
"Còn Nguyệt, con cứ xem như nhà chỉ một đôi đũa nữa mâm cơm thôi. có thể đảm bảo, dù là ai cũng sẽ không vượt qua vị trí của con."
Tôi không nói gì. Chỉ là lưu luyến siết chặt lấy tay ba.
Nhưng chỉ sau một năm tái hôn, thái của ba tôi đối Chu Nguyệt đã thay đổi.
Ba bắt đầu xử với ta như một người cha bình dẫn cô ta đi quần áo mới, giày từng bỏ lỡ bất kỳ dịp sinh nhật nào.
Gặp ai nói, tôi lại thêm cô gái
cùng, “chân tình” đổi lấy được “chân tình”.
Ngày gọi ba tôi “ba”, thậm chí vui đến mức ăn một bát cơm.
đó, ánh mắt ba nhìn tôi đầy khích và mong
Còn tôi thì tránh nhìn đó, tránh cả đũa thức ăn mà Chu Huệ gắp tôi lịch sự cảm ơn: “Cảm ơn dì, nhưng con quen ăn cơm thìa rồi.”
Nụ cười trên mặt ta khựng lại trong chốc lát, bà gượng gạo cười, rồi lại dùng đũa gắp cho tôi một con tôm.
lập tức dùng đũa chung con tôm ra khỏi bát mình, cả phần cơm bị nước tôm dính cũng xúc bỏ ra luôn.
Chu Huệ nhìn sang tôi, ánh lộ rõ vẻ tủi thân.
Ba tôi đập đũa xuống bàn, mặt nhìn tôi:
“Trịnh con được dạy vậy à? Người lớn cho đồ ăn, không được từ chối, con không biết sao?”
Cuối cùng, bữa cơm ấy kết thúc trong sự căng thẳng, chẳng ai vui vẻ cả.
Sau đó, ba tôi ông không cố ý nổi nóng với tôi trên bàn ăn, nhưng vẫn trách không giữ thể diện cho Chu Huệ.
“Dì Chu của con với con tệ, Nguyệt Nguyệt gọi ba là ba, còn con lại gọi bà ấy là con có nghĩ tới cảm giác hụt của bà ấy không?”
Tôi nói: “Con chưa từng nghĩ tới, con chỉ biết, có chấp việc tái hôn, không chấp nhận gọi người là mẹ.”
“Với lại, giống mẹ, bị dị ứng với tôm.”
Ba tôi khựng lại.
Không nói thêm gì, chỉ để lại một “dì con cũng không biết” lúng bỏ đi.
tôi luôn mong tôi thật sự có thể chấp nhận Huệ là mẹ kế.
Nhưng tôi thì vẫn luôn lạnh nhạt, không gần không xa.
Giữa những va vấp, gia đình tái hôn của tôi bước sang năm ba.
Cũng là thứ bảy ngày giỗ của mẹ
Trước tái ba luôn cùng tôi ở nghĩa trang ngày.
Nhưng sau đó, chuyện đã khác.
sau khi tái ba đi cùng tôi đến nghĩa trang, dưới ánh mắt thông cảm của Chu Huệ.
Năm thứ hai, Chu Huệ bận việc, nhờ ba tôi đi họp phụ huynh thay bà ta cho Chu Nguyệt. Ba tôi do dự mấy ngày, nhưng cuối cùng vẫn đi cùng tôi. Tuy chỉ đốt ít vàng mã rồi vội vã rời đi.
“Ba rồi, bên Nguyệt Nguyệt, ba vẫn không nên mặt.”
Lúc đó, tôi 14 tuổi, đứng trong gió lạnh nhìn bóng lưng ba, đỏ hoe.
Khi ấy tôi đã nghĩ, không biết năm sau còn có lần nào nữa không?
Giờ thì tôi đã có câu trả lời.
Bởi vì, đã thất hẹn.
Tôi chờ từ lúc mặt trời mọc, cho đến khi mặt trời lặn.
Cuối cùng, bình thản nói với mẹ: “Mẹ ơi, sau chỉ mình con đến mẹ thôi, được không?”
Trong ảnh, vẫn cười hiền như trước.
Tôi dài tiếng, đứng quay nhà.
