Tống Văn và vợ đang ngồi ở sofa trong phòng khách.
“Thời Thanh đến rồi.”
“Tiểu mời ngồi.”
Cố Thời Thanh đưa ra lễ phép.
Người giúp việc trong đã bị sẵn bữa tối.
Trong bữa ăn, Tống Kính Văn với tôi: “Tiểu Trầm à, bé Hiểu Vi nhà chúng đúng là bị chúng từ nhỏ, nên có hơi bồng mong cô để bụng.”
“Hôm nay nó nhất quyết không chịu công ty làm Từ nhỏ đến giờ, tôi và mẹ nó chưa từng để nó phải chịu chút uất vậy mà mới đi làm một đã khóc một trận. Tôi và mẹ nó nhìn mà xót lắm. Đó cũng lý do tôi nhờ Thời Thanh để ý đến con bé, để nó tự xoay ngoài kia, vợ chồng tôi thật sự không yên tâm.”
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Với trường hợp như tiểu thật ra tôi nghĩ không cần phải ra ngoài đi làm đâu. Dù sao cô ấy có đủ kiện ở nhà hưởng thụ, sống vô tư vô lo.”
“Giờ môi trường công áp lực lắm, chẳng ai chiều chuộng cô ấy cả…”
“Dĩnh Thư.” – Cố Thời Thanh khẽ gọi tên tôi, giọng anh ta như theo cảnh báo.
Tôi cười nhìn anh ta: “Em cũng chỉ nghĩ cho thầy và cô thôi mà.”
Tống Văn cười một tiếng: “Tiểu Trầm à…”
tên là Trầm Dĩnh Thư.” mỉm cười như cũ – là người khá xem trọng giai có lẽ vì tôi sinh đã mang thân phận thuộc về tư bản. Từ nhỏ được mẹ chiều, không chịu bất ấm ức nào, tôi rất không quen cái kiểu người lớn tuổi mà thích lấy tác ra để dạy đời trước mặt tôi…”
“Trầm Dĩnh – Cố Thời Thanh gọi tên lần nữa, như nhắc nhở.
Tôi phớt anh ta, quay nói với Tống Kính “Nói thật, tôi cứ tưởng hôm nay mời tôi đến ăn cơm thay con gái ông lỗi tôi cơ đấy. Dù sao thì, con không dạy là lỗi cha, con gái muốn tiểu tam—”
“Dĩnh Thư, đủ rồi.” – Cố Thời Thanh thấp giọng cắt lời tôi.
“Đương nhiên, chuyện cũng không hoàn toàn là lỗi của con gái ông.” – nhún vai, chỉ phía người ngồi cạnh mình – “Người hơn, chính người
Tôi đẩy ghế đứng dậy: thì tôi không ăn nữa. phải là không nể mặt, mà là… tôi sự không quen ăn mấy thứ này.”
9
“Tôi không làm phiền nữa.” – Tôi mỉm cười lịch sự, rồi giữa ánh mắt tái xanh của gia đình họ Tống, xách túi rời đi.
Cố Thời Thanh đuổi kịp tôi trong thang máy.
Anh ta giọng: Thư, em quá đáng thật rồi đấy! Anh đã nói rồi, giữa anh và Tống Hiểu Vi không có loại quan hệ như em nghĩ!”
“Không có quan hệ gì sao tối qua không về nhà? Trên đường tới đây vì sao không nói tôi câu nào?” Tôi bình tĩnh hỏi, như thể đang rất hứng thú chờ câu trả
Cố Thời Thanh nghiến từng chữ: “Vì em đã làm sai.”
“Tôi sai chỗ nào?” – Tôi cong cười – “Vì ‘vu oan’ cho anh người phụ nữ khác à? Cố Thời đừng nói với tôi là không nhận ra Tống Hiểu Vi có ý với anh. Nếu không tin, kiểm tra camera văn phòng tôi – sau khi anh đi đó, cô ta tự mình nói với rằng cô ta anh, thậm chí còn đòi cá cược tôi.”
