Tôi không cần người chồng hoàn hảo nữa
Tôi bật cười khô khốc: tôi tin cậu có bản lĩnh đó. Nhưng mà Thời Thanh đang đi công tác, không có mặt ở công mấy tới làm ơn yên chút, đừng làm phiền tôi.”
Dư Ương bĩu môi: “Từ khi cậu cưới cái tên họ Cố đã lạnh nhạt với tôi rồi. Giờ người sắp ly hôn, tôi phải đòi lại hết những gì cậu thiếu tôi suốt năm năm qua.”
Tôi lườm cậu ta một “Ra ngoài đi, đừng làm phiền tôi.”
12
tôi không nhầm – Dư Ương đúng giỏi gây chuyện thật.
Chưa đầy vài đã nổi tiếng khắp các nhóm chat toàn là chuyện về cậu
Người nói nửa sau về – Cố Thời Thanh chỉ một tuần đã quay lại.
Khi anh ta đến văn tôi, Chu Dư Ương ngả người trên ghế bên cạnh, chơi game.
Cố Thời Thanh nhìn cậu ta, trầm giọng nói: “Ra ngoài trước đi.”
Chu Dư Ương thoát đi đến bên tôi: “Chị ơi, anh hung quá à, em sợ~”
Thời Thanh:
Tôi cũng hết nói.
Sắc mặt anh ta căng chặt như sắp phun trào, cả người như một quả núi lửa sắp nổ tung: “Dĩnh Thư, bảo ta ngoài. Anh có nói với em.”
“Tôi không ra.” – Chu Dư Ương lại nép sát tôi hơn – “Tôi giờ là lý biệt chị ấy. Với lại chú Trầm đích thân sắp xếp tôi ở bên cạnh chị, là để chị chăm sóc mà. Sao anh dùng thái độ với tôi chứ? Tôi là người không chịu được uất ức nha.”
Cố Thời Thanh bật cười lạnh: “Trầm Dĩnh em tình thù anh đúng không? có biết trong group công ty đồn gì không?”
Chu Dư nghiêng đầu nói đầy vẻ bất cần: cũng như người ta anh với Tống Vi thôi, giờ đồn tôi chị Dĩnh Thư. Nhưng mọi biết chị ấy là người thế nào mà, chị ấy không kiểu người đó.”
Vừa Cố Thời Thanh định mở miệng, Chu Ương đã lên tiếng tiếp, đắc ý: “Nhưng tôi thì đúng kiểu người đấy. chen vào hôn nhân hai người, của chị ấy.”
Cố Thời Thanh rõ ràng chẳng để tâm đến những lời khiêu khích đó.
mau—”
“Tôi không – Chu Dư Ương bỗng bỏ vẻ cà phất thường ngày, trở nên nghiêm lạ thường: “Tôi thích Dĩnh từ đã thích. Cố Thời Thanh, nếu không phải tôi lúc chưa đủ tuổi kết hôn, nghĩ có cơ hội cô ấy à?”
Cậu ta tiến đến diện anh ta: “Nhưng giờ tôi đã trưởng thành rồi, có thể hôn. Nói thẳng luôn – tôi muốn trở thành chồng của Dĩnh Thư. Hai nhanh chóng hôn đi, đừng cản đường nữa…”
Thời Thanh đột ngột thẳng phía Dư Ương.
Tôi dậy chạy tới, nhưng Chu Dư Ương đã nhanh tay chặn lại cú của anh
Tôi lập tức đẩy Cố Thanh ra: làm gì vậy?”
Sắc mặt Cố Thời này không còn vẻ đạm thường thấy, thay vào đó là sự giận dữ rệt: “Em không nghe thấy ta vừa nói gì à?”
“Tôi nghe thấy rồi.” – Tôi cười nhạt, mấy tâm – “Nhưng ba tôi nói sóc ấy, nên… không được đánh cậu
“Em…” – Cố Thời giận, giọng: “Em vẫn đang trả anh, đúng không? Nhưng Thư, giữa anh và Tống Hiểu Vi thật sự không có gì cả!”
