Vài ngày sau, sức khỏe dần hồi
Cảm thèm ăn cũng hơn nhiều.
Hôm đó, Đình bế đứa trẻ đến tôi.
tôi ăn ngon miệng, anh ta không nhịn được bật cười:
"Nhìn em xem, ăn mà dính cả ra ngoài kìa."
Anh ta ngồi bên cạnh, cúi người hôn nhẹ lên khóe môi tôi.
Rồi trán vào tôi, ngón tay chậm rãi lướt qua môi tôi, giọng nói khàn khàn:
"Còn dính một hạt cơm này."
Tôi cố cơn buồn nôn, cúi giả vờ xấu hổ:
"Anh đúng là chẳng đứng đắn gì cả."
mắt Cố Vân Đình lập tức đi.
Anh ta bế con trên một dùng còn lại giữ chặt gáy cúi hôn sâu.
Tôi ép phải phối nhưng bàn tay dưới lớp chăn đã siết thành nắm đấm.
Rất lâu sau, anh ta mới buông tôi hơi thở nặng nề:
"Mỗi lần thấy em, anh đều muốn làm chuyện xấu."
Tôi hổ giả vờ mắng:
"Anh có biết xấu hổ không hả? Làm vậy ngay mặt con nữa chứ!"
Anh ta kéo tay tôi đặt lên một nơi nào đó, nở nụ cười trầm
"Nếu anh biết xấu hổ, làm sao có thằng được?"
cầu lý của Vân Đình rất cao.
những ngày đèn đỏ, gần như ngày nào anh ta cũng đòi hỏi.
Trước đây, anh ta từng nói rằng chỉ có tôi mới khiến anh ta phản ứng như vậy.
Bây tôi mới hiểu, ta chẳng khác gì một con chó gặp ai cũng có thể lần.
Tôi đẩy anh ta ôm lấy đứa trẻ từ
Sau đó giả vờ tìm kiếm một lúc rồi
thoại của em đâu? Em muốn chụp hình cho con, bé đáng quá."
Cố Vân Đình xoa đầu lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho tôi.
dùng thoại em vẫn đang ở cữ, không cho đâu."
"Nhưng em muốn lưu lại những khoảnh khắc trưởng thành của con mà."
Cố Vân Đình như bị tan chảy bởi câu nói của tôi, lại cúi xuống hôn nhẹ lên má tôi:
"Được rồi, nhưng bảo bối không nhìn điện thoại đâu
anh yên tâm, em không để con xem điện thoại đâu."
"Ngốc anh nói bảo bối là em cơ mà."
Những lời ngọt này, anh ta vẫn trôi chảy như vậy.
Nếu trước đây, lẽ tôi sẽ lại ngập tràn hạnh phúc.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm đến cực điểm.
"Ngày mai, anh sẽ con nước ngoài du lịch. Em ở lại ngoan ngoãn, biết chưa?"
Là con đi hay đưa Nhã Kỳ một ấm áp, vừa chơi tận hưởng thời gian ở cữ?
Tôi không nhiều, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
"Được."
Ngày đầu tiên Cố Vân Đình Nhã Kỳ và đứa bé ra nước ngoài.
Ngay tức, Nhã Kỳ thêm tôi vào sách bạn
màn hình hiển thị ràng—là Cố Vân Đình đã gửi thiếp tôi cho cô ta.
Vừa kết bạn xong, cô ta đã vội vàng khiêu khích.
Liên tục gửi đến tôi nhiều bức ảnh.
“Chị à, đây là tâm chăm sóc phụ sản cao cấp nhất mà A Đình đặt riêng cho em
“Chỉ cần ngước mắt là có nhìn thấy xanh ngắt, biển mênh mông, xa xa còn có cả một vườn hoa rực rỡ sắc màu. Đúng thư thái đến tâm
“Hôm chỉ là nói đùa thôi, chị ngàn vạn lần đừng chết nhé. Chị mà chết rồi, ngày tháng tươi đẹp của em cũng chấm dứt mất.”
nhất định phải sống thật chỉ cần chị còn sống, em mới có thể sống sung sướng thế này. ha ha.”