Tôi vẫn giữ nguyên nụ “Anh không nhà, không nói chuyện với tôi, là muốn dạy tôi bài học sao?”
“Cố Thời Thanh, anh đi – trong lòng anh, tôi quan trọng, hay là thầy anh với con gái ông ta quan trọng hơn?”
“Tôi không dám nói là mình chưa sai điều gì, nhưng Tống Hiểu Vi lần này, không Vì đầu, ta khiêu khích tôi trước.”
“Là chồng tôi, cho dù tôi hay anh cũng phải đứng về phía tôi điều kiện. không phải giả vờ công bằng, đứng giữa cán cân, vì ngay từ đầu giữa tôi và nhà Tống vốn dĩ không cân bằng. Anh phải về tôi.”
Thanh bật cười: “Vậy ý em là gì? Muốn anh lúc nào cũng nhắm mắt túng cho vô điều kiện à? Trầm Dĩnh Thư, em không còn là đứa trẻ con nữa. Em có thể bớt trẻ con lại không? Cho dù anh là chồng em, anh cũng không vì em từ bỏ tắc sống của mình.”
Tôi nhún vai, thản nhiên: “Không sao không bắt ép anh.”
Anh ta không muốn dung túng thì có khác làm điều đó.
Dù không có ai khác túng tôi, tôi cũng sẽ tự dung chính mình.
Cửa tôi sải bước rời
Tài xế vẫn đang đợi lầu, thấy tôi không có ý lên liền một tiếng.
Tôi làm như không nghe thấy.
Sau lưng vang lên giọng nói trầm thấp của Cố Thời “Đừng gọi cô cô ấy đi!”
10
Tôi tức về nhà ba mẹ mình.
Ba mẹ là người tôi nhất, vừa nhìn thấy sắc mặt tôi đã hỏi nhau với Thời Thanh à?”
Ba tôi thoải mái, ha hả: “Không thằng Thời Thanh cũng biết cãi nhau ha? Hiếm thấy ghê. thế? ba mẹ nghe xem nào.”
Tôi ngồi phịch xuống sofa, khoanh lại, toàn không còn vẻ khí thế lúc ngoài xã hội nữa.
Ở nhà là thả lỏng.
Với ba mẹ, tôi có gì cần giấu. Tôi không kiểu chỉ báo tin vui mà giấu tin buồn.
Chuyện gì tôi cũng nói.
Sau tôi kể xong từ đầu đến cuối, ba mẹ đều cho rằng Cố Thời Thanh sai.
“Không ngờ Thời Thanh lại hồ đồ đến vậy.” – tôi trầm giọng, rồi quay hỏi mẹ: “Có phải cái gì… năm là bắt đầu chán? Bọn trẻ bây giờ không thời mình, chẳng ai được lâu.”
Tôi không thích kiểu nói đó, nhưng chưa kịp tiếng thì mẹ tôi đã trước: “Dĩnh Thư còn tuổi hơn nó, sao con không thấy chán? Ngoại tình thì là ngoại không mượn lý do đó. chưa ngoại tình về thể xác, thì lòng cũng đã không còn ở bên Dĩnh Thư rồi.”
Ba một nhắc mẹ tôi: Dĩnh Thư nói xem con bé nghĩ sao.”
Tôi nói thẳng, không vòng vo: muốn ly hôn. Con đã liên hệ luật sư rồi.”
Sắc mặt mẹ tôi trở nên nghiêm túc: “Con quyết rồi à, Dĩnh Thư? mẹ không muốn con chịu ấm ức, nhưng cũng mong con vì giận quá mà làm liều…”
“Hoàn toàn không phải.” – Tôi quả quyết – “Con muốn ly hôn. Con không còn yêu Cố Thời nữa.”
là kiểu người “hết yêu là dứt khoát”. biệt trong chuyện tình cảm, tôi có nguyên rõ ràng – kỳ sạch sẽ cả thể xác lẫn tinh thần.
Ba tôi gật đầu: “Vậy thì cứ giao cho ba
“Ba, ba đừng đi tìm anh ta.” – vội vàng lời, nói nhanh – “Con đã quyết định ly hôn rồi, ba tìm anh ta nói chuyện chẳng khác nào bảo con còn lưu luyến, nỡ rời.”
