Cô ta đột nhiên cau mày, với lấy khiển bấm một cái, rồi ném thẳng xuống đất.
【Hôm nay 40 độ, con không bật hòa lại đắp chăn thì bị sốc nhiệt đấy. Hay là đừng mẹ chỉnh nhiệt độ lên chút
【Mẹ đừng phiền con nữa được không!】
Sau tôi vào bếp. Giang Thần mở cửa bước vào, trên tay vẫn cầm cặp tài liệu.
【Trời nóng thế này sao bật điều hòa?】
【Mẹ anh tắt nói tốn điện!】
【Sao thế được? Để anh ra nói với mẹ.】
bỏ đi, anh về thì bà mở lại thôi. Nói ra bà còn giận hơn.】
Cả trường quay lặng như tờ.
Giang Thần quay đầu nhìn Mạc Uyên, vẻ đầy kinh ngạc.
Mạc Uyên cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch.
Tôi không nói gì, lặng lẽ bấm tiếp theo.
Màn hình thứ hai lên:
Trong phòng tắm vang lên tiếng hét, tôi vội chạy tới cửa.
【Sao vậy? Không sao chứ?】
【Máy nước nóng hỏng rồi! Không được nhiệt độ, nước nóng bỏng quá!】
【Nhanh nhanh lên!】
giả bên dưới bắt xì tán.
MC trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, người có vẻ cứng đờ.
lạnh nhạt hỏi: “Còn một đoạn nữa, có cần chiếu tiếp không?”
“Đừng chiếu nữa! Video toàn cắt Là do AI làm ra cả!”
Mạc Uyên giận đến phát điên, hét lên, đứng dậy như muốn lao tới giật điện thoại từ tay tôi.
Bất ngờ, đưa kéo cô ta lại.
Mạc Uyên quay đầu, giận dữ hét lên với anh ta: anh cũng không tin em Anh là cha của đứa bé trong bụng em mà, cả anh cũng không đứng phía em sao?”
“Chiếu đi.” Giang Thần nói.
“Chiếu! Chiếu hết lên cho tôi!” — một giả dưới phòng lớn tiếng hô lên.
Tôi cũng thuận theo, nhanh chóng mở video ba:
Cửa phòng ngủ bị đẩy tung ra, Mạc Uyên ôm một con chó giống Teddy đang co giật, bước nhanh ra ngoài, đưa thẳng cho tôi.
【Mẹ mau xem chó có phải độc
【Nó co giật dữ quá, trông như bị nghẹn rồi. Nó vừa ăn cái gì?】
【Xương vịt… à, trái cây nữa!】
Trong video, dù tôi sơ nhưng chẳng chốc, con chó đã ngừng giãy, bốn nhũn rũ xuống.
Tôi tắt video.
Cả khán phòng phăng phắc.
Một lúc lâu sau, có người dưới khán đài thầm:
“Hóa ra cô ta dựng đổ vạ…”
Giống như một giọt rơi vào nồi sôi, tiếng xì xào bàn rộ khắp nơi.
“Đúng là chỉ nhìn mặt mà không biết lòng người, suýt nữa thì bị cô lừa rồi!”
“Nhìn ngoài hiền lành thật thà vậy mà, ngờ sau lưng lại như thế.”
“May mà bà mẹ chồng bằng nếu chính trai và dâu vu oan như thế, chắc tức chết ngay tại chỗ!”
“Thằng con trai nhà này cũng thật hồ đồ, từ đến cuối bị con nhỏ đó dắt mũi, còn quỳ xuống ép mẹ mình lỗi chứ!”
vừa rồi chẳng cậu cũng mẹ chồng nhìn là biết ác sao?”
“Mấy chuyện nhà người ta ai biết đúng sai thế nào lại thường chẳng phải vẫn là chồng bắt nạt con à?”
thường? Bình thường thì chắn đúng à?”
Trên sân khấu, sắc mặt của nữ khách mời girl và chuyên gia lý đều trở nên khó coi.
MC thì mím chặt môi, rất lâu chưa nói câu nào.
Gương mặt của bọn họ đều hiện rõ vẻ kinh ngạc lẫn lúng túng.
Bởi vì, đầu chương trình đến giờ, độ và lời của họ luôn đứng ở đạo đức”, nhìn tôi bằng mắt phán xét.
Như thể đã định tôi chính là bà mẹ chồng độc ác mà Mạc Uyên mô tả.
Nhưng giờ đây, bằng chứng không thể cãi được bày ra trước mắt — như một cái tát, thẳng vào mặt từng người họ.
Một lúc sau, MC ngẩng đầu lên, không nhìn tôi mà nhìn thẳng sang Mạc Uyên.
Uyên đang cắn chặt môi, sắc mặt trắng bệch, mắt dao động, trốn tránh rõ rệt.
Bên cạnh, Thần ngồi bất động như tượng, mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng
“Cô Mạc Uyên!” — MC cất giọng đanh thép.
“Rất những lời cô vừa nói đều là đảo lộn trắng đen, bóp sự thật! Tất cả chúng tôi suýt chút đã bị cô lừa gạt — cô biết hành vi lừa dối này là đáng khinh đến mức nào không?”
Bốn chữ cuối cùng của MC như sấm dội, vang dội đầy uy nghiêm, như tiếng phán của một vị chính trực.
