Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Vừa dứt lời, tôi không kiềm được nữa mà nôn khan.
Chất nôn tanh dính thẳng lên đôi giày của em gái tôi, khiến lập tức khóc:
“Ba mẹ! xem Phương Lạc còn đi được gì nữa chứ! Con không muốn đi chơi chăm một đứa bệnh!”
tôi mặt tối sầm lại, đoán nói:
“Con ở nhà tĩnh dưỡng cho khỏe đi.”
Em tôi lập tức đổi nét mặt, ý tôi.
dâu chỉ biết dành tôi:
“Lạc Lạc, đợi em lại, chị dâu sẽ dẫn em đi.”
Tôi nhìn chị dâu cảm kích.
Cảm ơn ta đã có thể khiến cả đám ác ma này… chết sạch!
Như vậy là, họ toàn không còn lý gì để cho tôi đi ngoài cùng nữa. Tôi cũng thoát khỏi cái được sắp đặt.
Chỉ lần này, người gặp họa là bọn họ thôi.
Truyền một chai thuốc, ba mẹ tôi đưa tôi về
Để ăn mừng ngày xuất ngoại du lịch, mẹ cùng xuống bếp nấu một bàn đồ ăn soạn.
Tôi vừa mới nôn xong, chỉ có thể ăn tạm cơm trắng chan
Ăn xong, tôi nằm trên định nghỉ ngơi một lát.
tôi tức tối hét lên:
“Phương Lạc! Con chết kia! Đừng tưởng bệnh rồi không phải làm việc! Mau ra đây thu dọn lý giúp em mày!”
Em gái tôi ngồi bắt chéo chân ghế sofa, vừa xem vừa
“Mẹ, con không muốn để Phương Lạc sắp xếp hành lý cho con! Quê chết được! Lỡ đâu chị ta gói mấy bộ đồ xấu xí thì chụp hình đẹp được!”
“Thôi được rồi, con chỉ huy chị ta được.”
Phòng của gái tôi lớn hơn phòng tôi rất nhiều, trí cũng sang trọng hơn — rõ ràng là ba mẹ thiên
Tôi và nó chỉ cách nhau từ khi nó ra đời ba tôi phát tài, mẹ tôi yêu chiều nó gấp
Hồi nhỏ, có hàng đống váy hoa, còn quần của thì toàn vá rách chịt.
Lớn lên, điểm thi của tôi đủ vào trường tốt nhất, nhưng ở thành phố lớn, chi phí hoạt cao, ba mẹ không muốn tôi nhiều tiêu vặt vé tàu tốc, nên bắt tôi học đại học ở nhà.
Còn em gái tôi, không đậu đại quy, ba chi cho nó học chương trình liên kết quốc tế, mỗi năm phí hơn cả triệu.
Đến lúc đó thì họ lại chẳng tiếc nữa.
Chỉ là… không muốn tiêu tiền cho tôi mà thôi.
Tôi cười tự giễu.
Em gái tôi trên giường, ra lệnh cho tôi với vẻ kênh kiệu:
“Cái áo thun này, cái váy kia, cả áo khoác kia nữa, tất cả phải mang theo.”
“Còn mỹ phẩm và đồ dưỡng da trên bàn của em nữa.”
Tôi cho hết tất cả vào vali.
Em gái tôi đột nhiên dừng lại một chút, ghé tôi, cười đắc ý:
Giai Lạc, món này đều là ba mẹ cho tôi. Chị đừng có mà ghen tỵ, ba mẹ không thương chị đâu, họ chỉ thương tôi — phúc tinh của họ thôi.”
Không sao đâu. Phúc tinh như mày sắp sửa cùng ba chết chung rồi. Cả nhà sẽ được “sum vầy” theo nghĩa.
Nghĩ tới tôi cố nén cười, mím môi, chân thành đề
“Em à, đem theo mấy món này lên máy bay lắm. Hay em khỏi mang theo Dù sao đến nước ngoài chị dâu sẽ mua cho em toàn đồ hiệu mà, đúng không?”
“Chị chưa từng dùng đồ hiệu, thật sự ganh chết đi được luôn đó!”
Nghe tôi khen nịnh như em tôi càng thêm đắc ý, miệng cười đến mức gần như ngoác tới mang tai.
Nó suy nghĩ một chút, rồi chạy đi nũng nịu với mẹ.
Mẹ tôi dịu vỗ đầu nó, cười tươi đầu đồng ý.
đúng là cảnh tượng mẫu tử thương cảm lòng người.
Có được sự cho nó lại chạy đi tìm anh trai tôi.
Anh tôi dĩ nhiên là vui mừng phải xếp hành lý.
Hai người đúng là giống nhau đến từng tế bào — lười biếng ham hưởng thụ đã ăn sâu vào máu.
Sáng sớm hôm sau, nhà họ lên
Trước khi đi, mẹ tôi còn không quên dặn dò tôi:
ngày chỉ được bật điều hòa hai tiếng đấy. Không có việc gì thì đừng ở nhà lãng phí tiền điện. Tụi tao đi chơi mấy mày tự đi làm thêm kiếm tiền tiêu xài. Lớn tướng rồi mà cứ bắt ba mẹ nuôi là không được đâu.”
chờ mẹ nói xong, đứng họ rời đi.
