Trả Lại Công Bằng
Nhưng anh rất có sẽ xóa sạch lịch sử trò chuyện.
Tôi trầm ngâm một lát, bỗng nhớ ra điều gì đó.
ta một chiếc điện thoại dự phòng, trước đây từng khoe với là Chu Vi tặng. Biết đâu…”
Từ Nham lập tức hiểu ý: “Nếu thể lấy được chiếc điện thoại đó!”
Ngày mai Trình Lâm sẽ đi công tác một mình ba ngày.
Mà Chu Vi thì ghét việc anh ta rời khỏi tầm mình.
Tối hôm đó, tôi đăng một tài khoản WeChat mới.
Ảnh diện dùng hình một hot girl mạng, gửi lời mời bạn cho Chu Vi.
【Nghe nói cô sắp kết hôn rồi à? Trình thiếu gia trai thật đấy.】
Chu Vi lập tức trả lời: 【Cô biết bằng nào?!】 rồi nhanh chóng thu đổi thành: 【Cô nhận nhầm người thì
gửi cho cô ta ảnh từ trang bạn bè của Trình Kinh Lâm.
Đó ảnh một khách sạn cao cấp, kèm dòng chữ: 【Cuối cùng cũng được gặp rồi.】
Chu Vi gửi một loạt hỏi. Tôi như có thể vẻ mặt tức tối của ta.
nói với tôi là đi tác mà!】 – nhiên, Chu Vi mắc câu.
Tôi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa:
【Đàn mà, ai chẳng vậy. Bạn cũ tôi cũng hay lấy cớ công tác. Không bắt quả tang thì hắn chết cũng không nhận đâu.】
Chu Vi không trả lời
Tôi mỉm cười điện thoại. Tôi biết rõ bước đầu của kế hoạch đã thành công.
Trưa hôm sau, người mà Từ Nham cử theo gửi tin nhắn.
Chu Vi quả nhiên tới Thượng Hải.
ta sẽ nhanh chóng phát mình bị lừa.
Thời gian của tôi không còn nhiều.
Tôi thay đồ phục, răng chịu đau ở cá, căn hộ của Trình Kinh Lâm.
Chìa khóa vẫn còn, anh quên đòi
Trong phòng tôi nhanh chóng tìm thấy chiếc điện thoại màu hồng trên tủ đầu giường.
Đang định mở khóa, chợt nghe tiếng chìa khóa xoay cửa.
ta về sớm sao?!
Tôi vội trốn vào tủ từ khe nhìn ra thấy Chu Vi tức giận xông vào, kéo vali hành lý.
“Rốt cuộc sao đây!” – Cô ta gào lên, tung mọi thứ.
Đột nhiên, ta cầm lấy chiếc thoại dự phòng, nhanh chóng mở khóa.
nín thở – cầu trời đừng để cô ta hiện dấu vết nhập tôi.
Nhưng sự chú của Chu Vi thứ khác hút lấy.
mặt cô ta càng lúc khó coi, rồi ngờ đập mạnh điện thoại vào
“Trình Kinh Lâm, đồ khốn! Dám giỡn mặt tôi!”
Cô ta kéo vali, dữ bỏ đi.
Tôi đợi thêm mười phút dám ra ngoài, nhặt lấy điện thoại đã tắt hình.
Thử bật nguồn – mắn thay, nó vẫn dùng được.
Màn nhưng không hưởng thao tác.
Hừ, khẩu vẫn là ngày sinh nhật của tôi.
WeChat, tôi lập tức hiểu tại sao Chu Vi nổi giận.
Hóa Trình Kinh Lâm đang cùng lúc lại với ba cô gái những đoạn thật sự nhìn.
Nhưng đó phải điều cần.
nhanh chóng lướt tìm thông tin quan và may mắn thay, quả thật có chưa bị xóa!
