tôi còn sống, dù luôn ưu ái em hơn, bà vẫn cười với tôi, vẫn cho tôi được cười.
Phải rồi, làm gì có mẹ nào không con?
Chẳng qua mẹ tôi quá đau đớn, không trút nỗi mất mát đi đâu nên lên tôi.
là đứa con duy nhất còn lại – gánh vác nỗi ấy cho bà.
Sau này, mỗi mẹ đối xử tệ bạc với tôi, tôi đều tự như vậy. Từ tôi thấy mình bình yên hơn.
Tôi mẹ. Tôi sàng làm người chịu giận dữ của bà.
Bởi vì bà cũng một người bà khổ
Ánh đèn phòng thẩm vấn rọi thẳng vào tôi.
Trước mắt chỉ toàn ánh sáng lóa – giống như cuộc đời trống rỗng, cằn cỗi tôi.
Lúc nhỏ, tôi hay tưởng tượng lung tung.
Tôi từng nghĩ lớn lên sẽ làm được nhiều điều lớn lao, đi được nhiều nơi, nhìn thấy nhiều thứ đẹp
Ai ngờ đâu, kết thúc cuộc tôi là một phòng thẩm vấn tối tăm đèn trắng lạnh lẽo
cũng... không tệ.
Đang mải nghĩ ngợi, tôi nghe giọng viên cảnh sát đối người nặc danh tố cáo cô 16 người."
Tôi gật đầu, chỉ vào xấp hồ sơ trên bàn: "Là tôi tự tố cáo đấy. Đống giấy tờ đó, tôi tự viết cả."
được chứ? Tôi viết mấy đấy. Ban đầu còn định biên tập thành sách nữa. Hồi nhỏ, từng mơ trở thành nhà văn mà."
Tôi bật cười, nhưng viên cảnh sát ngồi đối diện lại chẳng thấy buồn cười nào.
ta nghiêm hỏi "Người đầu tiên cô giết tên là Lý Sơn
Dù chuyện đó đã qua nhiều năm, chỉ cần nghe cái tên này là tôi lại nôn.
mặt ghê rồi lắc đầu: "Ông ta không đáng được gọi là cùng lắm là con súc vật."
Viên cảnh sát tiếp tục: "Theo hồ sơ, người đó là cha dượng của cô."
rồi, là cha dượng của tôi.
lý do vì sao tôi giết ông Đó là một câu chuyện dài. Và mọi chuyện phải bắt đầu từ mẹ – từ đứa em trai mà mẹ sinh ra.
Tôi vẫn nhớ rõ khuôn mặt em tôi, Tiểu Xuân.
04
Tôi 8 tuổi thì em chào đời – bé rất đáng yêu.
Sự xuất hiện của nó từng khiến tuổi thơ tôi nhàng hơn, nên tôi rất em.
khi có em, mẹ tôi suốt ngày bắt tôi làm những tôi không thích.
Khi 5 tuổi, chỉ muốn chơi đùa bạn bè như đứa trẻ khác.
Nhưng lại bắt tôi ở nhà học thuộc "300 bài thơ Đường".
Tôi không học, chỉ ra ngoài
Mẹ liền nổi giận: bời gì mà chơi? có vì mày mà tao phải chịu bao uất ức ở nhà nội Mày không thể khiến tao tự hào được
Lúc đó mẹ như biến thành phù thủy trong truyện cổ tích, làm tôi sợ quá bật khóc.
Mẹ to: "Khóc cái gì mà khóc? Hôm nay không thuộc được bài thơ đừng mong có tối!"
Rồi bà đóng sầm cửa lại.
khóc khản nhưng mẹ quay lại.
Cuối cùng, tôi vừa thút vừa cố thuộc mười bài thơ, hy vọng mẹ sẽ mở cửa.
Khi tôi vừa đọc bài cuối cùng, cửa mở ra.
Mẹ ném vào một cái bánh bao lạnh giọng nói tanh: "Nhớ đấy, mỗi ngày mười Không thuộc thì nhịn đói. Thuộc chậm chỉ có bao mà ăn."
Tôi đói và khát, liền nhét bánh bao vào
nó cứng vừa lạnh, cắn một miếng mà nuốt không nổi.
Tôi xin nước, mắng một trận rồi đưa cho tôi một nước lạnh.
