Tình Yêu Muộn Màng
Tôi từng nhiều lần bắt gặp Trầm Ngộ trên phố London, thuyền trôi lửng ở Venice.
Anh ta đứng từ cách một khoảng, lặng lẽ nhìn.
Chỉ cần không quấy rầy đến tôi cũng mặc kệ anh ta.
Nghe nói, dạo này anh ta sống rất tệ.
Vì chuyện Lý Mạch, nội và những người lớn nói trong nhà họ Trầm thất vọng về anh ta.
chí vài người hàng còn đề nghị chọn một người ưu tú từ bên dưới thay thế anh
Ngộ cãi lại, chỉ âm thầm đi dọn đống hỗn gây ra.
Trong tộc lớn, con là thứ rất trọng.
Ngay cả con ngoài giá thú, miễn có máu mủ, cũng sẽ được giữ lại — dù nuôi một đứa trẻ cũng đâu chuyện khó
Sau này chưa biết chừng còn dùng được.
Nhưng đứa của Lý Thanh Mạch thì không giữ được.
Thai tuần, Trầm Ngộ đưa cô ta đi chọc ối.
Nếu là anh ta — thì Không phải — thì chẳng liên quan gì đến anh nữa.
Không là may rủi, nhưng đứa bé... không phải con anh ta.
lẽ vì hi vào giấc mộng hào môn tan biến, Mạch cuối cùng không lại cái đó.
Về sau, Trầm Ngộ khỏi trung tâm quyền lực của nhà họ Trầm.
Anh ta nói: “Tôi đi lại những nơi cô ấy từng đi qua.”
Vậy thì cứ để anh ta đi, chuyện này còn liên tôi nữa.
36
Lúc gặp lại Bạch Lệnh Thì, tôi đang ngồi trên bờ biển ngắm hoàng hôn.
Anh đi đến, rất nhiên xuống cạnh tôi:
“Tống Vân em có muốn thử với tôi không?”
đầu nhìn anh:
“Thử gì? Hôn à? khỏi.”
“Tôi có nhan sắc, có tiền, sống một mình cũng quá vui rồi, việc gì phải tự nhốt mình vào cái lồng hôn nhân lần
Anh vuốt cằm suy nghĩ: “Em có dùng tiền của tôi để nuôi trai trẻ.”
Tôi bật cười mắt: “Không cần đâu. Tiền ly của chồng tôi tiêu cả đời cũng không hết, chưa kể phía sau còn có nhà họ Tống.”
Chỉ kẻ mới bò khỏi miệng đã tự đâm đầu vào hang cọp.
Trầm Ngộ hay Lệnh Thì, đều là người nhà chọn để thừa. Ai trong số họ thuần khiết hơn ai chứ?
Mà nghĩ cho cùng, vốn chẳng phải điều bắt buộc.
Ai dám rằng sống một mình tự do thì không thể hạnh phúc?
Mặt trời lặn nhuộm ráng chiều đỏ rực cả chân trời, ánh sáng phản chiếu gợn trên mặt biển.
Gió biển thổi qua, dàng mà thanh thản.
Tất cả, đều lựa tốt nhất.
Ngoại truyện: Sụp
Sau khi ly hôn với Tống Vân Vi, mất ngủ suốt nhiều đêm.
cần nhắm mắt lại, toàn hình ảnh đều là cô ấy.
Tôi rất muốn đi tìm cô ấy, chỉ cần lén nhìn một cái cũng được.
Nhưng hiện tại thì chưa thể.
Vì tôi, công ty ảnh hưởng nề, cổ đông đầy bất
Còn đám già trong nhà thì chờ cơ hội để đá ra khỏi vị trí hiện tại.
Tôi muốn ra cũng vì tôi chủ động rời bỏ, chứ phải bị đá ra khỏi bàn cờ.
Còn về Lý Thanh
Ban là vì điều gì mà tôi lại thích cô ta nhỉ?
Có lẽ là vì cô ấy sách đứng trước cổng mặc váy trắng, tà váy lay trong gió — vừa trong trẻo vừa xinh đẹp.
Tống Vân Vi năm ấy, mà cũng không giống.
Tống Vân Vi khi xưa vậy, rất thích váy dịu dàng, nhặn.
Tôi lái xe đến căn hộ nhỏ từng mua cho Lý Thanh Mạch.
Căn phòng vẫn giữ nguyên cách bài trí quen
Nhớ lại những chuyện rồ từng xảy ra tại đây, tôi thấy chính mình thật bẩn thỉu.
Một bẩn còn để Tống Vân Vi về bên cạnh sao?
Lý Thanh Mạch hớn hở ra đón tay đặt lên bụng chưa kịp nhô lên — gương mặt rỡ hạnh phúc:
“Anh ơi, anh thăm và em à?”
