“Phải.”
“Vậy… cho anh thêm tháng không? Anh là mình vẫn chưa đi trăng
Tôi thấy lông mày mình sắp lại thành bím:
“Giờ thiết sao?”
Anh ta nói chắc nịch: chứ!”
“Một tháng sau, anh sẽ động ký đơn. Dù có phải ra tòa, chỉ cần anh không ý, chắc phải mất vài năm mới giải quyết xong chứ?”
Ngẫm lại thì đúng là... đây hiện tại có vẻ là án khả thi nhất.
tôi còn do dự, anh ta tiếp lời:
“Chuyện chia sản, anh có thể nhượng bộ. trong một này, chúng ta phải sống như một cặp bình thường.”
Nói đến đây, giọng anh ta nghèn nghẹn:
“Coi như lại kỳ trăng mật mà chúng ta chưa từng có.”
Nhượng bộ về tài sản — như anh ta lại đặt thêm một quân lên bàn đàm phán.
Tôi nghiến răng:
“Được! Nhưng được có bất kỳ tiếp thể nào! Nếu đồng ý, ngày mai gửi tôi bản thỏa thuận.”
29
Trầm Ngộ thực đã nhượng bộ rất Ngoài những điều khoản tôi đưa ra, anh ta vào hai tòa ốc văn phòng, ba cửa hàng thương mại, thậm còn cho tôi 5% cổ của Tập đoàn Thế.
biết rằng, bản thân anh ta chỉ nắm giữ 20%.
đề chia tài sản đã xong, Trầm Ngộ bắt đầu lên hoạch cho “kỳ nghỉ một tháng”, hào hứng như một chàng lần đầu biết yêu.
Anh hỏi tôi:
“Vi Vi, đi công giải nhé? Hoặc đi biển cũng được?”
Tôi nằm trên sofa, vừa chơi game trên điện thoại lơ đễnh nói:
“Anh không phải đi làm à?”
“Anh sắp xếp xong cả rồi. Có gì khẩn cấp, trợ sẽ liên hệ.”
“Đây là lịch trình anh chuẩn bị, em xem muốn đi đâu.”
Anh đưa tôi một tờ giấy chi chít chữ, mắt sáng lên, vừa đợi vừa thẳng.
Hai người sắp ly lại đang giả yêu nhau như thuở mới hẹn hò.
Nghĩ việc cần chịu đựng tháng là có thể ly hôn êm và nhận được một khoản tài sản không nhỏ, tôi cắn răng chịu đựng.
Tôi tiện tay chỉ
“Chỗ này đi.”
30
Tôi chỉ vào trung thương mại nhất thành phố.
Không biết từ nào Trầm Ngộ đã chuẩn bị một bộ đôi, mặt đỏ khi tôi mặc thử.
thầm niệm trong đầu cả chục hôn, tài sản... ly tài sản..."
Rồi nhẫn nhịn.
Chúng tôi đi ăn tình nhân, sau đó chơi máy thú bông.
Tôi ôm cả đống gấu bông trong tay, đang chuyển sang chơi phòng trốn, thì vừa xoay người đâm sầm vào lồng ngực rộng lớn.
“Cẩn thận.”
Tôi ngẩng đầu — ánh mắt ngay vào đôi con ngươi sâu thẳm của Bạch Lệnh Thì.
Biết phận của rồi, nhớ cảnh lần gặp — tôi ngồi trên đùi anh, ôm cổ mà hôn loạn lên... đúng là ngượng chín
Trầm Ngộ lập tức kéo tôi ra khỏi vòng tay của Bạch Lệnh Thì, sau lưng mình.
Dù nhìn, tôi cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng giữa hai người.
Bạch Lệnh Thì mở trước, giọng đầy mỉa mai:
“Giám đốc Trầm thật hại, trong nhà ngoài phố đều khống chế tốt ghê.”
Trầm Ngộ căng thẳng, giọng sắc
“Bạch tiên sinh, chuyện của mình thôi, đừng xía vào việc nhà người khác.”
“Bạch tiên sinh hình như quên tôi từng nói gì đồ không thuộc về thì đừng có mơ tưởng.”
“Vậy à?” Bạch Thì khẽ cười: “Chưa đến thì ai biết là của ai? nói đúng không, Giám đốc Trầm?”
“Còn chưa cảm ơn anh đấy, thời tôi đang định sửa sang lại Linh Giản, đang tiền đâu... ai ngờ đốc Trầm chủ động ‘tặng
31
gặp phải Bạch Thì, Trầm Ngộ sạch chơi.
Chúng tôi đành nhà sớm.
