Trùng sinh rồi tôi bán con giả
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

tôi là trụ cột tinh thần duy nhất của bọn họ. Gặp người đầu tiên nghĩ đến chính là “con ngốc” tôi đây.
Tôi sắp xếp cho họ tạm trong một căn hộ mới, ủi:
“Đừng lo, tôi sẽ nghĩ cách.”
Lý Lộ run rẩy:
“Nếu em không có bồi thường thì bị đi nữa không chị? Em không muốn vào tù lần nữa đâu…Cái lão già kia giờ gọi cũng không máy, xảy ra chuyện chẳng ai đáng tin! Chỉ có chị Mạn Mạn là tốt với em nhất.”
Lý Phong Vũ cũng gấp đến mức phát điên: Mạn, em có cách gì không?”
Thấy những ngày tốt đẹp sắp tới bị Lý Lộ phá hỏng, Lý Tiểu tức giận
“Cô đúng là… sao bất cẩn vậy!”
tôi cố tình hại người chắc?” – Lộ bật lại.
“Tôi nói rồi đừng làm nữa, sau này yên ổn với mẹ tôi, cô cứ không nghe—”
Tôi bị những lời cãi vã đầu:
rồi, đừng cãi nhau nữa. Chuyện tiền để tôi lo. Dù sao giờ tôi cũng có tiền, mấy trăm vạn vẫn thể xoay
mắt đều đổ dồn về phía tôi, tham lam lóe lên trong từng ngươi.
Tôi nói:
tôi cũng chưa rõ mức độ nghiêm trọng ra nếu sợ thì để tôi ở giải quyết, mấy người đi nghỉ ngơi một thời gian.”
“Giờ còn đi đâu được nữa? Cảnh sát mà muốn bắt thì chân trời bị ra.”
“Phải còn nơi nào an toàn…”
“Hay là nước ngoài chơi đi.”
“Ra nước ngoài??”
Tôi nói: “Đúng vậy. Ba mẹ tôi giờ đã định cư ở Singapore, sau tôi cũng sẽ sang đó.”
Tôi nhìn Lý Vũ:
“Dù sao chúng ta cũng sẽ ở bên nhau, các người cũng nên cùng đi luôn.”
“Thật à? Ngay cả tôi được đi sao?” Lý Lộ không dám tin.
Tôi gật đầu: nhân đều có đi. Miễn là nộp thuế nhiều, giờ đối tượng nộp thuế
Lý Thiên từng du lịch Singapore với chúng tôi, biết rõ sự xa hoa ở đó, lập tức phấn khích gật đầu:
“Hay quá! Singapore là nơi tuyệt toàn người Hoa giàu có. Lại Trung đợi chuyện lắng xuống, mình muốn về thì
Hắn kéo tay Lý Phong Vũ và Lý Lộ:
cô, ta cùng đi nhé, mang bà theo luôn!”
được – Hắn sang hỏi tôi mong đợi.
“Chuyện này…” – Tôi cau mày.
và bà già vốn ưa gì nhau, ai cũng điều đó.
Lộ liền thuyết phục:
“Chị dâu à, dù có mâu thuẫn nào thì cũng là người một mà.”
“Đúng vậy, gia đình thì phải đông đủ.” – Lý Phong Vũ nói: Mạn, lần này em đã không chấp nhặt nữa, sau này sẽ không làm khó em đâu.”
Tôi đành gật đầu: “Được rồi, sắp
“Khi nào mình đi được?”
“Càng càng tốt. Đợi tôi chuẩn bị hồ sơ xong sẽ
Tôi đồ ăn họ rồi rời đi.
thời gian này, Phong Vũ liên tục giục.
Tôi nói:
“Giờ đi nước ngoài khó lắm, phải chuẩn bị đủ thứ hồ sơ. Tôi đang nhờ giúp, đừng lo.”
Tắt máy, tôi quay lại viện, xin lỗi cảnh sát:
“Xin lỗi, phiền các anh rồi.”
sao, chỉ là người nhà nên kìm một chút, dù có nào không nên đập phá.”
chúng tôi chú
Khi cảnh sát rời tôi quay sang ông lão trên bệnh, mỉm cười đắp chăn:
Trương, chú thấy đỡ chưa ạ?”
Trương giọng sảng: bé khỏe lắm!”
Ba tôi vỗ vai Trương: “Chú Trương nhà ta ngày xưa chạy bộ mười cây số còn không đổ mồ hôi!”
“Lão quỷ này…”
Cả phòng tiếng vui vẻ, ấm áp.
Một tuần sau, Lý Phong Vũ và mấy người đã thu hành lý, theo bà lão liệt giường đến chỗ hẹn gặp tôi.
lão hiếm hoi nở nụ cười thân thiện với
“Ây da, cuối cùng vẫn là nhất.”
“Giữa với bà có thù đâu chứ.” – Tôi mỉm cười đáp lại.
Một van từ chạy tới.
Tài xuống, bắt tay anh ta và dặn dò: “Trên đường nhất định phải chăm sóc họ cẩn thận nhé.”
Mọi người lần lượt xe, Lý Tiểu Thiên qua cửa kính nói với tôi:
“Mẹ ơi, mẹ xong sớm đến gặp chúng con
Lý Phong Vũ luyến nhìn tôi không rời.
nói:
từng gặp con gái ta nhỉ? Lần này đến đó, nhớ ôm con cho thật nhiều. Con bé bao năm nay luôn chờ, luôn đợi mọi người đấy.”
Lý Phong Vũ mắt hoe, đầu mạnh: “Mạn Mạn, anh
“Chị dâu, đến đó gặp lại nha.”
“Ừ, mọi người thượng lộ bình an.”
Chiếc xe van rời đi, tôi đứng tại chỗ, mắt đỏ họ đi thật xa.
Tạm nhé.
Hai sau, Lý Phong Vũ gửi tin nhắn cho tôi:
【Bọn anh lên máy rồi, nói phải điện thoại. Mạn Mạn, em nhớ chăm sóc bản thân
【Tôi cũng sẽ chăm sóc bản thân. Hy vọng mọi người cũng thế.】
Về sau, tin nhắn ấy không bao giờ hồi âm nữa.
18
“Chúc mừng sinh nhật con Chúc mừng nhật Bột Nhỏ!”
“Cảm ơn mẹ, bà nội lớn, bà nội nhỏ, ông ngoại!” – Con nhắm mắt ước nguyện, rồi mở mắt ra: “Con mọi người!”
“Chúng yêu con.”
Ngoài cửa sổ, pháo rực rỡ nở rộ trên bầu trời đêm.
Tôi ăn miếng bánh kem, mắt bỗng trở nên xa xăm.
Không biết giờ này bên biên giới Miến Bắc, có nhìn thấy được pháo hoa đẹp thế này không…
À, có khi đang gõ phím, đang nhảy điệu “sasa”, hoặc đang nằm trên bàn nên chẳng thấy gì đâu.
Thật tuyệt vời.