Ánh mắt Cố Thời Thanh nhìn về phía Dư Ương đầy sát khí.
Nhưng Chu Dư Ương thì chẳng hề để anh ta vào mắt.
Tên nhóc này vốn ỷ vào gia thế vững chắc, không sợ, đất sợ, đúng chuẩn kiểu cần đời.
tôi không muốn hai người họ đánh nhau trong văn phòng của mình.
Tôi vỗ vai Chu Dư Ương: “Cậu ngoài trước đi.”
“Dạ Chu Dư Ương ngoan ngoãn gật đầu, còn cố tình liếc Cố Thời Thanh một cái khiêu khích, cười toe toét rồi ra
Cố Thời Thanh hít sâu một hơi: Thư, chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không? anh với Hiểu Vi…”
Thời Thanh, hôn đi.” – Tôi cắt lời anh ta, không muốn nghe thêm câu dư thừa nào nữa.
Bởi lúc này tôi đã thật sự không còn yêu nữa.
Giữa hai hàng lông mày Cố Thời Thanh lộ rõ sự mệt mỏi: “Đừng nói linh tinh nữa. Anh biết chuyện Hiểu Vi em giận, nhưng…”
“Luật sắp hoàn tất việc tài sản của chúng ta rồi.” – nói tiếp – “Đợi xong thì mình đi hôn.”
Cuối cùng, Cố Thời Thanh cũng nhận tôi không nói đùa, càng phải hành bốc đồng. Tôi đã âm thầm liên hệ luật sư từ trước.
Anh ta không thể tin “Chỉ vì chuyện nhỏ vậy sao?”
“Chuyện à?” – Tôi bật cười mỉa mai – “Nếu là nhỏ, sao ban nãy anh muốn ra tay đánh người?”
Cố Thời Thanh nghẹn họng: “Anh…”
“Cố Thời Thanh, tôi giữa anh và Tống Hiểu Vi không có gì xảy ra, nhưng trong cách anh xử lý mọi anh đã đứng về ta. Anh để tôi phải chịu ấm vậy thì tôi chọn ly hôn – gì mà không hiểu?”
Giọng anh ta dịu “Dĩnh Thư, anh không có cha, thầy hướng dẫn người rất tốt với anh, gần như cha
“Nhưng phải cha anh.” – Tôi lại ngắt – “Nếu ông ta là cha anh thật, thì tôi đã không cưới anh, vì ông ta không tôi, tôi chẳng ưa gì ta. Điều tôi cần là, trong lòng tôi phải là người quan trọng nhất nhất là quan trọng hơn người ngoài. Tôi đã làm được đó, còn anh thì sao, Cố Thanh?”
Con ngươi đen nhánh của anh ta rung nhưng anh ta vẫn không thể nói thành lời.
“Có thể đến giờ anh vẫn nghĩ đây chỉ là nhỏ. Nhưng Cố Thời anh vì Hiểu Vi lạnh nhạt với tôi, nổi giận với tôi, khiến tôi mất mặt trước cả phận án và cả xế của anh, cuộc thì tình phớt lờ tôi…”
Tôi hít sâu một hơi, cố nén cơn giận trong lòng: “Tôi biết, anh đang cố dạy một bài học. Nhưng không đâu. Tôi rảnh để anh dạy.”
Gương mặt Cố rõ vẻ hoảng loạn, anh ta đưa tay định nắm tay “Dĩnh Thư…”
“Tôi – Dĩnh Thư – là kiểu người luôn muốn làm tốt mọi thứ. Trước đây, trong mắt tôi anh là người tốt nhất, vì thế tôi mới chọn cưới anh. Nhưng trong mắt anh đã không còn là người tốt nhất nữa, chí… chỉ là một thứ rác rưởi vô trị. Vì tôi muốn ly hôn.”