“Cái tên Bạch Lệnh Thì đó, nhìn thôi đã thấy phải tốt rồi. Vi Vi, sau này tránh xa hắn nhé.”
Thật ra... hôm nay Bạch Thì “anh lần trong Linh Giản, hoàn toàn hai khí chất khác biệt.
tôi cũng đồng tình lời Trầm Ngộ nhưng không muốn đáp lại.
Anh ta liếc trộm một cái, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Hay vài hôm nữa mình đi Provence chơi nhé? Hoặc Maldives cũng được.”
ngày nay, mỗi lần nói chuyện với tôi, anh cẩn trọng, dè dặt, xen chút nịnh nọt.
Như chỉ cần lỡ lời là tôi sẽ
Tôi cũng chẳng ý kiến
“Tùy.”
sao cũng chỉ một tháng, cố là qua.
32
Cuối cùng, chúng tôi đi được Provence chẳng đến được Maldives.
Vì — Lý Thanh có thai.
Cô ta đăng ảnh kết quả khám kèm theo dòng trạng thái:
“Bé con à, ba không cần chúng ta nữa, nhưng không sao, con vẫn còn mẹ. Mẹ định sẽ chăm sóc con tốt.”
Tin này như một quả bom tấn, ngay tức khiến Trầm Ngộ tan xác pháo.
Tài khoản chính thức của Thịnh và khoản cá nhân của anh ta bị chửi sấp mặt:
【Không phải từng yêu dữ dội đến mức vì người ta đập cả tiệm sao? Có thai rồi đá người ta?】
【Phì! Đồ đàn ông tồi! Ly hôn đi! Tha cho mỹ nhân chúng tôi!】
【Yêu với chả đương, cùng vẫn là vì lợi ích cá nhân.】
【Gớm thật, mới mấy trước còn tình với vợ, kêu mọi người giám này nọ, mặt dày thật
chay mọi sản phẩm của Thế, bắt đầu từ tôi!】
【Ly hôn! Ly hôn!】
Thậm chí còn tìm ra tài khoản nhân của tôi, thi nhau vào ủi:
【Thương đẹp.】
【Chị ơi ly hôn đi, em xin chị đấy! Tên cặn bã đó không đáng đâu!】
【Đừng tin lời yêu đương của anh toàn là dối Nếu yêu chị thật, ta đã không ngoại tình rồi!】
33
Ly hôn, hình như không còn là chuyện của riêng hai người chúng nữa.
Cổ phiếu của Thịnh Thế lao không phanh, chỉ trong một đêm mất 120 triệu.
Ngược lại, nhà họ Tống — có lẽ vì thương cảm cho tôi, người chính thất lại được dân mạng tích cực ủng hộ bằng cách đổ xô đi mua sản phẩm.
cả khi Tập đoàn Tống ra thông báo kêu gọi người tiêu dùng lý cư dân vẫn tục 'ép cưới', chỉ là lần này chuyển sang 'ép hôn'.
quan bọn tôi lý trí hay miễn chị đẹp hôn là chúng tôi còn mua tiếp!】
【Tiền tụi tôi đây, đưa cho chị đánh trận ly hôn với tồi đó!】
【Mau tiểu nhà mấy người về đi! Tiền chưa đủ thì tôi gửi tiếp!】
Cuối cùng cần đủ một tháng, Trầm Ngộ đã đơn ly hôn:
“Vân Vi, đợi anh xử lý tất cả... có thể theo đuổi được
Tôi không do dự chối:
“Thôi giữ lại thể cho cả hai.”
Anh mặt đi, giọt nước mắt lặng lẽ xuống khóe mắt.
34
khi ly hôn, tôi thu dọn hành lý khỏi nước, chuẩn bị đi du lịch vòng quanh giới.
Anh trai đưa tôi ra sân bay.
vào khu ninh, anh vỗ vai tôi:
“Vi Vi, anh hy vọng em có thể sống là chính mình, đừng bị trói nữa.”
Mắt tôi đỏ hoe, ngào lại: “Vâng.”
Tôi đi qua hết quốc này đến quốc gia khác.
Da đi nhiều, nhưng lòng lại thật sự phúc.
35
Giờ tôi có thoải chạy nhảy, cười to không cần giữ hình có thể cuộn trên giường vừa ăn khoai tây chiên vừa xem phim, chí rối như tổ quạ, chân mang dép lê ăn vặt ven đường rồi ngồi xuống ăn một cách ngon lành.
Tôi không là tiểu thư nhà họ Tống luôn sống theo không còn vợ nhà họ Trầm phải hiền dịu và đáo nữa.
Tôi chính Tống Vân Vi — một Vân Vi tự do không ràng buộc.
Tự do, thật tuyệt.