01
Hôm nay một ngày vui lớn của mẹ tôi.
Vừa là sinh nhật thứ 55 của bà, vừa là ngày bà thành phố tuyên vì được chọn là giáo viên ưu tú quốc.
Các đạo hàng trên sân khấu, mẹ tôi ngồi hàng ghế
Tóc uốn kỹ càng, trang sang trọng, quần áo đắt tiền – trông thật quý phái, rạng
thứ đều hoàn hảo đến mức khiến ai nhìn cũng ngưỡng mộ.
Tôi ngồi ở giữa hội trường, cười nhìn bà. Nhìn bà nhận giải một cách đĩnh đạc, phát biểu sôi nổi, hoàn toàn đắm chìm trong diễn tuyệt vời mình.
Tôi rất mong chờ – không biết lát nữa khi nhận “món tôi chuẩn bị, bà phản ứng sao.
giáo viên giống làm phải luôn quan tâm đến từng mầm cây. Vừa cần chăm sóc chu đáo, vừa cần cho các em không triển. Quan trọng nhất là tôn trọng mỗi một học sinh, vì ai cũng khác biệt, cần dạy riêng. Nhờ vậy tôi mới có thể giúp em đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại. Lớp tôi có hơn 50% học sinh đỗ đại trọng điểm.”
Cả hội trường vỗ tay vang dội, ai cũng tán dương tư tưởng thành tích của mẹ tôi.
Đúng lúc cửa hội trường bật mở. cảnh sát mang súng thật xông vào.
Trong kinh ngạc của cả họ đến bắt tôi, còng tay tôi lại.
“Kỳ Dương Dương, chúng tôi được thư tố cáo cô quan đến nhiều vụ giết Mời cô về hỗ trợ điều tra.”
Mọi người thì thầm tán, không biết tôi là ai.
Còn sân khấu, gương mặt giả tạo mẹ luôn giữ gìn cẩn thận dần vỡ nát.
Tôi nhìn mẹ, nở nụ cười, tiếng nói cho cả
“Các anh cảnh sát, phải nghi ngờ – những lời tố cáo đó là thật đấy. Tôi đã giết tổng 16 người.”
“Tôi là con gái nhất của đang ngồi trên – giáo viên ưu tú toàn quốc, bà Kỳ Tú Chi.”
“Cảm ơn mẹ – vì mấy chục năm ‘chăm sóc’ và dạy’, cuối cùng mẹ đã thành công biến tôi sát
Cả hội trường lặng.
Sự thanh lịch, tao nhã, chuẩn của tôi tức đổ.
Lúc này, gương mặt bà hiện rõ sự độc ác, căm hận. Cuối cùng bà cũng không giữ nổi đẹp để lộ bản tàn nhẫn bên trong.
Bà như người điên lao xuống khỏi sân khấu, bất chấp cảnh sát cản lại, tát một thật mạnh.
“Đồ mất mặt! Sao mày không quách
Trong tôi lập tức trào ra vị máu tanh – đó khiến tôi phấn khích.
Tôi răng cười, nói câu mà tôi đã chuẩn bị từ rất lâu:
“Lần cuối mẹ nói câu đó là khi chồng mẹ nói ông ta yêu con. À, mẹ có biết ông đang ở đâu không? đã xây xác ông trong trần nhà phòng ngủ của mẹ rồi. Giờ ngày ông ta cũng ở bên mẹ đấy.”
Mặt mẹ tôi tái mét – sốc, ghê tởm, sợ hãi. Cái lưng lúc nào cũng ưỡn thẳng của bà cuối cùng cũng gập xuống. Bà cúi gập người mà nôn thốc nôn tháo.
Xung quanh là học trò giỏi mà bà từng dạy dỗ – họ từ khắp nơi trở về chúc mừng người kính mến.
giờ, tất đều hoảng loạn. Không một ai đỡ bà dậy.
Họ bà soài như một con giòi giữa đống nôn của chính mình.
người mẹ từng ngạo, từng coi mình là ấy, cũng có lúc thảm hại, ghê tởm như một con sâu.
