Trả Lại Công Bằng
Cánh khép lại, tôi bò về giường, toàn thân run rẩy.
Không phải sợ… mà vì dữ.
Giận chính bản thân mình.
Tôi từng yêu loại người này sao?
Điện thoại rung lên. Lâm gửi tin nhắn: 【Camera cải xong】
Tôi trả lời: 【Ngày đến】 rồi gọi cho số chưa lưu.
“Luật sư Từ, đơn kiện sự có thể hoãn lại.”
muốn một đòn hạ khiến bọn họ viễn gượng dậy nổi.”
hôm sau, Chu Vi nhiên xuất hiện.
Chiếc kim cương lấp lánh trên ngón áp út bên khiến tôi nhức mắt.
tỷ~” – ta tiến đến đặt bó hoa bách lên tủ đầu giường, ngay đúng vị trí có máy nhỏ giấu trong gối.
“Nghe nói chị đã nghĩ thông suốt rồi? Thông minh đấy~”
Tôi cố cơn muốn tát cô ta một cái.
“Chúc nhé, hai đã đính hôn.”
Chu Vi ý giơ nhẫn lên khoe:
“Đều tại anh sốt ruột quá, kim cương đành chọn đại cái đơn giản này thôi.”
Cô ta bỗng thấp giọng:
“Thật ra, nếu không phải vì chuyện suất tuyển thẳng, đã chẳng giờ đồng gả cho anh đâu.”
Tim tôi khựng lại: “Suất tuyển thẳng?’”
chà!” – Chu Vi giả vờ hoảng che miệng, nhưng ánh mắt lại đầy tức.
“Lỡ mất rồi~ mà dù sao chị cũng chẳng làm được gì nữa.” – Cô cúi xuống thì thầm bên tai tôi.
“Chị biết không? Cái ‘tai nạn nhỏ’ trên sân khấu hôm đó, anh vốn định chị còn nặng hơn cơ.”
Tôi nghiến chặt môi, sợ mình không kiềm được mà bóp chết cô ta.
Chu Vi đứng thẳng dậy, ngắm được làm tinh
“À rồi, tháng sau tiệc đính hôn đến nhé~”
Cô lắc lắc tấm thiệp mời điện tử trên điện thoại:
Trình bảo phải chị tận mắt chứng cơ~”
Hừ, Trình Kinh Lâm khá nhanh như đã dỗ vui còn chụp cả ảnh cưới, thiệp mời cũng làm rồi.
Sau khi ta rời tôi lập camera mini ra.
Trong video, câu “Cái tai nạn nhỏ sân khấu hôm đó” của Chu Vi vang lên rõ ràng.
Rạng sáng hai giờ, Lục Cẩm Hòa xuất hiện trong phòng bệnh, mang theo hơi lạnh đêm, kính viền vàng còn đọng sương.
“Tôi nhờ người điều được rồi.” Anh rút từ ra một phong bì.
“Trong này là hóa đơn mua bi toán bằng thẻ dụng của Chu Vi.”
Tôi vội vàng lật xem, nhưng khi ngón tay chạm vào một phiếu chuyển khoản thì đột nhiên khựng lại.
Cha Chu Vi chuyển 2 triệu vào công ty của cha Kinh Lâm, ghi chú “phí hợp tác dự án”, ngày chuyển đúng một tuần trước cuộc thi.
với đoạn chat trước những chứng cứ đã
“Gần như rồi, chúng ta thể…” – vừa định nói, phòng bệnh bất ngờ bật mở.
Trình Kinh Lâm loạng choạng bước người nồng nặc mùi rượu.
Hòa nhanh chóng vào nhà sinh.
“Vi Vi bảo nay em ngoan lắm.”
Anh ta ngồi phịch giường, tay đầu sờ đùi
“Nào, cho em chút đây.”
Toàn thân cứng đờ, tay đặt lên nút gọi khẩn cấp.
Đúng điện thoại của anh ta đổ chuông.
