Tôi không cần người chồng hoàn hảo nữa
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

“Về phần Hiểu Vi… anh nhận, anh biết ta thích anh, ngay từ đầu đã nhìn ra. Nhưng vẫn đồng ý thầy là sẽ chăm sóc cô ta, vì anh tin mình đủ tỉnh để giữ trọn tình yêu dành cho em, cũng như xử lý được sự si mê của cô ta.”
“Nhưng Dĩnh Thư… anh cũng chỉ là một người bình thường. Cũng có lúc dao động. Nhưng anh là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Em tha thứ cho anh, cho anh cơ hội để bù để chứng minh anh vẫn xứng đáng, được không?”
Tôi nhạt: “Ai nói người bình thường là ai cũng Tôi thì không.”
Từ sau khi kết hôn với Cố Thời Thanh, tôi thật lòng một lòng một dạ với anh ta.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn có thể đối diện lòng mình mà thừa – tôi từng rất anh ta.
Nhưng đó là 'từng'.
“Cố Thời Thanh, giờ đây tôi không còn quan anh có yêu tôi hay không nữa. Bởi tôi không còn yêu anh nữa.”
Khóe mắt Cố Thời đỏ lên, ánh mắt bắt đầu ngấn nước.
Anh ta không cam lòng: vì trái tim dao động trong chốc lát mà
Tôi gật đầu: “Đúng vậy, chính vì điều đó. Tôi đã nói rồi – Trầm Dĩnh Thư tôi cái gì cũng muốn phải là tốt Còn bây giờ, anh không còn người nhất nữa. Trên đàn ông nhiều vô kể, một người tì vết thì tôi sẽ tìm người khác. Mà kể cả tìm cũng chẳng sao cả. Không có gì to tát.”
“Cố Thời Thanh, tôi muốn ly đã quyết
Cửa bao bất ngờ bật mở.
Tống Kính Văn bước vào cùng với Tống Hiểu Vi.
Vừa nhìn Cố Thời ánh mắt Văn lập tức sáng
“Thời Thanh, mau giúp chú với Thư vài lời, đừng để nhà trường khai trừ chú.”
Hiểu thì không cam lòng, lên tiếng: “Anh Thời Thanh, anh phải quản vợ mình đi chứ. Chị ấy không thể tùy tiện như vậy, chỉ vì chút chuyện mà…”
Cố Thời Thanh lạnh lùng cắt ngang lời cô ta: “Tống Hiểu Vi, không có tư cách nói về vợ tôi.”
Tôi không kiên nhẫn: “Ba người cứ nói chuyện với nhau đi. Tôi đi trước.”
Tống Kính Văn bước tới ngăn tôi lại: “Dĩnh Thư… cô cô nói giúp tôi vài lời với nhà được không…”
Tôi cười lạnh: con gái ông nói với tôi rằng cô ta không sợ 'thần tiên đánh nhau'. Một người phàm mà dám thần tiên lục đục, đó là lĩnh cô
Tôi nhìn sang Tống Hiểu Vi: đúng không?”
Mặt cô ta đỏ bừng.
Tôi bước qua Kính Văn, rời khỏi phòng.
Cố Thanh chạy theo tôi.
Sau lưng vang một bạt tai chát chúa.
Kèm theo là tiếng hét giận của Tống Kính Văn: “Tao đã quá nuông chiều mày phải không?!”
15
Thời Thanh cách cũng không chịu ly hôn, thậm chí còn để mẹ anh ta đến cầu xin tôi.
Nhưng đã quyết.
Tôi thật sự không còn yêu Cố Thời Thanh nữa.
Sau khi phân chia tài sản xong, lập tức nộp kiện ly hôn.
Nhưng Cố Thời kiên quyết ký đơn, cuối cùng vẫn là tôi nhờ người ép anh ta đến Cục Dân chính.
“Cố Thời nếu anh còn không ký, tôi sẽ cho người giữ chặt anh để ký.”
Nhân viên Cục chính vội can ngăn: “Ơ, chuyện này không được đâu…”
“Không liên quan mấy người! Ly là riêng của Tôi muốn ly là ly, ai quyền cản?!”
Gương mặt nhân đầy tức giận: “Theo quy định của Bộ luật Dân sự
“Bộ luật Dân sự cấm tôi ép người ta đơn à?” – Tôi trừng – “Quy định kiểu gì vậy chứ? Tôi tôi muốn ly hôn!”
Tôi lạnh lùng nhìn Cố Thời Thanh: “Anh ký đi. Hiện tại tôi chỉ là không còn yêu anh nhưng nếu dây thêm chút nữa… thì tôi sẽ thấy ghê muốn tôi nhìn anh một cái buồn nôn mới chịu ký hả?”
