Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.
Chương trước Chương sau
Chương 3

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi vui mừng chạy về nhà khoe với mẹ.

Nhưng mẹ chỉ nhạt đáp "Ừ", rồi quay sang "Dương Dương, con sắp có em trai rồi, con có vui

Mẹ nắm tay tôi đặt lên bụng bà.

Gương lúc ấy tràn đầy dịu dàng – một biểu cảm mà tôi chưa bao giờ thấy.

Tay tôi lên bụng mẹ, cảm giác mềm mại ấy tôi ngỡ sự dịu đó là dành tôi.

“Có em trai mẹ mới dàng như vậy.”

Tôi đã nghĩ như thế, rồi hồn nhiên gật đầu: "Vui

Mẹ xoa đầu tôi, hiền: Dương là chị rồi, sau này nhớ thương nhé."

Em trai tôi – dù chưa chào đời – đã có được trọn vẹn sự yêu thương và dịu dàng của mẹ.

05

Từ khi mẹ mang em trai, tuổi thơ tôi như được giải phóng.

Mẹ không còn quan tâm đến điểm số của cũng không còn so đo tôi với anh mỗi dịp họp mặt gia đình.

ra đó tôi thắng anh nhiều hơn thua.

Nhưng dù có thua, mẹ cũng không tức giận như trước nữa.

Bà chỉ cười nhẹ: "Con gái mà, thua cũng chẳng sao."

Tôi cuối cùng cũng có được người mẹ mà mình từng mơ ước – nhưng không hiểu sao lại vui.

Tôi nhận ra mẹ đối xử với tôi và em trai hoàn toàn nhau.

Em gần hai tuổi rồi mà chưa nói.

Tôi lo lắng: "Không lẽ em bị câm?"

Mẹ lập tức gắt: "Người thường chậm. Con biết gì mà nói? Tiểu Xuân nhà mình này nhất định làm nên chuyện!"

Có lần tè ra sàn rồi nghịch nước tiểu.

Tôi lên: "Em trai ghê quá!"

Mẹ lập tức đẩy tôi ra, nhẹ nhàng bế em lên: "Tiểu Xuân đúng là biết chơi, trai phải nghịch một chút mới thông

không em thuộc hay giải toán như tôi ngày trước.

Dù em làm gì đi nữa, mẹ cũng nhìn em bằng ánh mắt dàng và đầy yêu thương.

Dường như có điều gì đó trong lòng tôi đang nứt ra.

Tôi gắng đè nén lại, như muốn giữ kín một cái hộp trong lòng.

Nhưng cái hộp đó vẫn vỡ tan.

Năm em trai tôi lên bốn, bị tai nạn giao thông qua

tôi khóc đến sức đau đớn.

Tôi cố lấy bà, an ủi: "Mẹ ơi, mẹ còn con mà."

Ngay khoảnh khắc đó, mẹ ngừng khóc, sang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng, sắc như dao, không do dự mà nói:

"Sao không phải mày chết?"

Chiều hôm đó, ngay bên xác em – thân thể be máu, mẹ tôi như phát điên, vừa đấm vừa đá tôi bụi.

Bà hét đi hét trong cơn loạn: "Sao không phải mày chết?!"

Mỗi một câu nói mẹ cắt vào tim tôi.

Ngay cả – người thân yêu nhất – cũng muốn tôi chết. Vậy thì, tôi còn có thể yêu thương đời này

Từ lúc tôi bắt đầu hận thế giới này.

Và rồi, tôi bắt đầu hận cả Tiểu Xuân.

Từ sau em tôi như người mất trí.

Tôi không còn là con gái của mẹ nữa, mà chỉ là cái bao mẹ trút hết đau khổ và

ngoài, mẹ là cô giỏi, dịu dàng với học trò.

Về nhà, nhất khi có hai mẹ con, mẹ như thành một con quỷ.

Mẹ tôi bằng những lời độc địa nhất, đập, tát tai, tôi trong phòng, có khi còn đuổi tôi ra khỏi nhà.

