Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Cơ thể tôi không còn áo sơ mi tay che đầy những vết bầm tím.
Khi nhìn thấy má cánh tay tôi bị cào rách bởi cành cây, với những vết tím tím hiện trên cổ, ông cũng nhận có điều gì đó cực kỳ sai trái.
“Tân Tân, con... con làm sao
nhìn thẳng vào ông, cố gắng bình tĩnh: “Như những gì ba đang thấy đó.”
qua, khi ba đang ở khách sạn mừng sinh nhật 35 tuổi của vợ con... bị hiếp.”
sững sờ vài
Rồi tay run rẩy, bước về phía tôi.
Ánh mắt mang theo sự đau lòng.
Điều đó khiến tôi nhen chút hy vọng.
“Ba ơi, ba có thể gọi Chu và Chu Nguyệt nhà không…”
Ngay lập tức, tia đau lòng trong mắt ông bị thay bằng sự cảnh giác: “Con gọi
Ông lại nghiêm mặt, nhấn mạnh: “Chuyện này tuyệt đối không thể quan đến họ. Dì Chu của con, ba hiểu rất rõ, còn Nguyệt là đứa trẻ ngoãn như thế…”
Tóm lại một chữ.
Ông muốn.
Từng câu từng chữ phủ nhận, từng câu từng chữ đều là sự tin tưởng tuyệt đối vào con họ, khiến ngọn lửa trong lòng tôi bùng cháy rực đến mức mắt tôi hoe.
Tôi ném thẳng điện thoại xuống trước mặt ông: “Ba, biết ba không con, vậy ba xem đi!”
Ông nhìn chiếc thoại, đầu ngón tay khẽ run, nhưng hoàn toàn không đậy.
Tôi nghẹn ngào lên: xem đi!”
vội vàng quay đi ánh mắt chật vật.
Ngay lúc ấy, tôi lại bật cười.
“Ba đang sợ.”
“Ba phản dữ dội như có phải vì thừa biết, hai người nữ mà ba nâng như trứng bề ngoài thì dịu bên lại độc ác như rắn hận không thể loại bỏ đứa con gái do vợ trước sinh là con đây?!”
“Bốp!”
Một cái tát xuống mặt tôi, khiến đầu tôi lệch sang bên.
Người đàn đó sững người một giây, rồi lúng túng, miệng lắp bắp xin lỗi:
“Tân Tân… ba lỗi, ba cố ý…”
không nói gì.
Nhưng nước mắt tôi lại rơi chã xuống nền nhà.
dường như hoảng lên thật
“Được rồi, ba sẽ xem… được chưa?”
run rẩy lấy điện thoại của mình ra.
Hai giây ông đưa hình điện thoại ra trước mặt tôi, giọng đầy nhẹ nhõm: “Con đi, Tân Tân, điện thoại ba không có tin nhắn nào Chắc là hiểu lầm
khắc đó.
hoàn toàn mất hết hy vọng vào người cha này.
Tôi lạnh ông.
“Tôi sẽ báo công an.”
Ông há miệng định nói gì đó, ánh mắt bối rối nhìn tôi.
Nhưng có lẽ biết thể thuyết phục nên sáng hôm ông vẫn tôi đến đồn cảnh sát.
Cảnh sát tức tiến hành điều tra.
Tôi giấu lén giao nộp điện thoại họ.
Tôi nghĩ, bị sẽ là bằng chứng giúp mặt mẹ con Chu Huệ.
thật khiến tôi thất vọng.
Trong khi đảm bảo quyền riêng cá nhân tôi, cảnh sát chóng dùng liệu từ các giám sát ở nơi, chỉ sau đầy hai ngày đã bắt được kẻ cưỡng hiếp tôi.
là Chu Chu.
vừa tròn tuổi, xăm, lang bạt vô công rồi nghề.
Khi bị thẩm vấn, hắn chỉ một câu: “Ai bảo cô ta mặc váy ngắn, lại đi lượn trước tôi?”
Sự việc, là một tai nạn ngẫu nhiên.
Không liên đến tin nhắn
Càng liên quan mẹ Chu Huệ.
Tôi chỉ hơi xui xẻo mà thôi.
Hôm đó, tôi lặng lẽ nhìn ba tôi khóc, nghẹn ngào nói với tôi: Tân, ba xin lỗi con…”
Tôi không trong giây phút ấy, ông đau thật sự…
Hay đang thầm thở nhẹ nhõm.
