Tôi nhắm mắt lại, giả vờ vẫn chưa tỉnh.
Cố Đình đứng bên giường tôi rất lâu mà không lên tiếng. Một lúc sau, anh bất ngờ cầm khăn, nhẹ nhàng lau lớp hôi trên trán tôi.
Anh ta dường như rất xót xa, hết lần này đến khác thở dài.
Khi xoay người rời đi, anh ta đột nhiên cúi khẽ hôn lên trán tôi.
khi anh ta rời đi, tôi lập tức đưa lau sạch dấu còn vương trên trán, buồn nôn mức suýt ra.
Anh ta làm thế nào mà thể vừa hôn Nhã Kỳ, rồi lại quay hôn tôi ngay lập tức?
Lúc này, cửa phòng bệnh nữa bị ra.
Tôi tưởng Cố Vân quay lại, bèn mắt vờ ngủ tiếp.
Tôi sợ rằng nếu nhìn thấy gương mặt đó, tôi sẽ không kìm được mà muốn đâm chết anh ta lập tức.
“Chị, chị thực sự đang ngủ sao?”
nói này…
Là Nhã Kỳ.
Tôi mắt
Chỉ thấy Nhã Kỳ ôm trẻ đứng ánh mắt cao cao tại thượng xuống tôi.
“Chị vừa nghe thấy hết rồi nhỉ? ấy chưa bao giờ yêu chị. Cảm giác thế nào?”
“Chị là thiên kim giàu thì sao chứ? cùng phải cũng một con chó, ngoan ngoãn mở đường cho tôi bước sao?”
“Tôi đoán, bây chắc chị đau đớn lắm nhỉ? Đau là đúng rồi.”
“Dựa vào đâu mà giới này phải do đám nhà giàu người thống trị? lúc nào ngẩng cao đầu, khinh thường chế giễu tôi, như những người bình thường như tôi không xứng đáng được sống vậy.”
Khuôn mặt cô ta méo mó vì hận thù, nở một nụ cười quỷ dị, từng bước tiến sát lại gần tôi.
Ngay đó, cô ta giơ tay, mạnh bụng tôi.
“Dựa vào đâu mà chị được Cố Vân còn tôi thì không? Chị có tư cách gì?”
Thần kinh tôi như bị kéo căng đến cực giơ tay định đánh vào đứa trẻ trong lòng cô ta.
Nhưng Nhã Kỳ phản ứng cực nhanh, lập tức chặn tay tôi lại, cười thêm ngạo nghễ:
“Vết thương còn đang rỉ máu đúng không? khuyên chị đừng có phản kháng ích nữa. Mọi chuyện đã được định đoạt rồi, chị chỉ có thể cam mà
“Chị nhìn đứa bé này có phải rất giống tôi không? Sau này, mỗi lần thấy gương mặt nó, chị có nhớ đến đứa con đã chết của mình không?”
ta đột nhiên vung tay, tát tôi cái thật mạnh.
“Chị thử động vào tôi một chút xem!”
lập tức ngồi dậy, muốn trả lại cô ta bạt tai.
Nhưng cơ thể tôi quá nhiều đau đớn, hoàn toàn không là đối thủ của Nhã Kỳ.
Cô ta túm lấy cổ tay tôi, dùng sức đánh liên tiếp lên mặt tôi.
Giọng cô ta khinh miệt:
“Tôi cho chị một gợi nhé. đi chết đi, như thế nhà họ Cố mới chịu cho nhà họ một lời giải thích, lúc sẽ ra tay xử lý Tôi và con tôi sẽ chẳng có ngày nào ổn nữa.”
Nói xong, cô phá lên cười, đắc ý khỏi phòng.
Cơn hận thù bùng lên từ lòng, thiêu đốt tôi suýt điên.
Một ngụm máu tươi kìm được mà phun
nóng nhỏ xuống gương tôi, mùi tanh nồng khiến tôi có cảm giác thần chết đang lặng quan sát từ phía sau.
Cố Vân Đình nói đúng—nhà họ Vân sẽ không tôi mà đối đầu với nhà Cố.
Cha tôi kẻ trọng sĩ diện hơn cứ thứ gì. Nếu nhà họ Vân sụp đổ dưới ông ấy, đó sẽ là vết nhơ mà ông ấy không bao giờ có thể ngẩng đầu lên nữa.
