Vừa dứt lời, cô lảo đảo như thể sắp vì giận.
Giang Thần vội chạy tới lấy, tay lưng cô ta.
Người dẫn chương trình ra hiệu cho cô ta đừng quá xúc động, rồi quay sang tôi, giọng lạnh lùng:
“Cô Lý, chúng tôi gọi một tiếng ‘cô’ là tôn trọng tác, nhưng nói bừa kiểm soát là thói quen thì nên sửa đi! Tuổi cao không phải là bùa hộ mệnh, vu khống người công cộng là hành vi phải chịu trách nhiệm trước pháp luật!”
Thần mắt đỏ hoe hét phía tôi:
“Mẹ! là xin lỗi thôi mà, sao khó khăn đến thế? Uyên Uyên cũng là người nhà mẹ, lại đang mang bầu, mẹ từ nhỏ dạy con sống không với lương vậy bây giờ mẹ lại ác nghiệt vu khống người khác như vậy, mẹ, mẹ…”
“Lương tâm của bị chó rồi!” — một khán giả khán phòng hét lên thay cho anh ta.
Ngay tức, tiếng bàn tán, chỉ trích vang lên như sóng vỗ, hết đợt này đến đợt khác.
MC liếc tôi bằng ánh mắt đầy kiêu phán xét:
nói đến là hết, cô Lý, mong cô tự biết đường cư giờ, cô thể lên tiếng rồi.”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tôi, trong đó không chỉ có giận khinh bỉ, mà còn có mỉa bỉu — đang chờ tôi sẽ hộ kiểu gì.
“Có không?”
Tôi hỏi người dẫn trình.
Anh sững lại một nhíu mày: là trường quay, mong cô đừng tiếp tục trống lảng.”
Tôi khẽ nhắm mắt, nói: rồi bị đường huyết, suýt ngất ngay trên khấu, giờ cần một chút nước đường. Các người cũng không muốn tôi xảy ra chuyện ngay tại đây chứ?”
Mọi người vẫn lạnh lùng nhìn chẳng ai quan tâm, cũng chẳng ai tin, rõ ràng ai nấy đều cho rằng lại đang giở trò gây chú ý.
“Bà nước ngọt cho nè!”
Một giọng trẻ non nớt vang lên từ phía khán đài.
bé gái mặt tròn cao chai nước lê đường phèn, định chạy lên đưa cho tôi.
Người mẹ bên cạnh kéo tay bé lại, nhưng đứa bé không thèm để hai tóc lắc lư, lon ton lên sân khấu.
“Bà ơi, nước này ngọt bà.”
Tôi thấy sống mũi cay cay, mắt ươn ướt, nhận lấy tay con bé, nắp uống liền ngụm lớn.
“Cảm ơn bà thấy nhiều
Con bé tung tăng chạy xuống lại chỗ, người mẹ như cúi đầu trách khẽ đó.
chẳng phải đã dạy con phải biết tôn trọng người lớn sao?”
Giọng ngây thơ, không lớn không nhỏ, vang lên khắp cả khán phòng.
có vẻ bắt đầu mất kiên nhẫn, tiếng:
“Được cô Lý, thời gian của mọi đều quý giá, giờ cô có thể đầu chưa?”
Tôi gật “Tôi sẵn sàng rồi.”
chúng ta đi từng một. Xin hỏi, những điều trai và dâu cô tố cáo, cô có gì muốn nói không?”
“Được, chúng xử lý từng chuyện một.”
Tôi mím môi, bình nói: “Mọi mà ta kể đều đúng là đã từng xảy ra, nhưng mỗi chuyện qua miệng cô ta nói đều bịa đặt!”
Cô hot girl “hừ” một tiếng mỉa mai: “Đây là cách bà nghĩ sau nửa ngày im lặng à? Chỉ cần nói một câu ‘tất cả là là muốn rửa sạch mình
Tôi lấy điện thoại ra, giơ toàn trường
đây có đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa và Mạc Uyên, tôi sẽ phát lên, mời mọi người cùng nghe.”
Không đợi MC ứng, tôi mở đoạn ghi âm, điện thoại sát vào micro trên áo.
