01
Trên khấu chung kết.
Khi tôi thực hiện động tác xoay cuối cùng, chân bỗng giẫm phải vài thứ tròn lăn.
“Rắc——”
Một tiếng giòn vang từ mắt ngã mạnh xuống sân khấu. đau dội khiến tầm nhìn nên mờ mịt, nhưng vẫn nhìn rõ vài viên bi đang lăn khỏi mình.
Hàng ghế giám khảo lập tức xôn xao.
Tôi hít lạnh buốt, theo phản xạ nhìn khu vực bên dưới sân khấu.
Ở khu vực chuẩn bị, Chu Vi giả vờ ngạc che miệng, nhưng không giấu được vẻ đắc ý trong mắt.
Còn ở bên hông sân khấu, Trình Kinh Lâm hoảng hốt gì đó vào túi.
“Gọi xe cấp cứu! Mau xe cứu!”
Đó là câu tôi trước khi đi.
tỉnh lại, ánh trắng nhợt của viện chói đến đau mắt.
Tôi thử cử động chân phải, cơn nhói tận tim khiến mồ hôi lạnh ra.
“Dậy rồi à?”
Giọng Trình Kinh Lâm vang lên bên bình thản như đang hỏi: “Ăn cơm chưa?”
Tôi quay nhìn, anh ta cúi đầu lướt điện thoại, không thèm liếc mắt đến tôi.
“Bác sĩ nói sao?”
chằng rách, xương mắt cá gãy.” Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu, trên mặt là vẻ lạnh lùng mà tôi chưa thấy.
sau chắc khó mà được nữa.”
tay tôi chặt ga giường.
Mười lăm năm.
cũng dậy lúc giờ sáng để luyện tập.
Mùa tay nắm thanh gỗ lạnh run rẩy.
Mùa hè, mồ hôi trong đồ tập có thể vắt thành nước.
Thế là xong hết
“Tỷ số cuộc thi thì sao?”
Trình Kinh Lâm bực đáp:
“Vi Vi được tuyển thẳng rồi.”
Anh ngập ngừng, rồi như để vớt vát vào:
“Thật ra lực cô vốn không thua kém gì em.”
Tôi chặt mắt, nước mắt vẫn tràn
Chu Vi, Chu Vi, lại là Chu Vi!
Cô bạn thanh mai trúc mã tốt đẹp của Trình Kinh Lâm.
Cô gái mà Trình Kinh luôn hết lòng chiều
Cô gái từng trận nào thua tôi, lại được tuyển
“À đúng rồi.”
Trình Kinh Lâm đột nhiên đứng lên, móc ra vài viên bi thép ném lên tủ đầu giường, tiếng kim loại va chạm chói tai vô cùng.
“Thứ phải chính là tôi rải.”
Anh ta đứng nhìn xuống tôi từ cao, trong mắt còn ẩn chút khó chịu.
“Ba của Chu có ân với nhà anh. Chuyện này coi như Dù em dưỡng thương xong có thể làm giáo viên dạy nhảy, cũng đâu có chết được.”
Toàn thân tôi run lên, không phải vì đau vì sự ngang ngược, trẽn anh ta.
“Anh có biết không… đã hủy hoại tương của tôi.” – Tôi răng, nói từng
Trình Kinh Lâm khẽ cười khẩy.
“Đừng làm quá đề được không? Có phải bị cắt chân Em còn muốn anh thế nữa, chẳng lẽ bắt anh quỳ xin lỗi à?”
Thấy tôi im lặng, anh ta xuống tôi đang bó bột.
Có lẽ chút lương tâm nào đó trong anh ta lóe lên.
Anh ta sự quỳ đất, lẩm bẩm:
này anh sẽ đắp cho em, được chưa? Anh cũng đâu bỏ em đâu.”
xong, anh ta liếc đồng hồ đứng dậy, xoay người định đi.
“Tối nay việc, lát nữa sẽ có hộ lý tới.”
Cánh cửa bị đóng lại. Tôi nắm chặt mấy viên bi ném mạnh về phía cửa.
Tiếng kim nảy lên vang vọng, như chính mơ tôi đang vỡ vụn.
Tay run rẩy, tôi điện thoại Màn hình vừa sáng lên, một tin nhắn mới bật tới:
【Cục an thành phố: cố ý gây thương tích mà bạn báo án được lập hồ sơ điều tra.】
Ngay sau đó, tôi gọi cho cô thân Duyệt, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy sợ.
“Duyệt Duyệt, mình liên hệ với luật sư nhất và thám tử tư tốt nhất.”
“Cậu định làm gì vậy?” – Giọng Duyệt Duyệt nghẹn ngào.
“Nhụy Nhụy, cậu dột mà!”
Tôi nhìn tấm phim X-quang giường, nơi chiếc xương bị trật trí, bật cười.
“Yên đi, loại cặn bã này không đáng để mình làm điều dột đâu. Mình chỉ muốn cho anh biết, nào mới là ‘làm quá vấn đề’.”
02
Gãy xương nghiêm trọng hơn bong thường rất
y tá thay thuốc cho tôi, cô ấy nhìn những vết bầm tím sâu tím tái trên da.
Tôi cắn chặt không nói nhưng mồ lạnh đã thấm ướt áo.
Mỗi lần thuốc, đều như đang nhở tôi về giấc mơ bị hoại.
“Cô Tô, anh Trình lại đến nữa này.” – Y hạ
“Liên tiếp ba ngày rồi, anh ấy thật sự rất với cô.”
Tôi suýt bật cười.
Tốt? Trình Kinh đến chăm tôi sao?
Rõ ràng là anh ta đến giám sát tôi.
Xem tôi có cảnh chưa. Có lộ cho thông không. Có định phá hỏng đồ bảo Chu Vi của anh ta không.
Đang nghĩ, cửa bệnh bị đẩy ra.
Trình Kinh Lâm xách giỏ cây đi vào, phía sau là người mà tôi lúc ít muốn gặp nhất – Chu Vi.
tỷ, nghe nói chị bị thương nên em đặc biệt
Cô thân mật khoác tay bạn trai “đáng yêu” của trông chẳng khác nào đôi tình nhân mẫu mực đến thăm bạn bè.
ơn.” – Tôi gượng gạo nặn ra nụ cười. – “Chúc mừng cô được tuyển thẳng.”
Đôi mắt Chu Vi lập tức đỏ
tỷ đừng nói vậy… em biết trong lòng chị khó chịu. Nhưng thật đây chỉ là một tai mà!”