Ba tôi hừ tiếng: “Ai bảo là ba định đi tìm nó?”
mím môi: “Nói chung tìm.”
Ba tôi: “Yên tâm, ba chừng mực.”
Tôi xoa xoa “Con còn chưa ăn gì đây.”
Bữa tối ở nhà đã chuẩn bị xong, ăn cùng ba mẹ lầu về phòng.
Đêm đó vẫn ngủ không
Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn đến ty với tinh thần táo, đầy năng lượng.
Gia Gia với tôi: “Trầm Cố Tổng hôm qua đã công tác rồi, không nói bao giờ về.”
Tôi thản nhiên gật đầu.
Hóa ra tối qua anh ta vẫn không về nhà.
Muốn về thì về, không về cũng chẳng sao.
11
Ngày ba từ khi Cố Thời Thanh đi công tác, Tống Hiểu Vi chủ động hẹn gặp tôi.
Tôi từ chối thẳng thừng, nhưng cô mặt tới mức tự đến ty đợi.
Tôi cũng muốn xem xem, lần này cô ta giở trò gì.
Tống Hiểu Vi tỏ vẻ đắc ý nói với tôi: “Anh Thời công tác rồi, anh ấy nói nửa tháng mới về. Nhưng thật ra anh ấy không đi công tác cả – là ly thân với chị.”
“Trầm Dĩnh Thư, chị thua rồi. Theo kèo giữa hai ta, chị phải hôn với anh Thời Thanh, nhường anh ấy cho tôi.”
Từ cuối, người khiến tôi bực là Cố Thời Thanh.
Nhưng Hiểu Vi thật sự lên đầu tôi ngồi rồi.
“Chuyện này là tôi Cố Thời Không quan đến – Tôi giọng cảnh cáo.
Tống Hiểu Vi nhướng mày, cười khiêu khích: “Chị đâu phải người có quan hệ gì với tôi, tôi việc phải nghe lời chị?”
Đúng là cô ta chưa từng bị xã hội dạy cho một bài học
Tôi cười khẽ: “Cô từng nghe câu chưa? Thần đánh nhau, phàm nhân chịu trận. Tôi nói rồi, là chuyện giữa tôi và Cố Thời Thanh.”
Tống Hiểu Vi càng đắc ý: “Cho dù người là thần tiên, nhưng nếu tôi – một phàm nhân – có thể khiến hai người lục đục, thì đó cũng bản lĩnh của tôi
im lặng nhìn ta một lúc, nhìn kỹ sự đắc ý không thèm che ánh mắt rồi khẽ gật đầu: “Được thôi.”
Cô ta đã muốn chen vào, tôi cản – miễn sao đừng hối hận là được.
Chia tay Tống Hiểu Vi, tôi quay về công ty, rồi gọi một cuộc điện thoại, nhờ điều tra một người.
Không cần giấu diếm gì – là Tống Kính Văn, của Hiểu Vi.
Cửa văn phòng bị đẩy ra, một bóng người quen thuộc và bất ngờ bước vào.
“Cậu đến đây làm gì? hẹn trước mà tự tiện vào phòng tôi à?”
Chu Dư Ương nở nụ cười gian trá quen “Nhưng mà là chú Trầm đích thân đưa tôi đến đấy nhé. dám không cho tôi vào?”
“Ba tôi?” – Tôi nhiên – “Ông ấy đâu rồi? Ông ấy kêu cậu đến làm gì?”
Chu Dư ngồi vắt vẻo lên mép bàn làm việc “Chú Trầm bảo tôi làm trợ lý biệt cho cậu. Còn dặn dò cậu nhớ chăm sóc tôi nhiều Dù sao đây cậu hay dẫn theo, quen việc
Thì ra tôi giỏi tính toán đến thế.
Chu Dư Ương vỗ ngực tự tin: giao cho tôi. Không chuyện gì tôi không làm hỏng được đâu. Tôi nhất định hai người ly hôn, còn khiến anh ta tức chết