Ông nhảy lầu tự sát, giờ vì tôi mà đối đầu với Cố gia.
Tôi sinh ra hào môn, nhỏ đến lớn gì cũng có thể dàng có được.
Nhưng thứ tôi có cũng chỉ là những món đồ lạnh lẽo mua được bằng tiền.
Đối với một gia tộc lớn, thứ quan trọng nhất là lợi ích, còn tình cảm… chỉ là thứ yếu.
Nhưng lợi ích thể mua được thân, cũng không mua được tình yêu.
Dù tôi có rơi vào đường cùng thế nào, mẹ tôi cũng sẽ không về phía tôi.
Họ chỉ biết hy bắt tôi nhẫn nhịn, nói một câu:
“Phải đặt đại cục hàng đầu.”
Lòng tôi như có một ngọn lửa thiêu đau đớn đến mức tim như muốn nổ tung.
Tôi loạng dậy, bước đi về phía cửa sổ.
Bên muôn ngàn ánh đèn sáng rực rỡ, nhưng chẳng ngọn đèn nào dành tôi.
Có lẽ, cứ chết đi như vậy
Trong bóng tối vây kín, tôi sẽ được gặp lại con tôi.
Đó có lẽ là người duy nhất trên thế gian này yêu tôi vô điều kiện.
mà tôi… đã không thể bảo vệ con mình.
chết.
“Cứ thế mà chết đi, để đôi cẩu nam nữ đó dung sống hạnh không thấy quá uất ức sao?”
Giọng nói bất ngờ vang khiến thần kinh tôi thẳng cực độ.
Tôi quay phắt lại, thấy một người đàn mặc áo trắng.
Anh ta đứng ngay sau lưng tôi, hai tay vào túi áo, ánh mắt bình thản quan sát tôi.
Cơn đau từ bụng dưới trọn cảm giác của tôi, tôi chẳng còn tâm trạng để quan tâm đến một đàn ông xa
Cũng không có sức để nói thêm câu nào.
Tôi gắng gượng từng bước, khó khăn lê về phía giường.
Khoảnh khắc trước đó, thực sự đã muốn chết.
Chết đi, tôi sẽ không còn phải chịu nỗi đau này, phải giãy giụa trong tuyệt vọng, không còn phải oán hận mà bất
Nhưng nếu như vậy, chẳng phải quá dễ dàng cho Cố Vân Đình và Nhã sao?
thà kéo bọn xuống địa ngục cùng mình, không cứ lẽ mà chết đi được.
Người đàn ông kia vẫn đứng yên, lặng lẽ nhìn tôi chật từng bước lê về phía giường.
Anh ta quá mức yên tĩnh, yên tĩnh đến mức như chưa từng tồn tại trong căn
Rất lâu sau, tôi cuối cùng cũng lại lên giường.
Kiệt đến không sức cử tôi nhắm mắt lại, mặc kệ tất cả.
“Uống cái này đi, sẽ đỡ đau hơn.”
mở mắt, liền anh ta đứng ngay bên giường, từ trên cao nhìn xuống tôi, trong tay cầm một viên thuốc.
Ánh mắt tôi rời khỏi viên thuốc, dừng lại trên tấm thẻ tên trước ngực anh ta.
Trưởng khoa Ngoại Trương Vân Thâm.
Thấy tôi quan anh ta cười nhạt:
“Sao? Sợ tôi hại cô à?”
“Với bộ dạng cô, tôi còn chẳng cần ra tay, kéo dài thời cô tự mình cũng sẽ chết thôi.”
Nói xong, anh ta đặt viên thuốc xuống gối bên cạnh tôi.
“Uống không tùy Dù sao cũng chẳng phải tôi là người đang chịu đau.”
Sau đó, anh ta quay người rời đi.
Tôi đột ngột giữ ta lại:
“Tại sao anh lại giúp tôi?”
Anh ta khựng lại, không quay đầu, chỉ hờ hững đáp:
“Vì cô ngu xuẩn đáng thương.”
lời, anh ta không chần chừ thêm giây nào, lập tức khỏi phòng bệnh.