Cố Thời Thanh run run giơ tay cầm lấy cây bút máy, cúi đầu xuống, giọng cũng run theo: “Được… anh ký…”
Anh ta ký tên mình.
Nước mắt anh ta rơi xuống ngay khoảnh đó.
Anh ta lấy tư cách gì để
Tôi mất ngủ mấy đêm liền chưa rơi giọt nước mắt giờ ta lại tỏ vẻ đáng thương?
“Tôi ký xong – Tôi lạnh nhạt nói với nhân viên.
Không ai nói gì, chỉ lặng đóng dấu rồi trao cho tôi ly hôn.
Tôi cầm lấy giấy rồi rời đi ngay.
Cố Thời Thanh đuổi theo sau.
“Dĩnh – Anh ta gọi tôi “Đến bây giờ anh vẫn thấy không tâm. Chỉ vì một chuyện như vậy mình ly hôn… Nhưng thừa anh sai, anh em tổn thương. Đó là lỗi của anh. Nhưng… em có thể một cơ hội nữa được không? Đừng vì một chuyện mà phủ định cả tình cảm anh dành cho em…”
“Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ.” – Giọng nói chen vào không biết từ đâu lên.
Chu Dư ra: “Trên đời đàn ông thiếu gì? Tại sao Dĩnh Thư lại phải cho anh cơ hai? Anh trân trọng là của anh, giờ còn đòi cơ – như vậy là không công với tôi.”
Cậu ta khoác tay “Đi thôi, Thư, chúng ta mặc anh ta.”
rồi, Chu Ương lại trơ trẽn nghiêng người lại gần: “Chị giờ chị hôn cho em đi Dù sao thì chị cũng cần đàn ông, sao người đó không thể là em được? Mà nếu ngày nào đó em cũng phạm sai lầm giống như Cố Thời Thanh, đá em thì em cam đoan sẽ không khiến buồn nôn anh đâu.”
Tôi bây giờ nhìn cậu mà thấy… còn ghê hơn cả Cố Thời Thanh. ngày cà chớn, ra cái thể thống gì.
ông tốt đầy ra đấy, tôi đâu cần phải chọn cậu?
“Cút xuống xe.”
16
đẩy Chu Dư Ương xuống, rồi bảo tài xế lái xe đi.
Vài sau, Cố Thời Thanh lại đến tôi, theo một giấy chuyển nhượng cổ
“Đây là cổ phần của Tập đoàn Trầm anh tặng em. 3% cổ phần của Tập đoàn Cố thị, em không cần trả lại cho anh – vốn dĩ là của em.”
Tôi cầm lấy giấy tờ, ký tên ngay.
Anh ta không cần thì thôi, tôi ép trả làm gì?
Vốn dĩ là anh ta Tôi giữ cổ phần bên Cố thị cũng chẳng có trái.
“Xong rồi, anh có thể
mắt Cố Thời Thanh lại đỏ hoe: “Dĩnh Thư, em không yêu Chu Ương… ta có thể…”
“Tôi không yêu cậu càng yêu anh.” – Tôi khoát tay, tỏ rõ sự chán ghét – “Không tiễn.”
Cố Thời Thanh im lặng nhìn tôi một lúc, rồi xoay người bước ra.
Ra tới cửa, anh ta dừng quay “Tống Kính Văn bị sa thải Tống Hiểu cũng trượt kỳ thực tập, anh đã cho cô ta rời khỏi công Sau này… anh sẽ không gặp lại họ nữa.”
Thấy tôi không Cố Thời Thanh mới chịu rời đi.
Lúc đó, Gia Gia – người về tôi từ Tập đoàn thị – bước vào: “Chủ tịch, Cố Thanh đi rồi.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Từ đừng cho anh ta vào nữa.”
Ở nơi công cộng cờ thì không Nhưng ở địa bàn của tôi – tôi sẽ không giờ để Cố Thời Thanh xuất hiện nữa.
Một lần không chung trăm không cần. Chuyện tình cũng như vậy thôi.
sao thì, đàn ông trên đời thiếu gì.
Nếu tình cảm – sàng nghiêm túc nói chuyện với người ta. Nếu không có tình cảm – thì chơi cho vui cũng được.
Nhưng dù là nghiêm túc chỉ là chơi đùa, Cố Thời Thanh cũng không còn cơ hội.
Bởi vì anh ta không còn người tốt nhất nữa.
Mà tôi – Trầm Thư – từ trước đến giờ, cái gì cũng chỉ chọn thứ tốt nhất.