không thành công, nhưng cũng đủ cả nhà hoảng đến hồn bay phách lạc.
cả co ro trên cành cây, run lẩy mặt mày tái mét, thần trí
Tôi thấy người livestream để lại bình luận: “Hai ngày xem tình thân quan trọng hay mạng sống quan trọng.”
dưới là một tràng reo sôi nổi.
Tôi — họ phải đối mặt lựa chọn đầu tiên.
Hai ngày qua, tôi vẫn đặn: ban học ở thư viện, ban đêm gọi đồ ăn về và xem livestream.
nhà bốn người co rút thân cây, đói đến hoa mắt chóng mặt nhưng chẳng dám bước xuống.
Chỉ cần chân xuống, bầy rình dưới xé ngay lập tức.
So với mấy show truyền hình, này đúng là vừa kịch tính khiến người ta ăn ngon miệng hơn.
Lúc đi đổ tình cờ gặp dì Vương — hàng xóm bên cạnh.
dúi cho mấy quả đào, vừa cười vừa hỏi:
“Ba đi chơi sao không dẫn con theo vậy?”
Tôi lắc đầu, giả buồn bã lời:
“Trước lúc con bị dị ứng, thể đi được. Nếu có đi cũng chỉ thêm phiền, chi bằng ở nhà nghỉ ngơi còn hơn.”
Dì Vương xoa tôi, ái ngại hỏi:
“Họ không nhắn tin hỏi han gì con à?”
Tôi mím môi, cố gượng ra một nụ cười:
“Họ... sẽ không gửi tin cho con đâu.”
Dì Vương nghe vậy thì xa lắm, lại quay nhà lấy thêm đồ ăn dúi cho tôi.
rời đi, dì lẩm bẩm:
“Thật là nghiệp Rõ ràng cũng là con gái, sao lại đối xử tệ với đứa con thứ chứ? Chẳng là sao?”
Đúng chẳng phải đều là con ruột sao?
Tại sao một người lại có thể vị đến mức đó?
Thiên vị em gái tôi, yêu chiều em thì sao chứ?
Cuối cũng đâu tránh được kết bị hại đến chết.
Vậy bây giờ, tôi sẽ ngồi đây và kiến cảnh ba mẹ vị cùng đám con cưng họ từ từ chịu đựng khổ.
Tôi rửa trái cây xong, ngồi xuống mở
Lũ dã thú dưới gốc cây biết thấy gì mà lượt bỏ đi.
Điều cho họ cơ hội thoát thân.
Ba tôi và anh trai những người đầu tiên leo xuống, lặng lẽ tiến sâu vào rừng.
Bỗng họ nhìn thấy một gốc cây có một cái ba căng.
ra xem thì bên trong vài chai nước, mấy hộp thịt hộp, lại toàn là bánh mì.
Anh tôi lập tức mừng rỡ, xách balo định mang về.
tôi thì mặt sầm, đưa tay lại, nhìn anh tôi bằng ánh mắt nghiêm trọng rồi nói:
“Nếu chia đều chỗ này cho bốn người thì ngày là hết sạch. Mẹ mày chân bị thương, chắc không đi nổi đâu.”
Ý là — chỉ có hai người họ mới được ăn.
Anh nuốt nước bọt, nhìn mẹ và gái một thật sâu, giấu balo vào một chỗ kín.
người họ ăn no sau hái mấy quả dại về.
Thấy không? Trước sinh mạng, cái gọi là thân đúng là trò cười rẻ rúng.
Nhưng hành động của ba và anh tôi lại khiến người xem livestream phấn khích, bắt đầu tặng
Họ nói, phải giữ lại ba và anh tôi cuối cùng — để xem hai người đó sẽ “chó cắn chó” thế nào.
Em gái nhận được mấy quả lao vào ăn ngấu nghiến, chẳng còn dáng vẻ thư kiêu nào nữa.
Mẹ tôi thì cuồng nuốt bọt, cuối cùng vẫn đưa phần của mình cho em gái.
Đúng là tình mẫu tử vĩ đại thật đấy.
trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế này, tất cả cũng chẳng đáng một xu.