Tôi né tay ta, sải bước đi thẳng ra ngoài, vượt qua anh
Thời Thanh đuổi tận nhà tôi, nhưng tôi quyết không gặp.
mẹ tôi cũng không cho anh cơ hội giải thích.
“Cậu khỏi phải nói gì nữa.” – Ba đứng chắn ở cửa – “Nếu thầy hướng dẫn con ông ta quan trọng với cậu như thế, thì về sống với họ đi.”
“Còn nữa, Thư cũng có người được chăm sóc. thấy nào? Dễ chịu không?”
Cố Thời Thanh bất lực nhắm mắt lại, giọng xuống: “Ba, con… con đã được một học rồi, con cũng thấy khổ sở thật. Con thấu hiểu nỗi tủi thân mà Dĩnh Thư từng chịu. Nhưng Dĩnh Thư ly hôn…con không muốn, cũng không nỡ.”
“Ba, mẹ, con thật cô ấy. Bao con đối xử với cô ấy chắc người thấy. Con chỉ phạm một sai lầm nhỏ thôi… mong hai người hãy khuyên Dĩnh cho con thêm một cơ
lầm Đến nước này rồi mà cậu vẫn nghĩ đó là sai lầm tôi – “Cậu đứng về phía người ngoài, để người ta ức hiếp Dĩnh Thư – đó là chuyện nhỏ à?”
Nghe đó, tôi đóng sầm cửa phòng ngủ, ngăn cách hoàn toàn với giới
Giờ phút này tôi thật đã táo.
Tôi biết, ba tôi đứng về phía tôi, vô điều kiện.
Chỉ có họ mới không lưng, không hùa với người ngoài làm tổn hay xấu mặt.
14
Những ngày sau đó, tôi không đến Tập đoàn Cố thị nữa. Cố Thời Thanh không đến công anh ta ở lì trước cổng nhà
Tôi chưa từng bước ra gặp ta một lần.
Cho đến hôm nay, tôi nhận được một cuộc gọi.
Chuyện nhờ tra – đã có quả.
Tống Hiểu Vi đã không sợ “thần đánh nhau”, còn cố chen vào một
Vậy thì tôi sẽ cô ta đủ mùi.
Tống Kính Văn đúng là từng rất tốt với Cố Thanh, nhưng không loại trừ lý do là vì Cố Thời Thanh người nhà Còn với những viên bình thường, lại một người hoàn toàn khác.
Không ăn cắp thành quả cứu của sinh viên, mà có hành vi quấy rối sinh.
Những sinh viên kia sợ quyền lực của với tư cách "giáo hướng dẫn", muốn tốt nghiệp suôn sẻ, nên có thể nhịn thì ráng nhịn.
chính lúc thân phận của tôi phát huy tác
nhà họ Trầm đứng sau, những sinh viên kia không còn nhịn trong im nữa.
Sự lan rộng, làm ầm lên, đến mức nhà trường cũng không dám bao che.
Lúc này, Tống Kính Văn đến tôi.
Khi tôi ra ngoài, Cố Thời Thanh vẫn còn đứng đợi ở đó.
Nhưng bây giờ đến nhìn anh ta tôi cũng thấy phiền, gì đến chuyện tha thứ.
Tôi lái xe vượt qua anh ta, đến câu lạc bộ tư nhân – nơi đã hẹn gặp Tống Văn.
Nhưng người đến trước lại phải ông ta, mà là Cố Thời Thanh.
“Dĩnh cho anh mười phút thôi, để nói hết những lời trong được không?” – Giọng ta gấp – “Anh biết chuyện với Hiểu Vi khiến chịu nhiều uất ức. Là của anh, anh chết. Em có thể vì đây là lần đầu, cho một cơ hội nữa không?”
Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi: “Dĩnh chúng ta đã kết hôn năm năm rồi. Em rõ hơn ai anh đối xử với em thế nào. Em biết mà, anh yêu thật sự, thật sự yêu