Lý Phong Vũ nước mắt giàn giụa: “Tôi biết mà, cô ấy chưa bao giờ quên tôi. xưa vì quá yêu tôi nên mới hận đến
Hắn quay đầu nhìn Mạnh đang giặt đồ.
Ra tù, hắn Mạnh Ưu đã đăng ký kết hôn.
Bao qua không rời không bỏ, nước giặt giũ, chăm sóc bà mẹ già liệt – rất điều.
Nếu không phải vì bảo mẫu miễn phí, Lý Phong Vũ đã đá bay cô ta từ lâu.
Giờ thấy tôi – “miếng bánh vàng” – xuất hiện, rõ mọi thứ.
Ngoài tiền, mấy thứ khác chẳng là gì
Lý Phong Vũ văng giặt: Ưu, ly hôn đi!”
Lý Tiểu Thiên vẫn chút tình với Ưu kiếp trước – cô ta từng yêu chiều hắn hết có gì đều dành cho hắn.
Nhưng có một cô ta thể cho hắn – đó là giáo tiền bạc địa vị.
Trở làm lần Lý Tiểu Thiên mới hiểu rõ ba thứ này quan trọng nhường nào.
Hắn quỳ xuống, khoản
“Mẹ, mẹ ly hôn với Hai người ở với nhau chẳng ý gì, chẳng có lợi ích gì cả. Mẹ yên tâm, con nuôi mẹ, là mẹ ruột của con, con thể bỏ mặc mẹ đâu.”
Mạnh Ưu lòng như tro tàn, một nữa nhìn thấu mặt thật của hai cha con họ Lý.
“Được thôi, ly hôn.”
14
Một tuần sau, Lý Tiểu Thiên Lý Phong Vũ đến tìm tôi.
Vừa thấy tôi, Lý Phong Vũ đã lao tới: “Mạn Mạn? Thật sự là em sao?”
Tôi quá nhiều, khác hẳn hình ảnh giả ngốc năm xưa.
lùi lại một bước, không quên nhìn thấy ánh mắt sửng sốt ngưỡng mắt đúng là hiệu tôi muốn.
Phong Vũ hụt nét mặt không được tự nhiên.
Tôi mỉm cười, đầy ẩn ý: “Lâu quá gặp, anh vẫn chẳng khác xưa là mấy.”
như xưa già nhếch nhác, cái áo khoác cũ tróc da, còn tưởng mình độ mà vuốt lại áo.
“Lâu rồi không gặp, Mạn Mạn.”
Hắn sốt nói:
biết không, bao năm qua anh luôn nhớ em. Anh biết em hận anh nên mới trả thù, anh không trách em. em trở Tiểu Thiên cũng trở về, cả nhà chúng ta cùng sống yên đi.”
Tiểu Thiên cũng mừng rỡ: “Phải đó ba mẹ, con thấy bây giờ con là người hạnh nhất thế gian!”
Tôi nhẹ hỏi: “Hai bố con chưa phải không? trước đi, đừng để bụng đói.”
Lời tôi vừa dứt, mắt Lý Tiểu Thiên đỏ
Có lẽ lời nói ấy hắn nhớ lại kiếp trước – tôi từng quan cha con họ như thế.
là, chỉ là mắt sấu mà thôi.
Tôi đưa đến nhà hàng Tây sang nhất.
Anh phục vụ mặc gile lịch thiệp cúi chào: chiều, cô Bạch.”
Người phục vụ chúng tôi vào trong, Lý Phong Vũ đã quá lâu không tiếp xúc xã hội, là biết.
lại, Tiểu Thiên có ký ức kiếp trước nên biết cách cư xử.
Gọi món xong, tôi móc ra vài trăm tệ đưa cho phục vụ: “Tiền
Lý Phong Vũ trợn mắt: “Nhiều vậy Mạn như vậy không hay đâu.”
“Ba à, ba đừng có làm ra vẻ khổ nữa được – Lý Tiểu Thiên tỏ chán ghét. Dù nói vậy, hắn vẫn không ngừng nhìn quanh nhà hàng sang
ăn diễn ra trong không khí đầy hân cả mặt mày rạng rỡ, nghe tiếng cầm êm dịu, cứ mơ mộng tương lai tươi sáng.
lau khóe miệng, đột nhiên nói: “Nghe nói cụ bị liệt rồi, thăm chứ nhỉ?”
15
Lý Phong Vũ và Tiểu Thiên vui vẻ đưa về nhà họ.
tầng hầm tăm tối, chật chội, ánh sáng yếu ớt, bụi bặm bám đầy, đồ đạc chất đống bừa bộn, bẩn thỉu đến không thể tưởng tượng.
Tôi chau mày đầy khó chịu: người sống ở thế này à?”
Phong Vũ còn giữ thể cười gượng: “Mạn Mạn, đây là chỗ chúng tôi ở tạm thôi.”
một thời gian nữa sẽ – Lý Tiểu Thiên vừa bực bội đá văng một thùng giấy to.
“Lộ Lộ, con đó sao?” – Một giọng già nua vang lên từ phòng ngủ góc – “Là Lộ Lộ về sao?”
