Dường như… không ai phát hiện ra vẫn còn hơi
Khoảnh khắc bị ném xuống hồ, vẫn còn tỉnh.
Làn nước lạnh buốt nhấn chìm anh, tứ chi bị trói chặt, sức nặng kéo lao thẳng xuống đáy.
Nước vào mũi, vào anh giãy dụa trong vọng, nhanh, ý thức bắt mờ dần.
Mười giây? Vài chục Hay một phút?
Trong giây cận kề chết, giữa bóng tối bỗng xuất một luồng sáng dịu nhẹ, như nghe thấy gọi của Khê.
Một ảo ảnh hiện ra trước mắt – người vợ luôn khắc khoải trong tim đang lặng lẽ ngang qua.
gắng gượng điều khiển cơ thể trĩu, đảo đuổi theo:
“Giản Khê!”
Anh khàn gọi, cuối cùng cũng quay đầu lại, đứng nhìn anh bằng ánh mắt trống rỗng, xa xăm.
“Giản Khê…” Anh gọi lần nữa, mang theo cả tuyệt vọng lẫn vui mừng.
Có anh qua khỏi.
Có lẽ đây là giác trước khi chết – vì anh quá Giản Khê, nhớ con chưa đời, nhớ tổ ấm nhỏ ấm áp của mình.
Nhưng Giản Khê không bước Cô vào máy và rời đi dứt khoát, không ngoảnh lại.
Trời xanh dường như thấy lời cầu khẩn của anh. Khoảnh khắc sau, anh lại thấy Giản Khê ôm con gái xuất hiện trước mặt.
Một bé gái rất rất đáng yêu. Anh ôm lấy không nỡ ánh mắt tham khắc từng xinh của con – rất giống mẹ, mà cũng có
Giống hệt như trong trước.
“Con biết là không?”
Tiểu Nhiễm nâng khuôn mặt anh lên, nghiêm túc trả lời: “Ba mà.”
khắc anh suýt nữa không nổi nước mắt.
Họ đã chuyển đến nhà Lục Cảnh quanh nhà – ở từng góc nhỏ.
Nơi đây tổ ấm trong mơ mà lên kế một mái nhà của ba người. Và giờ, anh mơ hồ hiểu ra – đây chính là tương lai.
Chỉ là... tương lai ấy không còn hình bóng Vì anh đã bị dòng nước lạnh lẽo hồ chửng.
Anh ở trong bóng tối. Còn người anh yêu – đang sống ánh sáng, trong nhà ấm áp, con nương tựa vào nhau, tốt… như thế cũng đủ rồi.
Anh vừa thấy an ủi, vừa chua xót.
Anh chơi với con cả buổi tối – một buổi thật phúc và bình yên.
bé ở bên, Khê ở bên, bức tranh anh từng mơ đã thành hiện thực.
Anh ru ngủ, đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon, nhưng Tiểu Nhiễm mở to hỏi: “Ba mai dậy ba còn ở đây không?”
Ánh mắt đứa trẻ như xuyên qua lớp da thịt, chạm đến tận hồn anh.
Khóe mắt lại nóng lên, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Ừ.” – lơ, chắc chắn.
muốn nói với Giản Khê vài lời, nhưng lại không biết bắt từ đâu.
Nghĩ đi nghĩ lại, còn tâm nguyện nào trọn? À rồi – hôm về nhà cũ, cả ngày anh chưa ăn gì, đói đến đau dày.
Anh nhớ món ăn Giản Khê nấu.
Nhưng cô lạnh với trong mắt ẩn ẩn căm hờn – chắc hứa bị thất hẹn.
Giản Khê là người rất để bụng, anh rời chẳng lời nào suốt bao năm, cô chắn không dễ dàng tha thứ.
Thế nhưng, trước lời cầu xin của anh, cuối cùng cô vẫn nấu cho anh một bữa cơm phức.
Món ăn lấp đầy bụng trống rỗng, cũng lấp đầy cả trái tim anh.