Chỉ tiếc là… tôi làm họ cũng sẽ chẳng giờ nhìn thấy nữa rồi.
dọn vở, lên thành phố học ở viện.
Kiếp vì mãn với trường đại học, tôi quyết định cao học để thi vào ngôi trường mơ ước — Nhưng vì chuyến du lần tôi đã vĩnh viễn mất mạng sống của mình.
Lần này, không còn cản đường nữa, tôi nhất định sẽ chăm chỉ học hành, thi đậu, công vượt lên.
ở thư viện đến chín giờ, sau đó gọi đồ mang về nhà.
Lấy ra chiếc thoại thứ hai, tôi nhập vào địa chỉ của trang bí kia.
Buổi livestream đã bắt đầu rồi.
Lần tận xem họ chết thảm đến mức nào!
Trong thoại, tôi anh trai và em gái đã trói lại rừng.
Chị dâu không ném hành lý họ đi, vì biết đó chẳng có gì giá trị cả.
Em gái co rúm trong lòng rẩy vì sợ.
Ba tôi mặt mày u ám, liên tục nhìn vào thoại.
Nhưng tôi biết, chắc chắn chẳng có sóng đâu mà đợi.
Anh trai chống chỉ tay về phía sâu trong rừng mắng chửi:
“Rốt cuộc là ai giở trò ma quỷ hả! Biết ông là ai không? Biết vợ ông là ai không? khuyên mày tốt nhất là thả tụi tao ra nhanh đi!”
Không có ai đáp lại. Mặt anh ta xanh lét tức giận, chỉ có thể thét vô vọng.
càng càng tối, nhiệt độ trong rừng cũng hạ xuống.
Cả còn biết ôm nhau sưởi ấm.
Họ lả — lúc ở trên bay gần như chẳng ăn gì.
họ chê đồ ăn trên bay dở, may mà tôi đã cơm hộp.
Còn bây không tôi, chắc vẫn nghĩ rằng cố chịu đói thôi, xuống máy bay là sẽ được ăn sơn hải vị.
Ai ngờ vừa đặt chân xuống ném vào rừng.
Tôi nhìn họ hoảng loạn trong livestream mà cảm thấy vô cùng mãn nguyện, cơm ăn ngon đến lạ — không kìm được thêm mấy miếng.
Em tôi đói đến không chịu nổi nữa, mặt trắng bệch, ớt nói:
“Ba mẹ… con đói quá…”
Mẹ lấy nó, cuống cuồng lo lắng.
Cùng là con gái của bà, nhưng bà chưa bao giờ hỏi xem tôi có sống nổi không.
Ba tôi và tôi đứng đi vào rừng tìm trái cây.
Chẳng bao lâu sau, hai mặt mày biến dạng vì loạn, vừa chạy vừa gào lên:
mau!”
Mẹ tôi và em gái vẫn đứng ngẩn người tại chỗ.
Chỉ nghe từ sâu trong rừng đợt tiếng gầm gừ của dã thú.
sau đó, mấy con sói lao trước như mũi tên rời cung phóng về phía họ.
Mẹ tôi bật nhưng phát hiện vẫn chết trân đó.
rõ bầy sói đến bà liền lao tới, che chở cho gái dưới mình.
răng sắc nhọn của cắm phập vào chân mẹ ngoạm một miếng thịt to tướng người bà.
Mẹ tôi nỗi mặt trắng bệch, mồ hôi lớn như đậu thi nhau lăn xuống trán.
Thế nhưng, ngay cả trong ấy, bà vẫn ôm chặt lấy em gái để vệ nó.
Tình mẫu tử động lòng người đấy!
Chỉ là… thương đó, chưa bao giờ tôi dù chỉ chút.
Hồi nhỏ, chính bà là người đánh tôi.
Thi hơn em gái cũng bị đánh, đi mà không nấu cơm bị đánh, chỉ cần ai đó khen tôi một câu — cũng bị đánh.
Dần dà, chỉ thấy bà giơ tay lên, tôi theo phản xạ đã đưa tay ôm đầu.
Còn giờ đây, bị thương lại là bà.
Tất cả nỗi đau người tôi… giờ đều phản lại, hết lên người bà.
Tôi sung sướng đến mức cảm thấy mình có thêm một cơm nữa.
Ba tôi và anh trai mấy cây, liều mạng đuổi bầy sói đi.
tôi kéo mẹ mình chạy ra ngoài.
Nhưng người, làm chạy nhanh hơn sói?
Chẳng mấy chốc, bầy sói đuổi họ.
Ba tôi và anh trai vội trèo cây, kéo mẹ em gái tôi lên theo.
Máu từ vết thương của mẹ tôi ròng ròng theo thu hút thêm nhiều thú hơn nữa.
Có thì tìm cách lên, có con thì húc mạnh vào gốc cây hòng làm nó đổ