Câu chưa ba tôi đã gào lên giận dữ:
“Bà tư cách gì như vậy?!”
Mắt ông đỏ hoe.
Trông có rất tức giận.
Nhưng trong mắt tôi, nó giống như sự xấu và phẫn nộ vì bị người ta vạch trần đúng chỗ đau.
“Vậy theo ông, mới có tư cách nói những lời đó?”
“Một người như ông sao?”
Ba tôi lại.
Dường như giải thích: “Tân Tân, chuyện Tiểu ba biết là không phải con làm. Hôm ba quá tức giận, mất bình tĩnh… tha thứ cho ba, được không?”
“Con có biết không? Hôm có thi, giáo viên chủ nhiệm gọi cho ba báo tin vui. Tối đó, ba mẹ con. Bà ấy rất giận, mắng sao lại đối xử với như thế…”
Ông mặt mũi nào nhắc mẹ tôi?
Bao nhiêu năm ông có từng đến một lần không?
Tôi cười khẩy một tiếng.
Rồi để lại một câu:
“Tiền học ba cấp ba và những chi phí trước kia ông từng bỏ cho tôi, tôi sẽ tính lại sau. Coi như tôi nợ ông, sau này sẽ trả đủ.”
“Từ giờ trở như giữa chúng ta không còn là người thân nữa. Như vậy cũng tôi.”
Ông luống cuống: “Tân Tân…”
Tôi giơ tay lên: “À quên, giờ đã là người trưởng rồi. Lát nữa về nhà, tôi sẽ làm thủ tục chuyển hộ khẩu.”
“Một khi hộ khẩu được cắt, sẽ không còn là Trịnh Tân nữa.”
Từ nay, tôi tên là Tân.
Lấy họ
Nói xong, tôi nắm tay chú và dì quay người rời đi.
Đi được một đoạn.
Giang nói: “Trịnh Trạch Cường vẫn còn nhìn về phía mình đấy!”
Dì Giang giơ tay xoay đầu ông lại: “Nhìn thì nhìn chứ sao, mình có mất miếng thịt nào đâu!”
Sau một gian chuẩn bị kỹ lưỡng, tôi thức bước vào cuộc sống học phú và đầy màu sắc của mình.
Kết huấn luyện quân sự.
Bắt đầu học, sáng 8 giờ, tối học đến muộn.
Cuối tuần, tôi ngoài làm thêm, dạy kèm gia sư.
Tôi sắp xếp sống của mình lịch, không chừa lấy một trống.
Chú dì nhà Giang lần khuyên tôi quá vất vả, tiền sinh hoạt để họ lo cũng được.
Nhưng tôi không
Hai năm được họ và vài tháng trước còn tình người bảo cho khoản học phí của tôi — như vậy là ơn lớn lắm rồi.
Tôi thể coi điều tốt đẹp đó là đương nhiên mãi được.
Điều trọng hơn — tôi muốn tự mình đứng lên.
Tôi từng nghĩ, mình và nhà họ không bao giờ còn bất cứ liên hệ nào nữa.
Nhưng một tháng sau nhập học.
Vừa tan học, tôi bị cố vấn gọi đến văn
Vừa bước vào, đã ba tôi Trịnh Trạch Cường ngồi trên chiếc ghế đối diện viên.
Vừa thấy ông liền xoa xoa tay, đứng lúng túng về phía tôi:
“Tân Tân… con chặn hết liên lạc với ba ba không cách nào khác, đi hỏi khắp bạn bè của mới biết được trường học…”
Tôi cắt lời ông, giọng dọc: “Ông tìm tôi làm
vấn nhìn tôi bằng ánh mắt không hài lòng: “Bạn Tân, dù sao đây cũng là cha em…”
thấy ba tôi vội vàng xua “Không sao đâu, nó giận tôi là đúng mà.”
Cố vấn không gì thêm.
Rồi ông quay sang nhìn tôi, chỉ câu thôi, đã bộc rõ lý do thật sự khiến ông tìm đến
Lúc đó tôi mới hiểu ra — hóa ra không có việc gì thì ông ta chẳng nào mò đến.
Trịnh Vũ, con gần 3 của ta, không lâu trước đã được chẩn đoán mắc bệnh bệnh suy tủy xương.
phác đồ trị của sĩ, bệnh cần được ghép tủy xương.
“Trì Tân, ba thực có lỗi con. Nói sẽ tái hôn, rồi con. Nói cả này chỉ có mình con, rồi lại lén sinh thêm em trai. Nói sẽ yêu con suốt đời, lúc con bị con riêng của dì hãm hại, ba không nghĩ ngợi gì đã đuổi con ra nhà.”
trai con thì vô tội Ba xin con, đi bệnh viện làm xét nghiệm tủy một lần không?”
