Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.
Chương trước Chương sau
Chương 2

nạn?” – Tôi nhìn sang Trình Kinh Lâm, anh ta đang mày lo lắng vì đôi mắt đỏ của Chu Vi.

Anh ta tức Chu Vi ra sau lưng mình bảo vệ:

“Tô em mỉa mai nữa. Bác sĩ nói em bị chủ yếu là vì năm tập luyện quá độ, xương vốn đã yếu.”

Tôi hận không thể xé nát cái miệng của anh ta.

Loại người như anh ta, lúc cũng hết lỗi lên người khác. Huống hồ, này vốn chính là lỗi của anh ta.

“Đúng tỷ.” – Chu Vi thò đầu ra từ sau lưng anh ta, giọng dịu dàng. em quen một chuyên gia chỉnh hình ở nước ngoài, là…”

“Không cần.” – Tôi lạnh giọng lời. – “Tôi sợ lại gặp ‘tai nạn’ nữa.”

Mặt Chu Vi lập cứng đờ.

“Tô Nhụy Nhụy!” – Trình Lâm giống như bị trúng đuôi. – “Vi Vi bụng giúp đỡ em, em còn thái độ à?”

Anh ta chỉ vào chân của tôi, giọng chịu:

“Em định dùng cái để bám lấy bọn mãi à?”

Y tá khó xử, lặng rời khỏi phòng bệnh.

Tôi hít sâu một hơi, âm thầm ấn ghi âm.

“Trình Kinh Lâm, trước cuộc thi một anh quan tâm đến camera giám sát sân còn đi nói với bảo vệ. Tại sao?”

Sắc mặt anh ta đột ngột thay còn móng Chu Vi thì bấu mạnh vào cánh tay anh

“Liên – Giọng ta cao thêm một bậc.

Tốt, chính là phản ứng tôi muốn.

Đúng đó, Chu bất ngờ sặc mặt tái nhợt.

“Trình ca… em tức ngực quá…”

Trình Lâm lập tức loạn, bế thốc cô chạy ra ngoài. Trước đi còn quay lại trừng tôi:

“Tô Nhụy Nhụy, dám nói bậy đừng trách anh không khách sáo!”

Cửa phòng đóng sầm lại.

lập tức lấy điện ra, file ghi âm đã được lưu trữ hoàn chỉnh.

Tin của Lâm Duyệt bật lên:

【Luật tìm được rồi, tên Từ Nham, chuyên về án hình sự dân sự.】

trả 【Sắp xếp gặp mặt.】

Sau đó, tôi lấy ra từ dưới gối thép mà tôi đã giấu.

Trong ánh đèn, nó lóe sáng lạnh lẽo.

Giống hệt ánh mắt của Trình khi nói câu “làm quá vấn đề”.

Ba ngày Trình Kinh Lâm xuất hiện mình trong phòng bệnh.

Tôi đang tập phục hồi chức năng, mồ hôi nhễ nhại, cố nhấc cái chân phải gần như đã đi.

“Vẫn chưa bỏ cuộc à?” – Anh ta dựa vào khung cửa, nhếch môi cười lạnh.

“Biết cái gì gọi là tự lượng sức mình không?”

Tôi không thèm đáp, tiếp tục nghiến răng chân.

Tôi phải nhớ lấy cảm giác này.

Cảm giác bị người ta tùy tiện chà đạp.

Trình Lâm tiến lại, mạnh xuống chân tôi.

“Tiết kiệm sức đi. đời này em cũng đừng mong nhảy lại được nữa.”

Anh ta cúi kề sát tôi, “tốt bụng” khuyên

“Biết điều thì ngoan ngoãn dưỡng thương đi, đừng có giở trò. Quan hệ của chú Chu trong hệ thống giáo dục, em không đụng nổi đâu.”

Cơn đau khiến tôi tối nhưng tôi lại bật cười.

“Sợ tôi điều tra đến vậy sao?”