Ánh mắt tôi dừng lại trên bụng cô ta:
“Nhân lúc còn sớm, bỏ đi.”
Nụ cười trên mặt cô ta lập tức tắt ngấm, đôi mắt tròn xoe tôi đầy kinh ngạc:
“Anh nói gì cơ? Đây là con của anh mà!”
“Tôi chỉ thể để Tống Vân Vi sinh cho mình!”
biết... cô sẽ chẳng giờ sinh cho tôi
nói ấy lại khiến tôi sực tỉnh.
Đứa này — thật sự là con tôi sao?
giờ, hoặc đợi vài tháng nữa đi chọc ối kiểm tra ADN. Tùy cô chọn.”
Đứa trẻ trở vũ khí cuối cùng mà Lý Thanh Mạch dùng để mưu cầu vị trí chính thất.
Cô ta lại lần lén đến thự nhà cũ làm loạn.
Có vẻ cô ta biết, trong gia tộc như chúng tôi, chuyện con cháu là điều cực kỳ trọng. Còn tôi và Vân Vi kết năm, vẫn chưa có con.
Ông nội dù không vui, nhưng cuối cùng vẫn ra mặt giữ lại bé.
Vậy thì thêm vài tháng nữa.
Đến tuần thai thứ 16, làm xét nghiệm
Nếu là con — tôi có vàn cách để xử lý.
Tôi biết mình tàn nhẫn, nhưng cách nào khác?
để cô ta con của ra đời, tôi và Vân Vi... sẽ thực sự chẳng còn chút hi vọng nào.
Mất ngủ ngày càng trọng.
Chỉ cần nhắm mắt, hình ảnh của Tống Vi lại hiện lên đầy đầu.
Cô ấy dịu dàng cười với tôi, nũng nịu trách tôi bày bừa yên lặng ngồi sổ đọc sách.
Nhớ nhung cắn rứt tận xương tủy.
Tôi tìm bác sĩ lý.
nghe tôi kể, bác chỉ nói: “Bệnh trong tim, thì cần chính trái tim chữa lành.”
Nhưng “thuốc” tôi... lại ở tận kia đại dương.
Cô ấy không muốn gặp tôi — càng không thể cứu tôi.
Thời gian chờ đợi dài như cả kỷ.
Đến đúng ngày, lập đưa Lý Thanh Mạch đi chọc ối.
Đứa trẻ... phải tôi.
Tôi đã khóc như chưa bao giờ khóc.
Tống Vân Vi... Vân của tôi...
Tôi khó khăn lắm mới giành một tháng ấy, muốn dùng thời gian đó để khiến cô ấy cảm
Dù cuối cô vẫn chọn ly hôn, ít nhất chúng tôi vẫn có thể giữ lại những ký ức ngọt ngào của một tháng cuối cùng ấy.
Nhưng tất cả… lại bị phá nát bởi đứa trẻ kia — đứa bé vốn phải của tôi.
Mọi thứ… mất sạch.
Tất cả… là tại Lý Thanh Mạch!
cầm bản tới căn hộ nhỏ.
Túm cổ cô ta, tôi gằn từng chữ:
“Tại Tại sao lại hại tôi mất đi Vân Vi của
Lý Thanh Mạch sức giãy giụa, đập liên hồi vào tay tôi, giọng quãng:
phải… chính anh… là người… chủ động… với em sao?”
Ngộ, chẳng ai… ép anh… tình
Lực tay dần lỏng ra.
vậy… chẳng ai ép tôi ngoại tình.
Tôi mất nửa năm để sạch mớ hỗn độn ở công
Sau được tất cả một lần nữa thừa nhận, tôi động xin từ chức.
Tương tư... thật sự quá khổ.
Tôi muốn tìm cô ấy, chỉ đứng từ xa dõi theo, dù cô ấy sẽ bao giờ chấp tôi nữa.
Chỉ cần nhìn thấy cô ấy — là đủ rồi.
Ngoại truyện Bạch Lệnh Thì
tôi năm là lần đầu tiên gặp Tống Vân Vi.
Vì tôi có kiện học tốt nhất, mẹ đã nhẫn tâm đưa tôi trở lại nhà họ
Đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào nhà — cũng là lần đầu tiên tôi gặp ông bà nội.
Nhà họ Bạch quả thực rất bề thế, còn bề thế hơn cả biệt thự của giàu thị trấn tôi từng sống.
Tôi đi mẹ, thằng bé con vừa một nơi quá đỗi xa lạ, cao sang như chẳng tránh khỏi chút lúng túng.
nội nâng tách trà, nắp ly gõ nhẹ vào miệng cốc từng nhịp, hờ hững liếc mẹ con
“Đúng là nuôi ở nơi nghèo hèn thì mang lên mặt bàn được.”