Tôi nghiêng đầu nhìn viên thuốc bên gối.
chút do tôi nuốt xuống.
Trương Vân Thâm nói đúng—nếu anh ta thực muốn hại thì chẳng cần anh ta ra tay, tôi cũng sẽ tự chết dần chết trong tuyệt cảnh này.
Tôi không biết tại sao anh ta lại tôi.
Nhưng tôi chắc chắn… anh ta ý định hại
“Con! của tôi!”
Tôi hốt hét lên, choàng khỏi ác mộng.
Cả người run rẩy không ngừng.
vậy?”
quay liền nhìn thấy gia đình mình.
họ nhìn tôi đầy lo như thể thật quan tâm đến tôi.
sững sờ, tôi lập tức nắm lấy tay tôi, xót xa nói:
“Sao tay con đổ nhiều mồ hôi thế này? Gặp ác mộng à?”
này, ý tôi mới hoàn toàn trở lại.
Tôi khẽ mỉm cười, giọng nhạt nhòa:
“Chỉ không hiểu sao lại mơ thấy con biến mất.”
Bố tôi nói:
“Ba vừa mới xem cháu xong, trắng trẻo bụ bẫm lắm, rất khỏe
Anh trai tôi cười tiếp lời:
“Nhìn đứa nhỏ đẹp lắm, đúng là cháu ruột của anh!”
Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bọn họ khiến tôi lại trong lòng.
Tôi nhịn hỏi:
“Mọi người thấy con bé giống ai?”
“Tất nhiên là giống con rồi, y hệt con hồi bé, đẹp lắm!”
“Đúng vậy, nhất là đôi mắt, cực kỳ Yên
Anh tôi cười nói:
thấy con bé còn nghịch ngợm y hệt em hồi Lúc nào cũng thích bắt anh!”
Vừa dứt lời, nhà liền bật cười ha hả.
Nụ cười của họ vui vẻ thế, nhưng lọt vào tôi, ồn ào đến mức nhức nhối.
Tôi bỗng bật khóc.
Họ nhìn thấy tôi rơi nước mắt, còn rằng vì đầu nên cảm xúc không ổn định.
Tất cả đều vội vàng ủi:
“Đừng kích bây giờ đáng yêu thế thôi, sau này lớn lên chắc chắn sẽ làm khổ đấy!”
Càng nghe họ nói, tôi lại càng thấy đau lòng khôn xiết.
Không biết vì sao tôi khóc.
Cũng ai hiểu được tuyệt vọng trong lòng tôi lúc này.
Con tôi giống ai, không quan trọng.
Tôi vì sao mà khóc, cũng không quan trọng.
Quan trọng là—nhà họ Vân và nhà họ Cố càng chặt với nhau hơn.
Thật lâu sau, bình tĩnh hỏi:
“Nếu một ngày nào đó, con và Cố Vân Đình quyết liệt đối đầu nhau, mọi sẽ làm gì?”
Căn bỗng vào sự chết chóc.
Vài sau, bố tôi trầm mặt nói:
kể có chuyện gì xảy ra, con cũng được đối đầu với Vân Đình. không phải người chưa từng trải đời, chẳng lẽ không biết trong những gia tộc nhà nào mà không chút bẩn thỉu hay sao? Cho dù chuyện này xảy ra với chỉ cần con giữ vững vị trí thất, chỉ cần nhà họ Vân vươn cao hơn, thì tất cả những thứ khác có thể bỏ qua.”
Mẹ cũng gật đầu đồng ý:
“Ba con đúng đấy, Yên Nhiên. Tình cảm là thứ dụng nhất trên đời này. Tiền và quyền lực mới là thứ thực tế nhất.”
Anh tôi vỗ vai tôi, cười nhẹ:
“Phải đấy, có đây, sau này chuyện gì anh cũng sẽ sau bảo vệ em. Không có nhà Vân, em nghĩ em có chỗ dựa nào
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.
Hóa ra, sâu trong lòng tôi vẫn mong đợi gia có thể trở thành chỗ dựa thực sự của mình.
Nhưng tất cả những điều đó… lại một ảo xa vời.
Ngay việc con bé giống hay không, họ cũng chẳng nhận ra.
Thì làm sao có hy vọng họ đứng ra đòi lại công bằng cho tôi?