Tôi cắn một miếng mận dì Vương — mềm, ngọt, đến lạ.
ba mẹ, anh trai gái của tôi… chẳng ai có cơ hội được nếm thử nữa.
Đêm em đói không ngủ bụng kêu réo liên
tôi lén lút dẫn đến giấu đồ ăn.
Mắt gái sáng rực, cầm bánh lên là bắt đầu ăn ngấu nghiến, miệng nhồm nhoàm nói:
“Anh ơi, sao anh biết chỗ lát nữa em gọi mẹ đến ăn cùng!”
Anh tôi lắc đầu, tay vào túi đồ rồi nói:
nói với mẹ. Đồ ăn đâu.”
Em gái ăn hết cái bánh mì, gật đầu lia lịa.
Tôi khẩy.
Mẹ à, đứa con mà mẹ yêu thương hết lòng ấy, cũng sẵn vứt mẹ ngay khi
Tôi nhìn cảnh cả nhà co cụm vào nhau tìm hơi ấm, trong lòng sướng rơn.
Ở nhà, tôi gọi đồ bật điều hòa, sống thoải mái hết
Mấy chuyện mẹ tôi từng cấm, tôi đều làm hết.
Tiếc là bà ta còn cơ biết, cũng thể ngăn cản nữa.
cả những chuyện họ đang qua… đều là người con vợ, chị dâu mà họ yêu thích ra.
Mẹ tôi đói không chịu nổi, quay sang nhìn thì khóe gái còn dính vụn bánh mì.
Ánh mắt bà lập tức sáng rực, vội em gái dậy, hạ giọng hỏi:
“Bé con, con ăn bánh mì rồi hả? đâu đấy? không nói mẹ? đói đến sắp chết rồi!”
Em gái đầu, lảng tránh không đáp.
Lông mày mẹ tôi nhíu chặt, giọng cũng nặng hơn:
“Sao vậy hả? Mày có đồ ăn mà không nói với mẹ? Mày muốn mẹ chết đói à? Mẹ thương mày cũng rồi!”
Tiếng cãi nhau đánh thức cả ba tôi anh trai tôi.
Ba tôi nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của anh tôi, lập tức hiểu ngay mọi chuyện.
Ông hắng giọng rồi
“Giờ bà cũng biết hết rồi, thì tôi nói rõ luôn. Bà bị thương, không theo bọn còn tốn thêm lương thực. Cho bà một ít đồ ăn, sống hay không là tùy vào bà!”
Nói xong, ba cho mẹ tôi một bịch mì và một chai nước, quay lưng bỏ đi.
Mẹ tôi gào khóc thảm thiết, bị thương thể nhúc nhích, chỉ dùng tay đập trong vô vọng.
“Tôi ra nghiệp vậy trời! Chúng vợ chồng mấy chục năm, mà ông lại rơi tôi như thế sao?!”
Thấy ba tôi đầu, bà lập tức gọi em gái tôi:
“Bé mẹ là mẹ con mà! Sao có thể bỏ rơi mẹ chứ?!”
Từng câu, từng chữ đều đau đến tận xương tủy.
gái do một chút… vẫn đầu đi, ngoảnh
Mẹ tôi thất thần, cơ thể còn sống nhưng tinh thần hoàn toàn đổ.
Nhìn thấy cảnh ấy, tôi bỗng bật cười.
Nghiệp lớn nhất đời bà… chính là sinh tôi!
Trời đã cho tôi cơ hội sống một nữa — thì số phận bà ta, chỉ thể là không toàn thây!
xem livestream ai đều phấn khích, thi nhau tặng tiền
Có người thậm chí thưởng đến ngàn, yêu cầu “đặt riêng” cách em gái tôi phải chết.
Chủ kênh chỉ lạnh lùng đáp một câu: “Đã xếp xong.”
Những ngày gần thời tiết nóng bức khó tôi cũng thấy hơi bứt rứt trong việc học.
Buổi vừa ăn kem vừa xem livestream, coi như tìm chút niềm vui.