Còn Chu Nguyệt – người trước đây vẫn lấp ló trong top 100 – thì lần này hoàn toàn không có tên trên bảng.
Về đến nhà, tôi thấy Chu Huệ đang dùng tay được chăm sóc kỹ càng, chọc Chu
“Bộ con là đầu à? Ngày nào chưng diện như đi biểu diễn, cho hả? Con không thể để tâm vào học hành một chút được à?!”
“Trịnh Tân chỉ lớn hơn con mấy sao người ta có thể đứng nhất khối, còn con thì không? Nếu lần sau con còn kém như thế nữa, cẩn ba con sẽ Trịnh Tân hơn, không thương con nữa!”
tôi không có nhà.
không đứng ra can ngăn.
Thấy tôi, trên mặt Chu Huệ thoáng qua một chút bối “Tân Tân, con về rồi à?”
Tôi gật đầu, bà ấy một tiếng.
đó nhàng qua phòng khách, đi thẳng vào mình.
Khi đóng cửa lại, thấy Chu Nguyệt cúi đầu, khẽ khàng hứa với mẹ, sau nhất định sẽ thật tốt.
Tháng Năm nhanh.
thi lần hai cũng tới.
Đáng là...
Lần này, vẫn không thể quay lại trí cũ bảng xếp hạng.
Thậm chí so với kỳ thi thử lần một, cô ta tụt thêm mấy chục hạng.
Tối diễn ra phụ huynh, Chu Huệ suýt nữa đánh cô ta nửa sống nửa chết.
Tôi mờ nghe tiếng mắng giận dữ:
“Đã bảo con cắt đứt với thằng nhóc mà học hành cho tế, con không thấy hả? Con mới bao nhiêu tuổi mà dám yêu đương hả?!”
ba tôi đi làm về, lao đỡ một thay cô ta mới được đòn roi một chiều đó.
“Con muốn học dở đâu, đúng không?”
“Lỡ đánh tay, người đau lòng chẳng phải vẫn là sao?”
Rồi ông ra cho Chu Nguyệt: “Còn không mau xin lỗi đi.”
Chu Nguyệt cứng đầu, không chịu mở miệng.
Ba tôi liền quay nhìn tôi – người đang ngồi bên bàn toàn làm ngơ như không liên quan – rồi nổi giận.
“Em bị con không biết tiếng hả?”
Tôi đáp trả: con cũng phải lao ra đỡ một gậy cho Chu thì ba mới vui
tôi nghẹn
Không nói được gì thêm.
Sau đêm đó, Chu bắt đầu nghiêm khắc đi lại Chu Nguyệt.
Cô ta phải thời tập trung lại vào
đã lơ là mấy tháng trời, muốn kịp tiến độ ôn thi, đâu dễ gì?
quả thi vào cấp ba được công bố, tôi là thủ khoa toàn huyện, còn cô ta thì thậm chí không đạt nổi chuẩn vào phổ thông công lập.
khi hoàn việc đăng ký nguyện vọng và về đến nhà.
Chu Nguyệt đang khóc nức nở.
Dường như chỉ đến lúc này, Chu Nguyệt mới thật sự hối hận.
Cô ta vừa khóc, ba và Chu Huệ lập tức nhào tới an ủi.
Còn tôi thì đeo lô, ngang qua ba người họ đang nhau như một gia đình thực sự, rồi như mọi khi, đi đến viện học bài.
Kết quả tốt, nhất phải mồ hôi công sức.
Kết quả tốt, cũng là tấm vé cho một tương tươi sáng.
Chỉ tôi không ngờ...
Một ngày nào đó, con đường mà đã dày công xây dựng cho tương lai, suýt nữa bị hủy hoại hoàn toàn.
Ngày 2 tháng 7, tôi được tin từ ba, bảo tôi mang một tài liệu công ty cho ông.
Tôi vốn không muốn đi, nhưng lúc đó Chu Huệ và Chu Nguyệt không có nhà.
Tôi nghĩ, đâu ba thật sự đang cần thì sao?
Tôi ôm tập tài liệu ra khỏi
mười lăm phút sau...
Tôi hối hận rồi.
có thể ngờ, một cô gái tuổi trăng tròn, lại bị người ta bịt miệng, lôi lên một ngọn núi hoang đó, trên đoạn đường vắng không một bóng người.
khi mất ý thức, tôi mơ hồ thấy trên cánh kẻ đó có xăm hai chữ cái: Z & Z.
tỉnh lại, xấp tài liệu tôi mang theo bị xé nát, lót tôi.
Vệt đỏ ấy, chói mắt
Sau thỏa mãn thú tính, hắn bỏ đi.