Một tuần sau, vào buổi
Chu Huệ mở thoại, nhìn lịch rồi cảm thán:
“Thời gian trôi nhanh Cứ như hôm qua vừa tổ chức đám cưới, chớp mắt đã gần ba năm
Nghe đây, quả trứng luộc vo trong tay tôi, “bốp” một tiếng, rơi xuống đất vỡ tan.
Ba nhìn tôi, khóe miệng hơi hé ra như nói gì đó, lại bị cắt
ơi, mẹ ơi, sáng nay ăn gì
Chu Nguyệt đã dậy.
Sự xuất của cô ta phá vỡ bầu không khí kỳ lạ trong phòng khách.
Chu Huệ vừa làm ra vẻ yêu, vừa giấu nổi sự cưng mà nói với ba tôi: con bé của anh kìa, giờ này mới chịu dậy.”
tôi theo thói quen liền bênh
“Đang nghỉ đông mà, con bé muốn ngủ cứ để nó ngủ
Không khí bỗng hòa thuận vui vẻ.
Chỉ càng khiến tôi cảm mình như người
“Ba, sang năm giỗ mẹ, ba cần đi với con nữa đâu.”
cười nói lập im bặt.
Ánh mắt mọi đều dồn về phía tôi.
Gương mặt ba tôi hiện lên nét khó hiểu, có điều gì không nói thành lời.
Tôi khẽ đầu với họ một cái: “Con đi thư viện đây.”
Rồi siết ba lô, qua ngưỡng cửa, đóng sập cửa lại.
từ thư về nhà, tôi thấy ba và mẹ con Chu Huệ đang ngồi trước máy vẻ mặt cả ba người đều đầy phấn khích.
Chu Nguyệt hỏi: “Ba ơi, nếu nhà mình căn này, ba mẹ phòng ngủ chính hướng Nam, còn con ở phòng cạnh người, được không?”
“Dĩ nhiên được rồi!”
Vừa dứt lời, ba tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi.
thoải ban nãy lập tức biến mất.
Tôi thấy rõ một tia bối rối hiện lên trên mặt ông.
“Tân Tân về rồi à?”
Chu Huệ cũng nở nói: “Dì và ba con đang bàn khi mua nhà mới thì chia phòng nào! Tân Tân, con có muốn đây xem thử
Nhưng sự nhiệt tình ấy của bà ta lại vô cớ châm lên một ngọn lửa trong lòng tôi.
cần thiết không? Mấy người phải đã bàn xong hết rồi sao?”
Nghe đến đó, ba tôi bắt tức giận xen chút xấu hổ.
“Ai dạy con ăn nói với người lớn như hả?”
Ba tôi thật rất ít khi nổi nóng.
Nhưng mấy năm mỗi lần ông giận, đều là tôi làm “tủi thân”.
Tôi thèm liếc ông lấy cái, quay về phòng.
Lờ mờ thấy Chu Huệ đang “Anh giận gì chứ, con bé vẫn còn nhỏ mà! Mình cứ kiên nhẫn hơn, từ từ dạy cũng được.”
“Đúng đó ba, ba phải kiên nhẫn với chị chút nha!”
“Vẫn là Nguyệt Nguyệt là người hiểu nhất.”
Tôi đóng phòng lại.
Âm bên ngoài lập tức bị ngăn cách. trượt người xuống theo cánh cửa.
Cơn giận đã trút ra, nhưng lúc này, trong lòng tôi còn lại sự mơ trống rỗng.
Chẳng lẽ tôi thật sự không bằng Chu Nguyệt?
Nhưng nghĩ đó chỉ vừa lóe lên trong đầu, đã lập tức phủ định.
Tôi nhìn về phía chiếc hộp đầy ắp giấy khen và giấy nhận dưới bàn lòng dần dần bình tĩnh lại.
Ai nói tôi không bằng cô ta?
Tôi thông minh hơn, giỏi hơn.
Cũng thầy cô yêu quý hơn ta.
Vậy dù ba thích cô ta.
Tôi cũng chẳng bận tâm.
dậy, mở sách ra.
đến kỳ thi lần một rồi.
Trịnh Tân, mày thời gian để buồn bã than vãn nữa đâu.
mắn thay, công sức không uổng phí.
kỳ hai ngay trong ngày có quả thi lần một, trường đã dán danh dự ở bảng thông báo.
Tôi đứng đầu bảng, hạng nhất toàn khối.