【Chú Chu: giám khảo đã được sắp xếp thực lực của Nhụy Nhụy quá trừ khi ta lỗi nghiêm trọng.】
【Trình Kinh Lâm: Yên tôi sẽ xử lý. Bi thép đã chuẩn
【Chú Đừng để lại chứng cứ. khi xong việc, đầu tư sẽ lập tức chuyển khoản.】
Tay run đến mức gần như cầm không nổi điện thoại.
Nhanh chóng chuyển tiếp đoạn chat này mình, rồi xóa dấu vết gửi đi.
Vừa định rời đi, từ cửa vang lên tiếng động.
Lần này Trình Kinh Lâm thật.
“Vi Vi? Em phát điên gì vậy?”
nhìn lộn đầy nhà, gào vào thoại.
Nhưng khi trông thấy chiếc điện thoại bị đập nát dưới đất, sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.
“Vi Vi! Em đừng đến chỗ chú Chu! Nghe anh đã!”
Chưa kịp nói đầu dây bên kia đã máy.
Anh ta cũng chẳng buồn nghĩ, vội vàng chạy ra khỏi cửa.
Hừ, vị hôn thê chắc phải được dỗ ngon dỗ ngọt lắm
lặng lẽ rời đi xuống bằng lối thoát hiểm.
lại bệnh tôi đưa bằng chứng Từ Nham.
Anh xong, vẻ mặt trầm trọng: “Thế này đủ để khởi tố rồi, nhưng… mạng lưới quan hệ của cha Chu trong Sở dục rất Báo cảnh sát tiếp, những bằng chứng này có thể sẽ ‘biến mất’.”
Tôi một lát, bỗng nảy ý tưởng.
thì đừng đi theo con đường chính thống.
05
Tôi quỳ nền đất lạnh lẽo của phòng bệnh, cái chân bó bột nặng nề theo sau. Vết thương ở đầu gối đau nhói, vẫn chẳng gì so với sắp phải làm.
“Là do em… quá chấp
Tôi đầu, để tóc dài che mặt, giọng run rẩy vừa đủ.
“Chuyện chấn thương trong cuộc thi… chỉ nạn thôi.”
Trình Kinh Lâm ngồi trên sofa, bắt chéo chân.
“Nói to lên, anh nghe không rõ.” Anh ta bất ngờ cúi người, bóp cằm ép tôi ngẩng đầu.
“Tô Nhụy Nhụy, em không định giở trò gì đấy chứ?”
Đồng tử tôi co lại, lập tức nước mắt dâng đầy mắt.
“Em… em chỉ sợ thôi.”
Vai run lên vì tiếng nấc.
“Em anh bỏ em…”
Bên mái tóc dài, chiếc máy âm nhỏ sát vào da truyền ra dòng
Từ Nham từng nói, bản âm có thể không làm chứng cứ trước tòa, đủ để thành quả bom luận.
Trình Kinh Lâm nhìn tôi vài giây, rồi đột nhiên cười lớn.
Anh ta buông tay, chuyển sang xoa đầu tôi như đang dỗ một chó ngoan.
“Đáng lẽ em phải ngoan thế này từ sớm.” – Giọng anh ta đầy ý.
“Yên tâm đi, anh phải cưới Vi Vi, cũng sẽ không để em thiệt.”
Tôi đầu, lần này phải là diễn.
“Làm tình nhân của nhé.” – Lâm cười hàm trắng đều.
“Em chẳng nhất là có anh bên cạnh sao? Giờ tàn phế rồi cũng hay, khỏi phải chạy lung
Dạ dày cuộn lên, nhưng vẫn cố gắng nặn ra nụ cười cảm kích.
“Vâng… em nghe anh.”
Trình Kinh Lâm hài đứng dậy, chỉnh lại áo vest.
Vi Vi thăm em, nhớ mà ngoan – Anh ta liếc đầy ẩn ý xuống chân tôi.
“Nếu không… em chân còn lại cũng bó bột sao?”