“Mẹ à, là món to nhất sự nghiệp của mẹ. Mẹ có thích không?”
cười tươi nhìn bà – giờ chỉ là người đàn bà bẹp dưới đất và đáp lại tôi chỉ là tiếng lẩm bẩm dại của bà:
“Sao mày chết đi… sao mày không chết đi…”
02
“Sao mày không chết đi?!”
câu cửa miệng của mẹ tôi.
Chỉ nói với tôi thôi.
Người phụ tên Kỳ Tú Chi, ở ngoài thì luôn lịch sự, nhã nhặn, thậm chí có cao quý.
Nhưng trước mặt bà là một con hoàn toàn khác.
Tôi không nhớ nổi bà đã nói câu đó tôi bao nhiêu lần.
“Sao mày không chết đi?”
Có khi là do tôi làm sai.
Như lần tôi bát lỡ vỡ một chén.
Mẹ tôi chẳng thèm quan tâm tay tôi có bị đứt, có chảy máu hay không. Điều duy bà làm là quát ầm lên: "Chuyện nhỏ thế mà cũng không làm được, mày sống làm gì nữa?!"
Cũng có chỉ vì không như bà mong đợi.
Tết năm tôi 13 tuổi, mẹ tôi đứng trước họ hàng đọc thuộc bảng hoàn hóa học. Tôi không nhớ hết.
Bà cười nhạt khi: "Không ngờ lại đẻ ra đứa con này, đến heo còn bằng."
Sau khi họ hàng ra về, bà tát tôi một cái trời giáng: "Ngu mày chết quách đi cho rồi!"
Nhưng phần lớn thời gian, bà mắng tôi như thế chỉ trạng bà không
hạn làm, bà về thấy tôi đang xem tivi.
Bà lập tức nổi đóa, lao tắt tivi đánh tôi một trận thừa thiếu chết: "Cả ngày biết xem tivi! Mày nhìn mẹ mày mà Sao mày không chết đi?! mày chết đi?!"
Dù tôi đang ăn, đang ngủ đang học, dù tôi có ngoan hay không, mẹ nào cũng tìm được cớ để chửi tôi, rủa tôi, hành tôi bằng đủ mọi cách mà có thể nghĩ ra.
Ở nhà này, tôi không được phép cười. Mỗi khi tôi vừa mới có vẻ vui một chút bà lập tức dập tắt ngay.
Với mẹ niềm vui của tôi như một sự phản không thể chấp nhận.
Cả tuổi thơ tôi, gần như chưa từng thấy mẹ tôi dịu hiền hậu với mình như một người mẹ bình thường.
Bà lúc nào cau có, môi mím chặt. Cảm giác trong lòng bà có một thùng thuốc nổ, một tia lửa nhỏ là sẽ nổ tung, kéo tôi cùng nổ
Suốt một thời gian dài, mỗi lần đọc trong sách những dòng viết về tình mẹ, tôi chỉ thấy rối bời.
Mẹ – chẳng phải là người dàng và áp nhất trên đời sao?
Vậy mẹ tôi lại đối xử với tôi như kẻ thù vậy?
Nhưng đối với một đứa trẻ, mẹ chính là cả thế
phải thừa nhận không yêu mình, tức là phải thừa nhận cả thế này không yêu mình.
Vì thế, cố tìm lý để thứ cho mẹ, cố tự nhủ: phải không tôi, chỉ bà quá
Người lớn xung tôi cũng thường nói: "Mẹ cháu miệng thì độc nhưng bụng dạ Bà ấy chỉ cháu sao mà không thương được?"
Cho đến một ngày, có một nhìn tôi đầy thương cảm và nói: "Chuyện đó ảnh hưởng đến mẹ cháu nhiều lắm. Cháu là đứa trẻ ngoan, nên hiểu cho mẹ."
"Chuyện đó" – là tôi bị tai nạn xe và qua đời khi mới
Tôi ngẫm lại và nhận ra: đúng là sau khi mất, mẹ bắt đầu thường xuyên mắng tôi “sao mày không chết đi” và càng lúc càng lạnh lùng, cáu tôi.