Nhưng trước mặt người lại nói: thì phải dạy nghiêm. Con này ngu lắm, tôi nghiêm thì sau này nó khổ."

Người ta gật gù, khen mẹ biết cách dạy

bố tôi là dám chửi mẹ điên.

Nhưng ông cũng phải tôi, mà là ông không nổi mẹ nữa.

Thời gian đó, bố mẹ tôi suốt cãi nhau, có còn đánh nhau ngay nhà.

Cãi xong, bố bỏ đi, còn tôi thì ở lại, tiếp tục chịu trận với mẹ.

Cuối cùng, bố mẹ hôn.

Ra tòa, họ giành tôi như trái bóng.

Vì tôi là con gái, cuối cùng tôi bị giao cho nuôi.

sợ, xin bố đón tôi đi.

không thương ít ông cũng không

Nhưng bố lại nói: "Nếu không đâu có chết. y như mẹ mày, chỉ mang lại xẻo."

Trước cửa tòa, tới tấp.

tát mẹ, mẹ cào rách mặt bố.

Nhìn hai người đánh điên tôi hiểu – ghét vì cả hai đều yêu Tiểu Xuân.

Chính vậy, tôi lại càng căm hận Tiểu Xuân hơn.

Tôi thậm chí nghĩ, em chết rồi cũng tốt.

Chết mà vẫn được bố mẹ yêu thương như – nó đáng chết.

Một thời gian dài sau đó, thường mơ thấy em.

em trắng trẻo, bụ bẫm, gọi tôi là “chị ơi”, tôi cố tình không thèm để ý, em sốt ruột kéo tay tôi.

Mỗi lần tỉnh dậy, đều thấy tội lỗi. Tôi trách mình: tôi đáng hơn cả em, vì đã từng hận em, từng nghĩ em chết là

Nhưng theo thời tình cảm náy trong tôi dần mất.

Chỉ còn lại sự căm ghét thế kéo dài mãi.

06

kể đến đây, mấy người cảnh sát trong phòng thẩm vấn nhìn tôi bằng ánh mắt khó

bật cười: "Tôi là kẻ giết người hàng loạt mà, các anh đâu mong tôi yêu đời, người được

Một chú sát lớn tuổi hỏi: "Những trước cô kể, bọn tôi đã ghi lại Giờ vào chuyện chính – cô đã giết Sơn Đông. Nhưng sao không ai báo cảnh

Tôi lại cười: "Vì mẹ tôi đâu có tâm tới ông ta. Có khi bà còn mong ông ta chết ấy chứ."

Các cảnh sát đều tròn mắt kinh ngạc.

07

qua cú sốc mất con và tôi toàn suy sụp.

Trong trường cấp 3 trọng điểm, nhiều cô rất hay so đo. Ai lấy chồng giàu, con ai học giỏi thì được coi là người “ở cao”, cũng nể.

Còn mẹ tôi, dù là giáo viên giỏi, nhưng vì chuyện đình đổ vỡ nên bị hạng – từ vị trí trung tận đáy.

Ai gặp nhìn mẹ bằng ánh mắt thương

Người ta gọi kiểu như vậy là “té ngã rồi còn giẫm thêm một vạn bước”.

Mẹ không chịu được

Và vì vậy, lại càng trút giận tôi nhiều hơn.

Mấy năm hầu như ngày nào tôi cũng bà mắng: "Sao mày không chết

"Nếu không sinh ra cái thứ xui xẻo như mày, tao đâu khổ này."

"Việc gì cũng dở, chỉ giỏi ăn. Tao mà là mày thì đã tự đập đầu chết cho rồi."

"Nhìn cái bản mặt mày mà ớn. Thật xui

Tôi không hiểu, sao mẹ – người ngoài nhìn vào luôn thấy dịu dàng, dễ chịu – lại có thể những lời độc ác như vậy với con ruột mình?

Chương trước Chương sau