Cô hot là tiên vỗ tay hưởng ứng.
“Nói quá hay! Tôi thật không hiểu vì sao bây giờ lòng người lại như vậy! dung một chút không tốt sao? tế một chút không sao?”
Tôi quay sang nhìn ta, hỏi vẻ kỳ lạ:
vừa rồi chính cô là người nói một bước thì xơ tuyến vú, lùi một bước là u nang buồng trứng’ mà. Vậy thì nên tiến hay nên lùi, hoàn toàn phụ chuyện đó có lợi cho mình hay không, đúng không?”
Nét mặt của cô girl cứng đờ, môi mấp máy mấy lần mà không thốt lời.
Không khí trong trường quay trở nên hơi lúng túng.
Chuyên gia tâm lý cười gượng mấy nhẹ nhàng lên tiếng xoa dịu:
“Chuyện chồng – nàng dâu vốn là bài toán ngàn năm, đâu thể nói rõ ràng trong vòng hai tiếng hồ tại hiện trường. Có 'Mẹ chồng – nàng dâu, mười năm nhìn mẹ, mười năm nhìn dâu', suy cho cùng, người vẫn là người một nhà. Còn người ngoài như chúng tôi, cũng chỉ có thể cố gắng nhìn nhận sự việc từ góc độ khách quan mà thôi.”
Tôi lùng phản bác:
“Cái gọi là khách quan của ông, là lúc tôi còn chưa nói một nào, ông đã phân tích tôi là muốn kiểm soát con dâu để khẳng định quyền chí còn đưa ra kết luận tôi mắc chứng trai’?”
Nụ cười trên mặt chuyên gia tâm lý lập tức cứng đờ, khóe môi giật giật:
tôi là đang phân tích, phân tích là quá trình bóc tách từng lớp một…”
Tôi lạnh lùng nhìn đám người ngồi trên sân khấu.
đúng trở mặt nhanh lật bánh tráng!
Cứ như thể, những lời lên án hồn nhắm vừa nãy, hoàn không phải do ra.
“Mẹ, xin lỗi, vừa nãy là con—” Giang Thần nhọc mở miệng.
“Mạc Uyên.”
Tôi ngắt lời nó, không hề để tâm con trai, ánh mắt nhìn thẳng vào Mạc
Mi mắt của Mạc Uyên khẽ run, nhưng rất nhanh cô ta đã lấy lại tĩnh, bình thản nhìn lại tôi.
Tôi thầm nghĩ, ánh mắt nhìn người suốt năm qua mình… quả không sai.
Mạc Uyên — tuyệt không phải là một người đuối về tâm lý.
Tôi từ tốn mở lời:
“Những gì cô làm… tất cả đều vì căn nhà đó, đúng không?”
Mạc Uyên mím chặt môi, không trả lời ngay.
biết, cô ta đang quan sát, đang lựa chọn.
thể cô ta không có học vấn cao, cũng chẳng phải người quá thông minh, nhưng có những người lại học được chính cuộc sống, từ vấp mà ngộ ra, đúc kết kinh nghiệm sống. Và loại “thông đó, so với kiểu như Giang lại càng rõ ràng, càng thực tế.
Tôi lặng lẽ chờ đợi.
Cả trường cũng lặng, cùng đợi như tôi.
Đến một khoảnh khắc, Mạc đưa ra định.
“Đúng! Tôi làm tất cả… là vì căn nhà đó!”
Cô đột ngột đứng bật dậy, như thể đã tay tất vừa khóc vừa gào lên:
“Nhà phòng ngủ, ba người lớn sống đã chật chội rồi, giờ con tôi sắp ra đời, ở đâu bây
“Căn nhà là bố của Giang Thần lại, vốn dĩ anh ấy cũng phần. bây sổ đỏ đứng một Vì để con tôi có chỗ đi học sau này, chúng tôi đã xin bà chuyển nhưng bà đồng ý. Đổi thôi, chứ có phải không cho ở đâu! Cũng chỉ là một căn hộ chín mét vuông, cần gì phải phòng tôi kỹ như vậy?”
“Giữa chúng ta vốn dĩ đã không hòa tôi thừa nhận đã phóng đại sự việc, tôi ích kỷ, tồi tệ, tôi khốn nạn! xin lỗi bà! Nhưng tất cả tôi làm là vì cái đình tôi Giang Thần! vì con tôi!”
“Đến nước này sàng gánh chịu quả. Chuyện tôi làm, chịu! Các người cứ bắt tôi đi đi! Đứa con này tôi cũng bỏ, tôi không thể để nó vừa sinh ra phải mang cái danh là có một người mẹ đáng xấu hổ như tôi!”
ta nói một mạch, nước mắt nước mũi đầy mặt, sắc mặt đỏ bừng, ngực phập phồng dữ dội.
Nhưng lần này, Giang Thần không còn lao đến như trước để dỗ
Nó vẫn ngồi đó, lặng im, hề nhích.
Tôi khẽ thở dài trong
tháng trước, Giang Thần bất ngờ đề nghị tôi sang tên căn nhà cho nó.
Tôi không đồng ý.
tôi mất khi tôi ba mươi lăm tuổi, chết tai trong làm việc. Căn nhà này tiền trợ cấp của đơn vị ông ấy để lại cho tôi.