Âm thanh vang rõ
【Uyên Uyên, mẹ đang ở chợ, hôm nay có sườn ngon lắm, muốn ăn canh hầm củ sen hay sườn kho?】
【Trời mẹ, con đã nói con không ăn đồ mà! Mẹ đừng lần nào cũng hỏi nữa được không?】
Câu sau là giọng Mạc Uyên, đầy cáu kỉnh và
Khán phòng im lặng mấy giây.
Trên mặt Mạc Uyên hiện lên vẻ bối rối, cô ta đột ngột đứng bật dậy, lớn tiếng:
“Bà ràng lúc đó nghén, ăn uống không nổi, lại còn tâm trạng thất thường, ý đoạn đó, bà thật là… tâm cơ quá sâu!”
Một vài dưới đài gật đầu như đồng cảm.
Chuyên gia mỉm cười, đúng lúc lên tiếng thích: “Giai đoạn đầu thai kỳ, phụ nữ muốn tâm trạng thất thường do thay đổi nội tiết — điều này toàn dễ
Cô hot girl cười nhạt đầy mỉa mai: “Hai câu ghi âm thì chứng minh gì? Bây giờ AI cái gì mà chẳng làm giả được? biết thật hay không?”
Tôi quay đầu, nhìn thẳng chuyên đâm kia.
“Mạc Uyên vừa rồi chính nhận là giọng ta, cô thấy sao?”
Cô ta sững người, sắc mặt tái đi, cố gượng nói: “Tôi chỉ nói có thể giọng thôi, đâu có khẳng định đoạn là giả?”
Một người dưới đài nhíu mày, rõ ràng không đồng tình với lời ngụy biện của cô
Tôi không buồn nhìn cô ta tiếp tục cất lời.
bị cô tố gì nhỉ? đúng rồi, trời nóng mà không cho bật điều hòa, không cho tắm lâu, rồi cả chuyện… đầu độc chó của cô ta nữa, đúng không?”
MC nhướn mày, giọng mỉa mai: “Lẽ nào này cô cũng có ghi âm sẵn, giữ làm bằng chứng? Cô Lý, như thế thì có hơi quá cố rồi đó?”
Tôi chỉ cười nhẹ:
chuyện đó xảy ra trong nhà, đúng là không có ghi âm thật. Nhưng nhà tôi có lắp camera giám tôi không ngại chiếu lên màn hình lớn để mọi cùng xem sự thật lúc đó là như thế
đối diện, Mạc Uyên cúi thầm gì đó với Giang Thần.
Ngay lập tức, Giang Thần đứng bật lớn tiếng:
Đây là chuyện riêng tư, con không đồng công khai hình ảnh trong nhà lên màn hình!”
lặng nhìn nó — đứa con trai mà tôi một mình nuôi lớn từ năm nó mười lăm — rồi trầm nói:
“Nếu con chưa chủ nhà vẫn là mẹ. Nghĩa là, mẹ nói được — thì là được.”
Giang Thần vừa sốt ruột vừa giận dữ, tiếng: “Mẹ! Mẹ đúng là hồ đồ rồi! Chẳng lẽ mẹ còn thấy chưa đủ mất mặt sao?”
Tôi nhắm lại, âm thầm điều chỉnh nhịp thở, sau đó đưa điện cho viên kỹ thuật.
Chẳng chốc, màn lớn hiện ra diện của tôi.
Tôi ngẩng nhìn lên, hơi người.
Ảnh nền điện thoại bị phóng to, trở nên rõ ràng bắt mắt.
Đó là bức ảnh chụp tôi thời trẻ cùng Giang Thần lúc còn cả hai ngồi bên bờ sông.
Tóc bị gió thổi bời, nhưng cả hai đều cười rạng rỡ với kính.
Phía đối diện sân khấu, đứng lặng, mắt chằm chằm vào màn hình, biểu cảm mặt có chút phức tạp.
Tôi tĩnh vuốt mở màn hình.
Ảnh biến mất.
Trước ánh nhìn của toàn bộ trường quay, mở ứng dụng camera giám sát, suy nghĩ giây lát lần lượt tìm và phát ba video theo ngày.
Trên màn hình bắt đầu lên hình ảnh...
Mạc Uyên nằm trên ghế sofa, đắp chiếc chăn mỏng, tôi ngồi bên cạnh đang đo nhiệt cho cô ta.