Hai còn chưa kịp trả lời.
Tôi đã nhanh chân mở cửa, mỉm cười rỡ: “Là đây.”
cô?! ti tiện này còn dám tới đây sao?!”
Bà cụ trợn trừng mắt, tức đến run, mắt lồi ra như muốn khỏi giường cắn xé tôi.
Có lẽ kiếp này người bà ta hận nhất chính là tôi.
Tôi cau mày:
“Chừng ấy năm rồi mà bà vẫn không tiến bộ gì nhỉ? Phải lịch sự, lễ phép – tôi là khách đấy.”
“Phì!” – Bà nhổ bãi nước bọt.
“Mẹ! Mẹ im miệng đi!”
Lý Phong Vũ vã trước mặt tôi, cúi đầu giải nhún nhường: “Xin lỗi em, anh… em đừng để bụng…”
Bà già dám mắng nhưng lại chẳng dám cãi trai mình.
Hai năm trước bà ta bị tai nạn xe, may mà
Người còn sống, nhưng đôi chân cưa bỏ, giường không thể cử động.
trai chăm sóc không rời, bà dám trái ý con?
Bà già rít lên mấy hơi, giọng hậm hực: “Cô đây làm gì? Đến xem chúng tôi thảm hại
“Không phải Mạn Mạn không phải đến để xem trò hề đâu, cô mấy nay chưa hôn, là đến…”
tuổi này còn chưa tái hôn? Ly hôn thì vẫn là ly hôn, dù kiếm được bao nhiêu tiền cũng chẳng ai thèm.”
Bà hừ một tiếng ý: “Con tôi khác, cần công việc mà đàn bà theo.”
Ý bà nói là Mạnh Ưu – cả đời đi theo Lý Phong Vũ, giờ đã già, lòng cũng lạnh. Không biết là vì điều có lẽ là vì mù quáng.
Tôi cười nhạt: “Bà già à, bà vẫn độc mồm độc miệng như xưa nhỉ.”
“Cô—” Bà ta tức đến run nhìn thấy sắc mặt khó của con trai và cháu trai, đành nghẹn lại không dám lời.
Chờ khi Lý Phong Vũ và Tiểu Thiên ra ngoài có việc, tôi lại một mình trong phòng của bà
Ánh mắt tôi không chút lưu tình – toàn khinh miệt và giễu cợt.
Trước kia, bà ta là mẹ chồng, có thể mặt với tôi.
Giờ vị trí đảo ngược, bà ta run tức tối chỉ trỏ tôi đẩy xe cho bà vệ sinh – như cách đối xử với Mạnh Ưu.
Mơ bà già!
Tôi chậm lật chăn lên, nhìn đôi tàn tật, bật cười khẽ.
“Bà tôi đến hầu hạ bà sao? Tôi đến là để hạ các người. các đã hại thảm đến mức nào!”
“Cô… cô… cô—”
Bà ta mắt, kích động đến mức ngất xỉu.
Hẳn là vì quá vui mừng khi gặp tôi đấy.
16
Về sự của tôi, Lý rõ ràng vui.
Nhưng sau khi tôi cô ta chiếc hàng hiệu và giày thái độ cô ta thay đổi ngay lập
“Chị dâu à, chị tốt quá đi! Không giống như chị dâu trước như câm, chẳng làm được gì, chỉ biết ăn thôi.”
Tôi nhấp một ngụm trà, mỉm cười không gì.
Lý Lộ ý đoán sắc: “Chị dâu
“Ừ?”
“Năm xưa em hồ đồ, làm chuyện có với chị, giờ không chấp nhặt, em sự cảm kích…”
Tôi cười dịu dàng:
“Chuyện cũ mà, con bé tôi cũng tìm được tôi càng không bụng nữa. Nhưng cô cũng biết mà, con gái dù sao cũng cần có cha.”
Lý Lộ nhẹ nhõm: “Chị yên tâm, sau này nếu anh em dám chuyện có lỗi chị, em là người đầu không tha cho anh ấy.”
“Vậy thì ơn cô trước
đúng rồi,” Tôi nhìn quanh phòng khám tồi tàn – “Vụ phép của cô, tôi sẽ cách giúp cô.”
sao? Chị thật sự thể làm được à?”
Lý Lộ mừng rỡ như con. Những năm qua cô ta luôn mong lấy lại được giấy phép hành nghề.
Tôi gật đầu bảo đảm.
Nhưng trước khi có kết phòng của Lộ xảy ra chuyện – một ông lão đang truyền nước thì bất ngờ ngất xỉu.
Gia đình bệnh nhân tới phá rối, đập phá tan tành ghế, bàn, tủ thuốc, kính đều bị đập vỡ.
Cảnh cũng đến để lấy lời khai.
Vì lúc đó Lộ không có mặt, tạm thời đưa y tá về phối hợp điều tra.
“Chị Mạn chuyện này giờ làm sao đây? Bọn họ đòi em đền một Họ rồi sao? lấy đâu ra một triệu chứ!”