Trở Về Từ Cái Chết
Bọn họ ăn lương đói vẫn phải tiếp tục đi, đi rất lâu…
Rồi cùng — bị bọn bắt cóc tóm
tượng kiếp trước lại tái hiện.
Bọn bắt cóc mặt, dí dao vào cổ từng người, giọng lạnh như băng:
“Cho các một cơ hội Chúng tôi sẽ thả người đi, còn cung đồ ăn… chỉ cần các người để lại một người — cho bọn tôi chơi đùa một chút.”
Hai chữ “chơi đùa” được chúng rất mạnh, khiến cả đám người chìm vào bóng tối hoảng.
Chơi? Là “chơi” như thế nào?
Mặt em gái lập tái nhợt, toàn thân run rẩy, hoảng loạn lắc đầu nhìn ba và anh tôi.
Nhưng ba tôi tôi… lại đều chọn nó.
Giọng ba tôi trầm thấp, đầy vẻ đau giả
“Con hiểu cho ba, là con gái. Gia đình này cần con để nối dõi tông đường.”
Anh tôi cũng vội đầu phụ họa:
đó em, em ở lại trước đi. Anh sẽ tìm cơ hội quay lại cứu
Nhưng ai cũng biết rõ.
Dù gái tôi có chết… thì bọn cũng chẳng quay lại nữa.
Ba tôi anh tôi vừa được cởi trói liền quay đầu bỏ chạy, như thể sau lưng có thú dữ rượt đuổi.
Em gái tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Giống hệt như trong kiếp trước.
Tôi đã bị cả nhà đẩy ra — trở thành vật sinh vì “gia đình”.
Bọn bắt cóc đã để lại trên người tôi vô số dấu vết tra tấn.
Vết bỏng do thuốc lá châm, vết rạch dao, vết bầm tím từ những trận đánh bằng gậy
Tôi đau cùng, như thể toàn bộ xương cốt đều bị nát, rồi ghép lại để tục đánh.
Tôi nát môi mình, máu tràn đầy miệng.
Chỉ khi đó… tôi mới cảm nhận được mình còn sống.
Khi bọn chúng “chơi đủ”, cả quanh tôi…
đã tranh thủ tất cả bọn chúng lơ nhanh nhẹn chui ra được.
Tôi không thể trốn thoát.
Vì tôi lao xuống vực.
thể tan xương nát thịt.
bây giờ, tất cả nỗi đau, vọng — đã tái hiện hoàn toàn… trên người em gái tôi.
Chỉ không còn cha mẹ và anh trai yêu cô ta bên để bảo vệ nữa.
Bàn tay chai sạn của những tên bắt cóc vung lên, tát thẳng mặt nó, lập tức sưng to.
Một chiếc răng bật ra, rơi xuống đất.
Em gái tôi khóc lớn, trong tuyệt vọng.
Một tên túm tóc nó, đập đầu nó vào tảng đá, nghiến răng
“Khóc thêm câu nào nữa là tao cho mày chết đấy!”
Ánh mắt em tôi tuyệt vọng.
Trên làn da trắng muốt, vô số vết thương hiện rõ — loại màu của bầm tím, máu me hòa lẫn.
Máu chảy lênh láng, từng tiếng thút thít yếu tan vào trong gió.
Bọn bắt sững người nhìn, rồi ra một tiếng chịu:
“Chết Mới tí đã không nổi?”
Một câu nhẹ bẫng, tuyên bố kết thúc mạng sống của em gái tôi.
Tôi thở nhẹ nhõm, như có tảng đá lớn trong lòng vừa gỡ
khi tôi sinh ra, hai luôn đè ép tôi… đều đã chết!
Tôi ôm mặt, khóc lặng lẽ.
Đây chính là cơn ác mộng mang theo suốt bao nhiêu năm.
Giờ thì… cuối cùng tôi cũng có thể ngủ một giấc thật ngon!
ai dội nước lạnh vào người tôi khi đang bắt dậy nấu cơm, làm việc nữa.