“Sợ?” – Trình Kinh Lâm buông làm bộ thản nhiên.

“Anh là vì cho em thôi. Vi Vi là nhân tài được Bắc Vũ trọng điểm bồi dưỡng, còn em là cái gì? Một phế nhân…”

“Anh Trình.” Một giọng nam lạnh lùng vang lên từ cửa.

“Đe dọa thân chủ tôi, tôi coi chứng cứ cản tố tụng.”

Một người đàn ông mặc vest xám đậm bước vào, tay cầm cặp hồ

“Anh là – Trình Kinh Lâm cảnh giác.

“Từ Nham, luật sư đại diện của cô Tô.”

Anh ta đưa một tập liệu, quay sang Kinh Lâm:

“Đúng lắm, liên quan đến vụ án ý gây thương tại chung cuộc thi múa toàn quốc, có vài câu hỏi cần anh phối hợp trả lời.”

Sắc mặt Trình Kinh Lâm lập tức tái xanh.

“Gây thương tích gì chứ? Cô ta tự té mà!”

“Trên năm bi tại hiện đã kiểm tra ra dấu vân tay của anh.” – Từ Nham đẩy nhẹ gọng kính, tiếp tục truy hỏi:

“Anh có biết đặt vật nguy hiểm tại sân khấu thi đấu cấu thành danh gì không?”

Tôi nhìn mồ hôi rịn trên Trình Kinh Lâm, lòng dâng lên một khoái cảm.

Mới bắt đầu thôi, Kinh Lâm.

“Vân tay?” – ta nhạt. – do tôi Nhụy cầm cụ thôi! Có tôi rải thứ không?”

Từ điềm

“Camera giám sát cho thấy, hai tiếng trước chung kết, anh đã một mình quanh quẩn khu vực sân khấu suốt mười bảy phút.”

“Tôi đi toilet không được à?”

“Toilet không nằm hướng đó.” – tiếp phản bác.

“Hơn đựng bi thép rơi ra từ túi anh đã bị nhân viên vệ nhặt được.”

Đồng tử ta co rút, phải theo phản xạ túi

“Cô gài bẫy à?” – Anh ta mắt hằn tia Nhụy Nhụy, cô lắm!”

Từ Nham bước lên chắn trước mặt tôi:

“Anh Trình, thân chủ tôi cần nghỉ ngơi. Mời ra ngoài.”

Trình Kinh Lâm hung hăng trừng rồi đập cửa bỏ đi.

Từ hành lang vọng giọng anh ta “Chú Chu, rồi!”

Từ Nham xác cửa đã đóng, quay tôi:

“Cái hộp đó là giả?”

Tôi gật “Nhưng mắc câu rồi.”

“Chưa đủ.” – Từ mở cặp tài liệu. cần chứng cứ xác thực hơn. Cái vụ thay đổi danh sách giám khảo mà cô nói là sao?”

Tôi mở điện thoại, anh ta xem ảnh.

“Ba ngày trước chung kết, hội khảo năm người bị đổi hai người, cả đều là cũ của ba Chu Vi.”

Ánh mắt Nham lập tức sáng lên.

“Đây thể là điểm đột phá. Gần đây hệ thống giáo dục đang bị kiểm tra ngặt…”

của Từ Nham bị ngắt quãng bởi tiếng gõ cửa đột

“Cô Tô, có một vị Lục tiên sinh nhất quyết muốn cô.” – của bên ngoài nghe có vẻ khó xử.

Tôi cau mày: “Tôi không ai Lục tiên sinh cả.”

“Ông ấy nói… ông ấy đã chứng bộ quá cuộc thi.”

Tôi Từ Nham nhìn nhau, tim đập dồn dập.

ông ấy vào.”

03

“Lục tiên sinh?” – nhìn người đàn cao ráo phòng, đầy nghi

chắc chắn mình chưa gặp gương mặt này.

Chương trước Chương sau