Nước mắt của ba mu bàn tay tôi, nóng rát như lửa.
Nhưng tôi chỉ mở to đôi mắt trống rỗng, nhìn ông.
Trong lòng tôi đã hoàn toàn tê liệt.
Tôi bắt đầu gặp bác sĩ tâm lý.
Có chút hiệu quả.
Nhưng dường như chẳng tác dụng gì.
Bởi vì đêm, tôi vẫn liên bị ác mộng giày vò.
Ở cái tuổi đẹp như một bông vừa nở.
Nhưng trái tim tôi… dường như đã chết rồi.
Một tháng trước sinh nhật 16 của tôi.
Vụ án cưỡng hiếp tôi cuối cùng cũng được đưa xét
Với cách là nạn và là người chưa thành niên, tôi vốn không cần phải có tại tòa.
Nhưng tôi vẫn định đi.
Tôi tên đứng trước tòa, hỏi thẩm phán: gái đó chắc không sao chứ?”
Khi nghe được câu trả lời khẳng định, hắn ta liền rồi bật khóc nói: “Là tôi vì không được bản thân… tôi thật sự không cố
Tôi nhìn thấy ba mình tức giận đến mức lồng ngực phồng dữ
Trông ông như chỉ muốn lao tới, giết đứng kia – kẻ đã hủy con ông.
Tôi cúi đầu xuống.
Khoảnh khắc chiếc khẩu trang hứng nước mắt của tôi.
Cuối cùng.
tội phạm hiếp ấy bị tuyên án năm tù giam.
Khi quyết được tuyên bố, người đàn ông trong phòng xử cuối cùng lộ ra ánh không thể tin nổi: không phục! Tôi kháng án! Không phải nói cô gái đó không sao? Vậy tại sao tôi vẫn bị kết án sáu năm tù?!”
khỏi tòa án.
đưa tay ra, như xoa đầu tôi.
theo phản xạ khẽ lùi lại.
Trong mắt ông hiện lên một tia đau
ba xin ba không bảo vệ được con…”
“Ba phải gì… con mới có thứ cho ba?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông.
Khi thấy trên mặt ông thoáng qua tia hy vọng, tôi nói: muốn ba ly hôn với Chu Huệ.”
sững người, nét mặt đầy khó xử.
“Dì con nói rồi, tin nhắn đó Nguyệt đùa nghịch, con bé cố ba thay nó xin lỗi con, sau này sẽ dì con dạy dỗ nó cẩn thận hơn, được không?”
Tôi thấy thật nực
Vậy ai tôi lỗi… cho một cuộc đời bị hủy hoại?
Nhìn vào ánh mắt đầy mong của ông.
Khoảnh khắc tôi nhận rõ ràng hơn bao giờ hết.
Người đàn ông trước mặt… đã không còn là ba của nữa.
“Ngày con sẽ chuyển vào ký túc xá ở trường.”
chần chừ vài giây, cuối cùng thở dài một thật sâu.
Không phản đối.
Sau khi chuyển đến ký túc xá, xa Chu Huệ, tôi cảm mình có vẻ đã vui hơn một chút.
niềm vui ấy… quá ngắn ngủi.
Kỳ nghỉ đông năm lớp 10, tôi không còn nào để đành “lồng sắt” ngột ngạt ấy.
Và lúc đó tôi mới vì sao mấy tháng trước ba quả quyết đến thế khi nói sẽ không ly hôn Chu Huệ.
Cửa nhà vừa mở ra, từ phòng ngủ chính vọng ra tiếng trẻ con khóc oe oe.
Tôi bước đến gần một cách chậm
Nhìn thấy Chu Huệ đang nằm giường, ra lệnh cho tôi với giọng đầy kênh kiệu: “Nhanh lên đi, anh không thấy Tiểu đến mức nào rồi à!”
Còn tôi thì luống pha bế đứa bé vừa khổ: “Thật là, không thể chờ nổi một giây nào luôn…”
Lúc vô ngẩng lên, ông nhìn thấy tôi – tóc bị – vẻ mặt chợt loạn.
“Tân Tân? về Ba đang định đón con đây!”
Ông nhìn chiếc treo tường chỉ đúng sáu giờ chiều, hơi ngẩn
“Tân ba không cố ý không ra đón con đâu, chỉ là em trai con…”
dừng lại.