Anh ta cáu kỉnh nhấc máy nhìn, sắc mặt lập tức tái
“Ba?”
Anh ta choạng bước đến sổ nghe
Tôi nghe loáng vài từ: “kiểm toán”, “sổ “chú Chu”.
Đến khi anh ta cúp máy, men đã tan đi quá
“Khốn kiếp!”
Anh ta đá mạnh vào chửi thề không kiêng nể:
“Lão già nhà họ Chu!”
Tôi giả vờ ngơ hỏi: “Sao thế?”
Trình Kinh Lâm mắt nhìn tôi
“Không quan đến em.” – kéo mạnh cà vạt. “Dạo này liên lạc với anh, chút chuyện phải quyết.”
Anh ta đi rồi, Lục Hòa từ phòng tắm bước ra, hai chúng tôi nhìn nhau.
“Kiểm toán…” – Lục Cẩm trầm ngâm. – “Tôi có người bạn ở Sở Tài chính.”
Những ngày tiếp Trình Kinh Lâm xuất hiện, ngay Chu Vi cũng biến mất không đến khoang.
Trên tờ báo tài chính lá cải mà Lâm Duyệt mang tới, một tin tức nhỏ khoanh đỏ:
công ty niêm yết bị kiểm toán đột xuất.”
Trong buổi tập phục hồi, tôi cố chịu đựng cơn đau khi thử đứng dậy.
Lục Cẩm Hòa đỡ lấy eo tôi, giọng hiếm khi dàng: “Chậm thôi.”
phải dồn lực, cơn đau như luồng điện buốt nhói thẳng lên não.
Tôi loạng choạng, cả đổ về phía trước.
Anh đỡ tôi thật vững, nước tôi không kìm được tuôn trào.
“Tôi hận bọn – Tôi túm lấy cổ áo giọng run rẩy vỡ vụn. hận!”
Lục Cẩm Hòa không gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, như đang dỗ một đứa trẻ gặp ác mộng.
Phải rất lâu sau, tôi mới nhận vẫn còn nắm chặt
“Xin lỗi.” – Tôi vội vàng buông tay.
Nhưng Cẩm lại đột nhiên mặt tôi lên: Nhụy Nhụy, tôi.”
Đôi mắt sau lớp kính kia sáng rực đến kinh người.
“Em mạnh hơn tất cả bọn họ. Nhớ lấy, thợ săn thật sự giỏi nhất ở sự chờ đợi.”
đó, nhắn tin Nham: 【Chờ thêm chút nữa, sắp rồi.】
Ngoài cửa sổ, ánh bị mây đen che Sự yên tĩnh cơn bão mới thứ sợ nhất.
06
Ngày xuất viện, ánh nắng chói đến mức khiến hoa mắt.
Chống đứng trước cổng viện, nhìn thấy chiếc Mercedes đen quen thuộc của Trình Kinh Lâm từ từ dừng lại trước
Kính xe hạ xuống, anh ta đeo râm, khóe môi nhếch lên nụ cười giả tạo, như thể giữa chúng tôi chưa từng có những thứ nhơ bẩn đó.
Nhụy, lên xe đi, anh đưa em về.”
Giọng anh ta dịu thậm chí còn xuống xe mở cửa, vươn tay đỡ tôi.
Tôi phản xạ tránh, anh ta hơi nhíu nhưng nhanh chóng lại đổi sang vẻ ân cần như cũ.
“Sao thế? còn giận anh à?” – Anh ta giọng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt cổ tay tôi như trước mỗi lần dỗ tôi.
Tôi cơn buồn nôn, cười: “Không, chỉ là… chưa quen thôi.”
Anh ta lòng cười, đóng cửa xe cho rồi ghế lái.
Xe động, trong xe thoang thoảng mùi tinh dầu tôi từng thích nhất.
Điều hòa chai nước cho tôi đã được mở
Những chi tiết này từng tôi tin rằng anh là người đàn ông dịu dàng nhất thế giới.