Lục Thăng thấy mãn nguyện, cũng thấy hạnh phúc. Thời gian không còn anh phải rồi.
Anh lưu luyến nhìn Giản Khê, nỡ rời xa, tủi hờn chất chứa nơi đáy lòng… nhưng chẳng thể nói lời.
Trong giây phút từ biệt cuối ôm lấy cô như thể chỉ là một cái ôm đơn giản trước khi ra khỏi nhà.
Sau đó anh nói: cửa đi, nhìn anh đi.”
nhìn anh rời đi, như vậy chúng ta sẽ không cần phải nói lời tạm biệt. Em cũng phải dõi theo bóng lưng anh
Nếu một ngày nào đó tìm thấy anh, cũng đừng quá đau lòng. không đau đớn đâu.
Trong giây phút đời, anh đã được gặp được thấy con gái của chúng ta, vậy là đủ nguyện rồi.
Nếu được, hãy chọn cho anh một nơi nghỉ tràn ngập ánh nắng. Dưới đáy hồ lạnh anh thấy sợ.
Khi sáng tan anh khép lại, rơi vào bóng vĩnh hằng.
[Ngoại truyện] Thế giới song song
Khi Giản Khê thai đến tháng thứ năm thứ sáu, đêm nọ cô gặp ác mộng, khóc nức đến mức đánh thức Lục Cảnh Thăng đang ngủ say bên cạnh.
Anh bật ngủ, vợ vẫn đang chìm trong mộng mị, khóc đến run cả vẫn chưa tỉnh.
“Giản dậy đi nào.”
Cô bị lay tỉnh, mở mắt trong nở, vừa nhìn thấy anh thì lập tức òa lớn nhào ngay vào lòng anh.
Lục Cảnh dậy ôm cô, bối rối: “Sao vậy em?”
“Em... em mơ thấy ác mộng, mơ anh chết rồi…”
Tay anh khựng lại một nhịp, vội rút giấy lau nước mắt cho cô: “Mơ là ngược với thực tế mà.”
Giản Khê nhận khăn, qua loa, rồi mũi, vứt vào thùng rác, cảm xúc đột ngột chuyển hướng, đẩy anh một cái dữ: “Thật lắm luôn! Em còn mơ thấy anh ngoại tình! Bỏ bỏ con! Còn có một cô nguyệt quang gì đó nữa, đúng không?
“Tên gì nhỉ… Tào Ninh phải không?”
Cảnh Thăng giơ tay đầu hàng: “Xin em đấy, tông của anh ơi! Em nghe đâu cái tên đó vậy? Chỉ là một quen biết thôi mà, bạch nguyệt quang cái gì chứ!”
Giản Khê ném khăn giấy người anh: “Còn dám nói dối nữa hả!”
Lục không dám cãi lại cô, vừa giúp lau mặt vừa dỗ dành: "Mối đầu của anh là em, làm gì có Quang nào chứ?"
hồi ĩ, Lục Cảnh Thăng thề thốt đủ điều, đảm bảo cả nhân cách lẫn phẩm chất của mình mới dỗ được cô nguôi ngoai.
Tắt đèn xong, hai lại nằm xuống nghỉ.
Giản Khê gối đầu cánh tay anh, hình ảnh rõ ràng trong giấc mơ vừa bỗng mờ hẳn đi, khiến thấy bất an một cách khó hiểu: "Lục Cảnh Thăng, gian tới anh không được đi đâu hết, nghe chưa."
Anh đáp lại như ngủ díp mắt: "Tuân lệnh, bà xã!"
Nghĩ một lát, lại nhấn mạnh: "Không được về Bắc Kinh, không được bỏ lại em, càng không được... gặp lại ông bác của
ừ, mọi việc đều nghe theo chỉ huy! Không có Bạch Nguyệt Quang! Không bỏ rơi em! Không về Bắc Kinh! Không gặp ông bác!" Anh vừa ngáp vừa vỗ nhẹ cô: "Ngủ nhé?"