“Chị biết không, cả họ Cố bây giờ đều đã biết đến sự tại của em rồi. A Đình đặc biệt tặng em một món quà trị giá hàng chục triệu, lại đích thân đến trung chăm sóc sản để thăm em nữa Bây giờ bà đang bế cháu trai bối của mình, vui mừng đến mức cười không ngậm được miệng kìa~”
“Chị cảm ơn chị đã ban cho em những ngày tháng tốt đẹp này. Kiếp sau em định báo đáp chị tốt.”
Bàn tay điện thoại.
Mẹ tôi, từ tôi sinh con đến giờ, chưa đến thăm tôi dù chỉ một lần.
Càng chưa bao giờ tặng tôi một món quà trị giá hàng chục như thế.
Quả nhiên, giống Cố Vân đã nói—chỉ cần giữ được cha mẹ anh ta cũng sẽ chẳng truy cứu chuyện của Nhã Kỳ.
“Xem cô tức kìa, biết phụ nữ ở cữ không nên tức giận sao?”
Giọng nói thuộc đột ngột vang lên.
Tôi ngước mắt nhìn, Trương Thâm đã đứng ngay trước mặt lúc
Anh ta lấy điện thoại từ tay tôi, lướt nhìn tin nhắn chút, đó bật cười, tay ném điện sang một
“Cô đoán xem, đứa Nhã Kỳ có phải con của Cố Đình không?”
Tôi sững sờ, rồi lập tức lắc đầu:
Vân Đình cẩn thận vậy, chắc chắn đã làm xét nghiệm ADN sớm rồi. Anh ta không phải loại đàn ông dễ bị Nhã Kỳ chơi
Trương Thâm gật đầu:
“Anh đúng là cẩn thận. khi Nhã biết, đã lén làm xét nghiệm quan hệ con.”
“Nhưng nếu kết quả mà anh ta cầm trong tay, lại không phải xét nghiệm của đứa bé đó thì sao?”
Tôi lập tức quay đầu nhìn ta:
anh gì?”
Trương Vân Thâm nhếch môi:
“Kết quả xét nghiệm ADN anh ta có trong tay, thực chất là mẫu con cô để
Tim tôi chấn động mạnh, giọng nói khẽ lên:
sao biết được?”
Anh ta chậm rãi
“Bởi vì người đã đánh mẫu xét ADN… chính tôi.”
Tôi trợn mắt nhìn ta, thể tin nổi.
Trương Vân cười khẽ, thong thả tiếp tục:
“Ngày cầm quả trong tay, Cố Vân Đình vui đến mức suýt phát điên. Khi đó, lần đầu tiên tôi thấy trên ta có biểu cảm vui sướng của người lần đầu được làm
“Mà khi nhìn thấy biểu cảm đó của anh ta, cũng nhịn được mà bật cười.”
“Chỉ cần nghĩ đến việc sau này, anh ta biết mình đã nuôi nấng một đứa con không rõ nguồn gốc, tôi lại cảm thấy cực kỳ thú vị.”
Càng nói, vẻ mặt ta càng như thể chỉ đang kể một câu chuyện tầm phào.
Khoảnh tôi thấy rợn cả người.
Tôi chợt nhận
Những tôi đã qua, lẽ từ lâu anh ta đã nhìn thấy hết.
Nỗi đau đớn cùng tuyệt vọng của tôi, anh ta đều biết rõ.
Nhưng anh ta đứng từ xa lặng lẽ quan sát.
Khi tôi giãy giụa trong lầy, khi tôi gần như không còn con đường nào anh giống như một Tử Thần lạnh đứng bên cạnh, nhạt.
Chỉ để chờ thời cơ thích hợp—đạt mục đích trong lòng mình.
Thấy tôi im lặng nhìn chằm vào mình, anh ta chợt bật cười:
“Sao thế? Cảm thấy tôi đáng sợ à? Nhưng so với tôi có đáng sợ hơn không?”
Tôi nhìn anh ta gằn từng chữ:
“Rốt cuộc anh là ai?”
Anh ta nhếch môi:
“Tôi là ai không quan trọng. Quan là… thể giúp báo thù.”
“Cô nên cảm ơn chính mình đã đủ hại. Nếu không, tôi buồn ra tay giúp đỡ đâu.”
Anh ta khoanh tay, ánh mắt đầy hứng thú:
“Sân khấu đã chuẩn bị xong rồi. Chờ mà xem màn hay đi.”