Người đàn ông đến mét tám ba nói đến đây, bất ngờ xuống, khiến cố vấn phải vội đỡ ông dậy.
Lúc này, trong ánh thầy giáo, chút thương cảm ban đầu toàn
Giọng nói khi quay tôi cũng dịu đi
Tân này là chuyện riêng của đình em, về nguyên tắc nhà trường can thiệp. Hay em với ba tìm chỗ khác nói chuyện?”
Tôi im lặng giây, rồi lắc đầu.
“Em sẽ không đến bệnh viện.”
Nói rồi, tôi quay người bước đi.
Ba tôi vội vàng đi theo sau.
“Tân Tân…”
“Tiểu là em con Rồi sẽ có một ngày, ba cũng như mẹ con, rời khỏi thế gian Nó sẽ là người còn chung dòng máu với con. Con thực sự thể…”
Tôi khẽ lạnh.
“Ông Trịnh, tôi mong ông hiểu rõ: Trịnh Vũ họ Trịnh, tôi Trì. Nó không phải em trai tôi. vậy, bệnh của nó… liên quan gì đến tôi cả.”
“Dù ông có đem chuyện đến hiệu trưởng đi nữa, cũng sẽ đồng ý.”
Nói dứt, tôi tiếp bước
Sau lưng, vang lên một giọng nói khàn, mang theo vẻ tuyệt vọng như đã cùng đường:
tôi lấy tro cốt của mẹ con ra để trao đổi thì sao?”
quay phắt lại, không thể vào tai mình.
Nghiến răng lợi nhìn ông ánh tràn đầy hận ý thấu xương.
Ngay khi thốt ra câu đó, Trạch Cường đã biết — giữa ông con gái, không kỳ cơ hội hàn nào.
Nhưng ông thật sự đã cách.
Không cách nào
Tiểu Vũ mới ba tuổi.
Là một người cha, sao có thể trơ mắt nhìn con mình bị tật cướp đi mạng sống?
vậy, ông đê tiện, đem tro của người đã uy hiếp.
đã đồng ý.
Khoảnh khắc thở phào nhẹ nhõm ấy đến cùng lúc với cảm rỗng lòng.
Ông có không ngừng an ủi thân: “Đợi đến khi Tân Tân mẹ rồi, nó sẽ hiểu thôi...”
Hai cha con cùng nhau lên đường tới bệnh viện, nhưng lại nhạt như hai người xa
Sau khi xong xét nghiệm tủy, vợ chồng nhà họ Giang vội vã bệnh viện.
Ông Giang thậm chí còn quên thay thế chạy vào.
Nhìn thấy Trì Tân mặt mày tái nhợt, ngồi co ro trên ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, hai người tràn đầy đau lòng.
Hứa Doanh nhìn Trịnh Trạch Cường — người đang chú nghe bác nói, một lời hỏi han con gái cũng không bà tức siết chặt nắm tay.
Chờ bác sĩ vừa đi khỏi, người phụ nữ vốn nóng tính nhưng lại cực kỳ thương xông lên, không lời đã tát mạnh mặt Trịnh Trạch Cường.
“Con bé tôi coi con gái ruột, nâng niu chăm suốt ba năm trời — ông dựa vào cái gì mà đối với nó như thế hả?”
“Dựa vào cái thứ mà bất cứ thằng đàn nào cũng bắn ra được sao?”
“Ngày thường thấy với Tân là ra chuyện lại tìm đến hai của ông không phải còn có một đứa con gái đấy à? tủy thì sao không tìm Lúc hưởng phúc thì Chu Nguyệt là ‘chị’, đến cần người hy sinh thì con bé Tân Tân nhà tôi lại biến ‘chị’ à? Ông tưởng con bé nhà tôi là đồ ngu à?”
Trì Tân được đi
Thấy con bé ôm hông nhăn nhó, vợ chồng nhà họ Giang còn chu đáo thuê cả xe lăn.
Trịnh Trạch Cường chỉ đứng ngây ra nhìn đưa con gái đi.
Không ngăn cản.
lẩm
“Tôi được hối hận…”
“Tủy xương của Tân Tân còn có thể tái sinh, nhưng mạng sống của Tiểu Vũ… chỉ có một lần.”
Ông mồ trên
Rồi xoay người đi về phía khu nội trú.
Trong ngày tiếp ông nôn nóng đợi kết quả xét nghiệm.
Nhưng… ông trời lại trêu ngươi
Không phù di truyền.
Thậm chí đến mức độ bán phù cũng