Giữa trời đông buốt giá, vừa ăn bánh nguội vừa uống khiến đau bụng, sốt cao, tiêu chảy mấy ngày liền.
Từ đó trở đi, tôi không dám cãi mẹ nữa. Ngày ngoan ngoãn học thơ.
Tết năm ấy, trong bữa cơm tất niên ở nhà bà nội, tôi được chọn biểu diễn tiết mục cuối – liền một trăm bài thơ Đường.
Mẹ tôi được mọi người khen ngợi không ngớt: "Đúng là giáo dạy quá giỏi!"
Bà cười rạng rỡ, xoa đầu tôi: "Con bé này tuy là gái, nhưng cũng thông minh phết
Được mẹ khen và nhìn bằng ánh mắt hào, tôi liền ngồi thẳng lên, thấy ngực mình như ấm hẳn.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận được hạnh phúc khi được yêu thương, được mẹ và kỳ vọng.
Tối hôm đó, khi ngủ, mẹ lần tiên hôn lên má tôi.
Bà nói: "Con gái à, hôm nay con làm mẹ tự hào lắm. Mẹ thật rất vui."
"Con thì sao? Còn giỏi hơn cái thằng trời đánh nhà bác mày."
Từ đó sau, mẹ như tìm được cách khẳng định trị bản trong mắt họ hàng bên nội.
Bà nhất phải chứng minh rằng – con gái bà là thiên tài.
Tiếng Anh, đàn piano... tất cả vào cuộc sống
Nhưng tôi vốn không phải là đứa trẻ xuất sắc.
Bị nhồi nhét quá nhiều thứ, tôi chóng lộ ra sự bình thường của mình.
Trong khi đó, anh – con – dù không thuộc nổi thơ, nhưng học toán, tiếng Anh nhanh hơn tôi
lần người lớn ra bài toán “gà thỏ chung chuồng”, tôi còn đang đọc đề anh ấy đã đáp án.
Những lúc như vậy, mẹ chỉ nhìn ánh mắt thất vọng sâu sắc.
vẫn cười, nhưng nụ cười ấy lại đầy mỉa mai: "Đời tao coi như xong rồi, lại đẻ ra đứa ngu như mày."
tôi nhỏ, tôi vẫn đã khiến mẹ thất vọng.
Không thể đáp lại sự kỳ của mẹ khiến tôi buồn bã và trống rỗng, như thể trong lòng có một trống thể lấp đầy.
Ánh mắt tôi đầy vọng, thở của mẹ những quất thẳng vào
Tôi không thể là niềm tự hào của mẹ – tôi thật vô dụng, thật đáng Dường như chẳng có lý gì để tại trên đời này.
Tôi không ngừng ép bản thân, cố gắng chạy theo anh họ, chỉ mong có một ngày mẹ sẽ thật sự mỉm cười tôi.
Trước mỗi lần họp mặt gia đình, tôi đều căng đến mức ngủ.
Vì chỉ cần anh họ, tôi sẽ phải đối mặt với sự lạnh lùng đến rợn người của mẹ.
Có khi cả mấy liền mẹ không thèm nhìn tôi lấy một cái, dù tôi có làm gì đi nữa, bà cũng coi tôi như vô hình.
Mẹ vẫn chăm sóc ăn cho tôi như bình thường, đến một lúc nào đột nhiên nổi giận và hét lên:
"Tao vất vả thế để Chồng thì chẳng ra con ngu sống thế còn có ý nghĩa gì nữa hả?!"
Trước khi tôi biết mấy từ như "nói móc", "bóng gió", thì mẹ chính câu nói đó để dạy
Tôi sợ đến run người, nhưng dám Vì nếu tôi sẽ chỉ càng bị mắng nặng hơn.
Tôi luôn cảm thấy khí trong nhà rất ngột ngạt, đến mức tôi sợ mình sẽ nghẹt thở mà chết.
Rồi có một lần, tôi lại thắng anh họ.
Lúc đó tôi lại trở thành con ngoan của mẹ, niềm tự hào, là chỗ dựa của mẹ.
Rồi mọi thứ lại lặp lại như cũ.
Nhưng một ngày, không còn quan tâm tôi có giỏi hơn anh họ không nữa.
Một hôm tôi thi toán được 100 điểm, anh họ chỉ được 98.