Sẽ không còn ai xé bài của tôi, vứt hết những món đồ tôi yêu rồi hả hê nói: “Mày là đứa chẳng ai thương” nữa.
Những kẻ từng hành hạ tôi, cuối cùng cũng đã nhận quả báo mà chúng xứng đáng
Chỉ có điều… gã đàn ông lạnh lùng, vô dụng ấy — mới chính là gốc khiến gia đình này trở thối nát như vậy. Mới là hung thủ khiến tôi bị hành hạ không thương tiếc.
Tôi nhìn cảnh bọn họ tháo chạy trong nhếch khốn khổ, liền nụ cười tà khí:
“Tôi người… không có chỗ chôn!”
Tôi dùng số tiền riêng mà ba tôi giấu máy hòa, để đặt một "gói tử tuỳ chỉnh".
Tuy số tiền không nhiều, nhưng ý tưởng lại được những người khác tán thành nhiệt liệt.
Bởi vì — cho hy vọng, rồi tay nghiền nát nó, là độc ác cao.
Thậm chí còn có người chủ động kết bạn với tôi, chia sở thích "tàn bạo" này.
Họ khen tôi là “đứa con sinh mầm
Tôi nhìn gương, nhếch lên, ánh mắt tràn đầy sát khí và oán độc.
Sinh ra đã là kẻ ác ư?
Không — đây là sự trả thù đã từng
Một thù… không phải trả giá gì hết.
Ba và anh tôi — lại một nữa bắt cóc.
Tất nhiên, lần này là do nhóm thực hiện.
Là dâu — đã cải thành người khác.
khuôn mặt đã được chỉnh sửa, nhưng tôi chị ta tận xương tủy. Dù có hoá thành tro, tôi sẽ nhận ra.
Chị ta vỗ tay một tay chân liền hắt chậu lạnh hai người bọn họ, họ tỉnh dậy.
Chị dâu cười, giọng nói lanh lảnh mà độc:
cho người một hội: giết người lại, thì sẽ được an toàn rời khỏi đây. không cho người đưa anh đi, còn cho điện thoại gọi về nhà, và cả… một triệu tệ.”
Ba tôi và anh trai nghe vậy, sắc mặt đổi liên tục.
Cuối cùng, mãnh liệt đã chiến thắng nỗi sợ hãi và chút tàn của sự áy náy với người thân.
Ba tôi vung lên một con dao phay lớn, hung ác nhìn chằm chằm vào anh trai tôi:
trai, mày là tao cho, tao thì sau còn có thể thai làm con tao.”
Anh tôi cũng chịu thua, xách rìu đáp trả:
“Ba già rồi, phải nhường cơ hội tụi trẻ như Việc nối dõi tông đường của nhà họ Phương cứ giao cho con!”
Cả hai cùng lao về phía đối
từng làm khuân gạch ở công thể lực vẫn còn khá.
Nhưng anh tôi dù gì trẻ hơn, lại nhẹn linh hoạt hơn nhiều.
Hai người đều nhắm vào chỗ yếu nhất của đối tấn
Sau khi cả hai đều dính đòn, anh cúi người, vung rìu chém ngang eo ba tôi chém đứt làm đôi.
Máu văng đầy mặt anh ta.
Anh tôi kịp sợ, miệng hét to:
sống rồi! Tôi sống rồi! Mau thả tôi ra!”
Chị dâu giữ lời, đưa cho anh ta một chiếc điện thoại.
Anh tôi lập tức gọi điện.
thoại tôi đổ chuông.
Tôi không để cho nó tự
Sắc anh tôi dần khó chịu, lo lắng hiện trong ánh
vị đấy.
Giết người mà không sợ, lại sợ tôi không nghe máy à?
Điện thoại reo lần hai, tôi để nó reo một lúc rồi mới
Anh tôi vội hét lên:
“Phương Lạc! Mau đến cứu anh! Bọn chúng định giết anh đó!”