Còn tôi thì nằm ngửa trên mặt đất.
rất sau đó, tôi cố chịu cơn đau dữ dội, mặc lại quần áo, rồi bước về nhà.
Trong tôi khi ấy chỉ một suy nghĩ: Phải sạch sự nhơ bẩn người mình.
Tôi thấy may mắn vì lúc trời đã tối.
đi đường qua lại sẽ không để đến bộ váy rưới của tôi.
Cũng không nhìn thấy khuôn mặt tôi đầy nước mắt.
đến nhà, trong nhà vẫn không có ai.
Tôi khóa phòng
Cởi quần áo ra, lúc này mới phát toàn thân tôi đầy vết bầm tím do bóp
Trước khi đi, những lời bẩn thỉu mà gã kia nói vang lên trong đầu một cách đột ngột:
“Mặc váy hè, đi qua đoạn đường đó, không phải là cố ý quyến rũ tao
“Con điếm!”
Tôi dùng khăn tắm lau đi lau lại trên cơ thể.
Càng lau càng nhanh, càng lau càng
Da bị chà đỏ ửng, thậm có những chỗ da bắt đầu rớm máu ti.
Nhưng không thể lau sạch.
Tôi nhìn vào gương, thấy bản thân đầy thương tích, chính đó, tôi mới ngồi xuống, ôm mặt khóc nức nở.
Nhưng khóc, dường như vẫn chưa đủ để giải tỏa xúc lòng.
Trong cứ hiện lên bàn tay đó đang sờ soạng khắp người mình, rồi bất tôi gục xuống bên bồn cầu, khan từng cơn.
Nôn đến mức mắt đỏ hoe, chẳng thể nôn ra gì, tôi ngồi bệt xuống nền gạch lạnh thở dốc từng nhịp.
Một lúc sau...
Tôi cuối cùng cũng gom đủ khí, gọi điện cho ba.
Tôi khao khát nhận được một chút chỗ dựa tinh thần.
Cho dù chỉ là một câu an ủi.
“Ba, con…”
Nhưng đầu dây bên kia lại lập tức là một tràng dồn dập:
“Con chạy đi đâu rồi? Tối cả nhà hẹn đi mừng sinh nhật 35 của dì con, này còn chưa đến khách sạn?”
óc tôi trống rỗng.
Khoảnh đó, dường âm mọi tin… tôi không thể tiếp nhận nổi.
“Ba cho 30 phút, bắt taxi hay gì cũng được, con tìm cách đến khách sạn Hợp ở Lý Lộ ngay
Ở cuối điện thoại, tôi chỉ nghe loáng thoáng tiếng Chu Huệ đang cố xoa dịu: “Anh giận con bé chứ…”
Điện thoại bị cúp máy.
Tôi gọi lại.
Không ai bắt máy.
Ve sầu ngoài cửa sổ kêu vang không ngớt, inh ỏi đến nhức óc.
Rõ là mùa hè, vậy mà tôi cảm thấy toàn lạnh buốt.
không khách sạn.
Chỉ mở trừng mắt, mình trên ghế sofa, thức trắng cả
Đêm đó, ba cũng không về nhà.
Mãi đến sáng hôm tôi mới nghe thấy tiếng mở ở cửa ra vào, và nhìn thấy ba tôi, cầm một bó hoa.
Tôi siết chặt hai tay.
Thấy tôi, ấy sững người chốc lát, rồi lập vẻ nhiên mà chất vấn:
“Tối con đi đâu vậy? không đến
“Con có biết dì con mong nhà cùng mừng sinh nhật ấy đã bao lâu
“Lát dì con về, con phải xin lỗi ấy, nghe rõ chưa?”
Tôi ngẩng nhìn ba, tầm nhìn mờ đi không kiểm soát được.
cảm xúc dồn nén suốt đêm, vào khoảnh khắc bùng
“Ba, sao ba vừa về nhà đã trách con?”
“Ba từng hỏi con hôm qua đã trải qua chuyện gì chưa?”
Giọng tôi bắt đầu nghẹn lại: “Hôm qua lúc sáu giờ chiều, con đang học nhà, thì nhận được tin ba, nói có tài liệu cần con mang đến công ty, bảo đi đường tắt…”
còn chưa nói hết thì bị ông ngắt lời:
“Sao có thể được, lúc đó ba đang bàn chuyện với quản lý sạn, còn chưa hề đụng điện thoại. Dù con tình không đến khách sạn thì cũng không cần viện đường như
Ông cắm bó vào bình, đặt lên bàn ăn, lúc đó mới ngẩng đầu tôi.
Rồi đồng tử ông chợt co lại.