Trọn Đời Bên Nhau Trong Tù
10
Quả không ngoài dự
Hành lái xe đến bệnh viện tâm thần – Tạ Uyển đang ở.
tiếng sau.
Tôi nhận được điện thoại.
Xe của Tạ Hành bị thắng, tại giao lộ khu phát triển, tông thẳng vào một chiếc xe tải lớn đang chất
Nhờ độ an toàn của xe nên Tạ Hành giữ được mạng.
Nhưng... cũng chỉ giữ lại được cái mạng ấy.
Tạ Hành bị lôi ra khỏi xe, toàn thân bê bết máu.
Mũi bị túi bật ra vào mức lõm vào.
Tất cả người hầu trong biệt thự nhà Tạ đều đã bị tôi cho ra
và Thẩm Uyển nhau một cái.
Tôi lập tức “người tốt”, vội vàng hỏi han tình hình của Tạ Hành thể lo lắng
Còn Thẩm Uyển thì đứng một bên, âm thầm liên lạc với người họ
Bảo họ tranh thủ thời
Trong lúc Tạ Hành còn hôn mê vụ tai nạn.
Chính là thời điểm thích hợp nhất để tôi chuyển giao toàn bộ khách và tài nguyên của nhà họ về tay họ
Khi tôi đến bệnh
Tạ Hành đã được đưa vào phòng ICU. lão phu nhân đang ngoài hành lang, ôm lấy y tá mà khóc đến trời long đất lở.
Năn nỉ bác mọi giá phải cứu sống con mình.
Tôi chóng tới.
lấy tay bà, nhàng an ủi:
“Mẹ đừng lo Tạ Hành phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ qua khỏi.”
Thấy – cô con dâu cậy" – tới nơi.
ta như thể tìm chỗ dựa, lập tức nắm chặt lấy cổ tôi.
Giọng rẩy, tục truy hỏi:
“Tại sao con trai tự mình lái xe đi đến khu triển?”
“Và vì sao chiếc xe đắt tiền như lại mất thắng?”
Gương mặt tôi lập tức lên vẻ rối khó xử.
Cuối cùng, dưới ánh mắt hỏi không buông của bà, tôi ấp úng
“Là do… Tạ Uyển…”
Nói xong, tôi liếc qua vẻ mặt giận dữ của Tạ lão phu nhân, lập tức bổ sung:
“Vừa về đến nhà là anh ấy đã hỏi con Uyển đang con cũng biết thật thà trả lời.”
xong, anh nổi cơn thịnh nộ, vơ lấy chìa khóa xe trên bàn rồi bỏ đi luôn.”
“Chiếc sang ngoài cổng ấy, theo lời tài là do Tạ Uyển muốn cố sắp xếp ‘vô gặp’ thiếu nhà họ Lục nên đã âm thầm hỏng phanh tạo ra tai nạn giao thông.”
“Không là chưa xe lại bị bỏ quên trong gara, chẳng ai nhớ việc sửa cuối bị chính Tạ Hành đi.”
Tôi kín đáo đẩy hết mọi trách về phía Tạ Uyển.
Tự vẽ ra mình hình tượng một người vợ hiền vô biết gì – cũng không sai.
Quả nhiên, Tạ phu nhân vốn đã căm ghét Tạ Uyển tận xương tủy, lập tức lộ ra mặt đầy chán ghét.
Chưa đến vài giây sau.
Bà ta đã không được cơn giận, lập tức quay đầu ra lệnh cho trợ lý phía sau:
“Chuẩn bị xe! Tôi phải đến trại tâm thần hỏi ‘con nhãi không yên thân’ đó một chút!”
Bà đi không nghỉ một giây.
Trước rời đi, còn không quên dặn tôi phải chăm sóc kỹ Tạ Hành.
Tạ Hành xảy ra chuyện gì... lập tức gọi cho tôi!”
Tôi khẽ mắt tiễn bà ta ra tận cửa.