Giản Khê thấy chưa yên tâm, nhưng mí mắt ngày nặng cô nghĩ bụng mai nhắc lại. Cũng không vì sao lại mơ thấy những tượng đáng sợ đó, là có một cảm giác thôi thúc khiến cô phải làm như vậy.
Cô không ngờ, sáng hôm sau tỉnh dậy thì quên sạch mọi thứ trong giấc mơ.
Hơi thở cô dần nên đều trong tối, Lục Cảnh Thăng mở mắt hề buồn ngủ.
Khi Giản Khê sinh con, anh luôn ở bên sinh. Con gái ra đời vào hai giờ chiều, 2,9kg, mại và đáng yêu cùng.
Lục Cảnh Thăng yêu đến không tả được. Giản Khê con rồi kêu lên: "Trời sao thế này!"
"Xấu chỗ nào chứ! Rõ ràng xinh như tiên nữ!"
"Anh bị 'bộ lọc ruột' làm mờ mắt rồi!"
Hai người đùa vừa cãi, trong vẫn ngủ say. Trước khi sinh họ đã con gái sẽ mang họ mẹ, đặt tên Tiểu Nhiễm.
Giản Khê yếu đi ngủ thiếp
Lục Cảnh Thăng nhìn hai khuôn – lớn, bé – lòng hạnh phúc và nguyện. Điện thoại trong rung lên, anh nhìn số rồi ra ngoài
Cuộc gọi từ Bắc Kinh. Đầu dây bên nói: "Xong rồi."
đáp: "Ừ." Anh đã bỏ thuốc lá từ lâu, nhưng này lại thèm, đành lấy kẹo cao su nhai: "Dạo này phiền anh quá."
Đầu dây bên kia bật "Phải là anh cảm ơn em mới đúng, ông em tốt bụng ạ! Giúp anh quyết phiền toái lớn lắm đấy.”
"Từ giờ cứ yên tâm cuộc đời của mình đi, chuyện nhà họ Lục sẽ làm phiền đến em đâu.”
"À đúng rồi, em sinh rồi à?"
Lúc này trên gương Lục nở cười: "Vừa xong, mẹ đều
Đầu dây bên kia chúc mừng: "Chúc mừng nhé, mai tặng cho hai người một quà lớn."
Hôm sau, khi Lục Thiên Quân bị điều sản bất hợp pháp và lên top tìm Khê đang ngồi ăn cơm trên giường bệnh. Cô mở tin tức ra xem, có bất ngờ: "Cảnh Thăng, bác anh gặp chuyện à?"
Lục Cảnh Thăng lúc đang rót canh cho cô, liếc nhìn rồi lướt tin đi: "Chuyện nhỏ thôi, không cần quan tâm."
Anh bình thản chuyển chủ đề: "Canh để hơi rồi, em thử xem sao, suốt bốn
Lúc này, Nhiễm bỗng khóc òa lên. Lục Cảnh Thăng kiểm tã, không tè cũng không ị, mới no ngủ chưa được bao
"Cục cưng đáng thương của ba!"
Rồi cúi xuống bế con lên: "Anh dỗ con bé, em cứ ăn cơm đi."
Giản Khê gật đầu, vừa ăn vừa tiếp tục lướt điện không nhịn được đọc tin tức về Thiên Quân. ảnh mơ lướt qua trong đầu, nhưng cô không thể nắm bắt
Lục Cảnh Thăng bế con đi trong hành lang, cuối cùng cũng dỗ được cô bé ngủ. Anh nhìn khuôn nhắn yên tĩnh của như dáng vẻ của con khi lớn lên – đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh chăm
"Ba ơi, nếu thấy buồn, con sẽ ôm ba
"Mai khi con thức dậy, ba còn ở đây không?"
Cảnh Thăng, anh đúng là đồ tồi!"
"Lục Cảnh Thăng, mình cùng về nhà nhé."
Trái tim anh đau nhói, cúi đầu chạm nhẹ vào gò bé xíu của con.
Cuộc sống lại lần nữa, anh và Giản Khê sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau, cho khi tóc da nắm tay nhau rời thế gian này.
(Hết)