ấy không hề biết – này nhìn ngoài thì như bệnh viện tư nhân dành cho giới quý tộc.
thực chất, 5 năm đã bị nhà họ Thẩm thầm thu mua lại, thay máu toàn bộ ban lãnh đạo.
Bây giờ, toàn bộ hệ thống ở đây đều nằm trong tay nhà họ Thẩm.
11
Tạ lão phu nhân ở trại tâm thần cả không về.
Tạ được đẩy ra ICU, bà ta vẫn quay
Tôi tức bước tới bác sĩ hình sức khỏe của anh ta.
Nhưng tôi nhận được lại là – Tạ Hành đã trở thành người thực vật, khả năng tỉnh lại gần như bằng không.
Tôi khẽ gật đầu, sau đó lập báo cho bà Tạ lão phu
Bà ta ngất xỉu ngay tại chỗ.
Thư ký của Tạ Hành lo lắng đi qua đi lại ngoài hành lang, vừa tin ông chủ mình thành người thực vật thì mặt tái mét, gần như khóc:
“Nhưng... nhưng còn bao nhiêu chuyện kinh doanh còn dang dở, hội đồng trị cũng đang cả rồi!”
Tôi và Thẩm Uyển vừa mới đến nơi – liếc nhau một cái.
Ngay sau đó, Thẩm Uyển lên, bình nói với trợ lý:
“Hiện giờ toàn bộ nhà họ đang như mớ bòng bong, chỉ còn lại nhân của Tạ Hành là còn đủ tỉnh táo.”
nhà họ Tạ và nhà Thẩm kết thông gia, ấy đã nắm trong tay 5% cổ phần của thị – chuyện đó đã hội đồng thông qua.”
“Nên bây giờ, để phu đứng ra là lựa chọn hợp nhất.”
Trợ lý hơi tôi cười nụ cười ta rợn gáy:
“Tạ Hành giờ thành người vật, sống cũng
phu nhân thì đang cấp cứu vì lên cơn đau tim, chẳng thể xử lý lúc
anh còn chần chừ gì nữa?”
Nói xong, tôi nhìn anh ta, vẫn cười ánh lạnh
lý rùng mình vội vàng cúi đầu khom lưng, dẫn đường.
Cuộc hôn giữa nhà họ Tạ và nhà họ Thẩm đã giúp Thẩm gia thâm nhập diện vào nội bộ thị.
lớn tầng lớp lãnh đạo cấp cao của Tạ gia đều có dính với Thẩm gia theo cách cách
Ngay cả cổ phần Tạ thị, một phần không nhỏ cũng nhà họ Thẩm mua lại thông qua các công ty vệ tinh.
Tất cả khiến việc tôi thức “bước vào” Tạ thị dàng như bàn tay.
Khi tôi phòng của Tạ Hành.
Ba vị phó của Tạ thị đứng sẵn cửa, chờ để cáo công
Khi tôi bước vào, ba vị phó tổng liếc nhau một cái rồi chào tôi:
“Chào Tổng giám đốc Thẩm.”
Tôi khẽ gật đầu, tiện tay nhận lấy xấp tài liệu vốn chuẩn bị báo cáo cho Tạ Hành.
Mở cửa bước vào văn phòng ta.
Trong thời gian bà cụ nhà họ Tạ đang phẫu thuật cấp cứu.
Toàn bộ công việc điều hành thị rơi vào tay tôi.
Ba phó tổng chóng thành tay chân thân tín dưới trướng tôi.
Dưới sự điều phối léo của tôi, họ đã giúp Thẩm gia lẽ chuyển không ít vốn và công nghệ độc quyền của Tạ
Đến cụ nhà họ Tạ phát giác, thì hơn nguyên cốt lõi của Tạ thị đã trong tay
Ngay khi ta có thể bước xuống giường.
Việc đầu tiên là yêu cầu tôi đến bệnh viện để “nói chuyện”.
dẫn theo trợ lý bước vào phòng